và sáp nhập với trại trẻ lớn hơn ở Nhị Hà. Đây là điều kiện tốt
để các em có thể tiếp thu được nhiều thứ mới hơn và cuộc sống cũng thoải mái
hơn, và nhất là dưới sự bảo lãnh của nhà tôi.
Dương Lạp và Trân Trân
giật thót mình, bà ta đang nói gì vậy? Đây là nơi đã gắn bó với tụi trẻ từ rất
lâu, việc đưa chúng đi là một điều hết sức vô lí, vậy khác nào ép bỏ chúng từ
bỏ quê hương của mình.
Không kìm nổi cơn phẫn
nộ, Dương Lạp đứng phắt dậy:
- Xin lỗi nhưng cháu không thể đồng ý, đây là quê
hương của chúng, là nơi nuôi dưỡng tụi trẻ, việc này thật quá đáng. Với lại
cháu cũng không đồng tình là dưới sự bảo lãnh của họ Hoàng.
- Cháu bình tĩnh nào! - Ông thị trưởng tỉnh An Dương
phải kiềm chế Dương Lạp và bắt cô ngồi xuống.
- Đúng vậy, nếu dưới quyền nhà họ Hoàng, tụi trẻ sẽ có
tương lai tốt đẹp hơn. Điều đó quá tuyệt đúng không? - Thầy hiệu trưởng chen
lời.
- Vậy tôi sẽ nhận trại trẻ này.
Một tiếng nói cất lên và
tất cả đổ dồn ánh mắt về phía đó, ra là Hoàng Hậu Thái Hoa.
" Cái gì? Bà ta đang nói gì vậy? Sẽ nhận trại trẻ
này sao? Bà ta đâu đủ tư cách làm điều đó, một người mẹ sẵn sàng hi sinh máu mủ
của mình vì hạnh phúc riêng thì làm gì có quyền đụng đến lũ trẻ, đến nơi đã
nuôi dưỡng chính hai đứa con của bà ta, bà ta không cảm thấy xấu hổ sao!"
Dương Lạp thầm nghĩ trong đầu.
- Mọi người có ý kiến gì sao? Tôi sẽ tiếp tục tài trợ
cho nơi này. Cô không đồng ý sao Chu Diễm?
Ánh mắt bà Hoàng sắc
lạnh, dường như hoàng hậu Thái Hoa đã cướp mất miếng mồi ngon của bà ta.
- Cô...! Đồ cáo già!- Bà Hoàng gằn giọng.
- Các người thôi hết đi!
Lúc này ông Hoàng mới lên
tiếng, khuôn mặt tối sầm:
- Các người coi đây là đâu hả? Đây là đám tang chứ
không phải cái thị trường của hai người.
Dương Lạp chợt thấy cảm
phục người đàn ông này, ông ta thật sự đã nói ra suy nghĩ của cô rồi.
Hai người phụ nữ im bặt,
chứng tỏ lời nói của ông ấy rất có trọng lượng. Dương Lạp thầm cảm kích. Nhưng
dù gì thì ông ta cũng là người đã cướp mất anh trai cô.
Sau một hồi im lặng, bỗng dưng không một
lời từ biệt, mọi người bỏ về mỗi người một phía, Dương Lạp vẫn chưa hết ngạc
nhiên thì xung quanh đã chẳng còn ai, trừ Trân Trân, Chu Thiên, Hoàng Hiểu
Vương và Hoàng Hậu Thái Hoa. Cô nhăn mặt rồi bỏ đi ra một chỗ vắng người, đằng
sau trại trẻ là nơi ấy, nơi cô vẫn thường xuyên ngắm nhìn bầu trời xanh cao vút
và suy nghĩ. Đang thỏa mình trong những cơn gió đem theo mùi thơm thoảng thoảng
của loài hoa không tên thì có một giọng nói rất khẽ vang lên:
- Con đang nghĩ gì thế?
Dương Lạp giật mình ngước
nhìn, ngày hôm nay bà ta trông vẫn như vậy, vẫn mái tóc dài được búi gọn ra
sau, cùng bộ quần áo màu đen quý phái, cô giả lơ.
- Con vẫn còn giận ta sao?
Một nụ cười nhạt nở trên
môi Dương Lạp, cô thấy từng lời bà ta phát ra toàn là giả dối cả mà thôi. Bỗng
bà ngồi xuống cạnh cô, lấy tay xoa mái tóc cô, cười dịu dàng:
- Tóc của con gái mẹ đẹp quá!
Bất giác tim Dương Lạp
rung lên, cô không hiểu thứ cảm xúc lúc này nữa, cô cảm thấy khóe mắt đã bắt
đầu cay cay, cô hất mạnh tay bà:
- Bỏ ra.
- Mẹ xin lỗi! - Ánh mắt bà thoáng buồn.
Tim Dương Lạp đập thình
thịch, một góc gì đó trong tâm hồn chi chít tổn thương của cô đang gào thét
thảm thiết, nó muốn cô chạy đến ôm lấy người mẹ ruột của mình, để mẹ có thể thủ
thỉ vào tai cô những lời ru ngọt ngào nhất, thế nhưng, ý thức cô thì không cho
phép làm vậy. Cô vẫn không đủ can đảm tha thứ cho bà ấy. Cô biết phải làm thế
nào bây giờ?
Một lúc lâu sau, Dương
Lạp thấy bà ta không nói gì bèn quay sang thì chỉ thấy bên trên ghế để lại một
phong bì trắng. Bà ấy đã đi rồi. Cô cầm lên, tò mò đọc: “ Gửi con gái của mẹ,
hãy đọc trong tâm trạng thoải mái con nhé!” Một làn gió khẽ thổi qua, Dương Lạp
thấy lòng nhẹ hẳn, đây là bức thư mà mẹ để gửi cho cô, cô có nên đọc ngay bây
giờ hay không? Nhưng hôm nay là ngày giỗ của mẹ, cô thấy lòng đau thắt, phát
hiện đã chập choạng tối, cô nhanh chóng trở lại khu nhà chính. Vừa đến nơi thì
đã thấy Hoàng Hiểu Vương đang ngồi giữa lũ trẻ, anh đang thì thầm nói gì đó.
- A....Chị Lạp!- Một đứa trong đám trẻ kêu lên.
- Ờ...chào các em...! - Dương Lạp lại gần ngồi cạnh lũ
trẻ.
- Chị đi đâu giờ mới về vậy ạ?
Dương Lạp thấy lũ trẻ
hình như chưa biết truyện nên ôn tồn hỏi:
- Các em ăn cơm chưa? Tối rồi, nên ngủ đi!
- Chúng em chưa muốn ngủ đâu, anh Vương đang kể truyện
mà.
Cô quay sang nhìn cậu,
nhưn cậu lại không nhìn cô, điều đó thấy cô hơi buồn một chút. Cô nhanh chóng
vỗ vào lưng một thằng bé:
- Ngoan nào, đi ngủ đi, không ngáo ộp bắt đấy nhé.
Chợt thằng bé quay sang
ánh mắt non nớt nhìn cô:
- Chị! Mẹ đang bệnh ạ?
Cô giật nảy mình:
- Sao có chuyện đó?
- Anh Vương bảo mẹ đang mệt, nên tạm thời không ở với
chúng em nữa. Sẽ có ngươi khác đến trông chúng em.
Cô nghi hoặc nhìn Hoàng
Hiểu Vương, cậu khẽ mỉm cười với cô.
- A phải, đúng rồi, các em đừng lo lắng nhé.
Lũ trẻ bối rối gật đầu
rồi líu ríu kéo nhau vào phòng ngủ, để hai anh chị nói chuyện.
Lúc này không gian im
lặng lạ thường, hai người lặng lẽ nhìn nhau