được
tự do chứ bộ.
- Tiểu Thiên sẽ giết cậu cho xem. - Dương Lạp cười nhăn
nhở.
- Sợ gì? Thế cậu có đi không? Chẳng phải cậu đang cô
đơn à?
- À...mình......không biết nữa...!
Dương Lạp thở dài ghé
ngồi xuống một chiếc ghế đá. Trân Trân cũng ngồi xuống cùng, vỗ vai bạn:
- Thôi nào! Đi cho vui cũng được, biết đâu tìm được
một chàng lí tưởng thì sao?
Dương Lạp ậm ừ gật đầu ùi
lảng sang chuyện khác. Trước đây cô chưa từng biết đi giao lưu gặp mặt là gì,
nhưng cô thì không thích việc đó lắm, nó thật ngớ ngẩn.
“ Reng
Reng...”
Tiếng chuông báo vào học
đã vang lên, họ nhanh chóng trở lại lớp.
Vừa ngồi vào chỗ của
mình, cô đã vô cùng ngạc nhiên bởi trong ngăn bàn la liệt kẹo bạc hà. Đúng lúc
đó, cánh cửa phòng học lại bị đá tung ra, mọi người ngán ngẩm nhìn Hoàng Hiểu
Vương đang ngạo nghễ bước vào lớp, ai ai cũng đều đã biết cái tính ngang tàng
của cậu ta nhưng cũng không thể chịu nổi. Vừa nhìn thấy Dương Lạp, cậu đã cốc
một cái vào đầu cô, khiến cô đau đớn ôm đầu nhìn cậu tức giận, nhưng trước khi
cô định đánh trả thì đột nhiên cậu ta đã chiếc ghế sang cạnh bàn Dương Lạp,
ngồi phịch lên đó nheo mắt nhìn đống kẹo trên bàn, giọng khinh khỉnh:
- Gì đây?
- Kẹo bạc hà chứ gì nữa?
- Của ai?
Dương Lạp ngạc nhiên,
chẳng phải là anh tặng hay sao?
- Không phải của cậu à?
- Gì chứ? Của tôi á? - Hiểu Vương lộ rõ vẻ tức giận
bởi trò đùa của kẻ nào đó đang nhằm vào cô ấy.
“ Vậy lúc này chỉ có thể là cậu ấy thôi ư?” Dương Lạp
nghe tim mình đập thình thịch, sao cậu ấy lại làm việc này?
- Hay là của Tiểu Dĩnh.
- Càng không thể. - Hoàng Hiểu Vương nhăn mày.
- Tại sao chứ? - Cô thấy vô cùng hụt hẫng vì cái khẳng
định của anh.
Chưa kịp hỏi thì cô giáo
đã bước vào lớp, hai người nhanh chóng trở về chỗ.
Vào bài giảng, Hoàng Hiểu
Vương ném cho Dương Lạp một tờ giấy, cô mở ra xem: “ Có bao nhiêu cái kẹo?”
“ Em không biết?”
“ Đếm đi.”
“ Làm cái gì?”
“ Đã bảo đếm đi mà! Con nhỏ ngốc này.”
“ Ai ngốc chứ? 279 cái.”
Im lặng.
Dương Lạp ngạc nhiên quay
xuống thì thấy tờ giấy thư bị vò nát, anh đang vô cùng tức giận thì phải, môi
mím chặt, đôi lông mày co lại liên tục. Dương Lạp hơi khó hiểu nhưng cô đành bỏ
qua và tập trung vào bài giảng.
..............
Ba giờ chiều. Nắng đã
giảm dần về phía tây, chỉ còn lại những tia sáng yếu ớt. Sắp đến giờ hẹn gặp
mặt rồi. Trân Trân vẫn còn chưa trang điểm xong, Dương Lạp thì chỉ phủ nhè nhẹ,
chiếc quần jeans bó sát chân và chiếc sơ mi vải bò, trông rất người lớn và dễ
thương. Còn Trân Trân thì với bộ váy xòe ba tầng ngắn quá đầu gối, chiếc áo dây
sặc sỡ, trông cô không khác nào một cô gái ăn chơi đúng hiệu. Họ dắt nhau ra
khỏi nhà và taxi đã đợi sẵn.
Quán café “ Pha lê” hôm
nay khá đông người. Hai cô gái nhanh chóng nhận ra “đồng bọn” ở một chỗ nhìn ra
đường. Bên nam gồm bốn chàng trai, không có gì nổi trội, một gã đeo kính ra vẻ
tri thức với chiếc áo sơ mi trắng sởn màu, cậu ta nhìn chằm chằm vào Trân Trân.
Một gã với ngoại hình bình thường, mái tóc nhuộm màu đỏ chóe và chiếc khuyên ở
mũi, cũng khá ưa nhìn, nhưng còn cặp mắt đang đong đưa với cô bạn ngồi cạnh cô
thì không thể chấp nhận được. Kế bên gã là một cậu trai hơi béo, cậu ta để đầu
đinh và đang e dè liếc nhìn cô, cô bỗng cảm thấy rất thú vị. Và kế bên nữa...Cô
sửng sốt...Cậu trai với mái tóc vàng bó trong chiếc băng đô màu đen cá tính,
chiếc áo phông trắng và quần bò đen chính là Nam Dĩnh. Cậu đang mải nghịch điện
thoại nên không để ý tới cô. Cô nhìn Trân Trân cầu cứu nhưng ôi thay cô bạn lại
đang mải tán gẫu với mấy người ngồi cạnh. Cô thấy hơi ngỡ ngàng, sao cậu ấy lại
đến những nơi như thế này? Cậu đóng điện thoại, bắt đầu giơ cốc nước định uống thì
bắt gặp Dương Lạp, tuy có hơi ngạc nhiên nhưng cậu cố kìm chế. Cuối cùng, từng
người đứng lên giới thiệu về mình:
- Xin chào, tớ là Uyển Doanh, 17 tuổi, đang học tại
trường cấp ba Hòa Diện năm nhất. Mong được làm quen. - Cô gái kết thúc bằng nụ
cười hớp hồn.
Cô nàng vừa ngồi xuống
thì người bên cạnh đứng lên, cô ta mở đầu bằng nụ cười rất chuyên nghiệp, cái
liếc khiêu gợi và đôi tay vuốt vuốt lọn tóc:
- Em là Lục Lạc, 16 tuổi, đang học tại trường tư thục
Long Bảo. Mong các anh quan tâm. Hi hi.
Dương Lạp thấy hơi khoe
mẽ. Tiếp đến là Trân Trân:
- Xin chào, tôi là Phạm Trân Trân, 18 tuổi, học tại
trường cấp ba Hòa Diện năm hai.
Đã đến Dương Lạp, cô
ngượng nghịu đứng lên, cúi thấp mặt, giọng run rẩy:
- Xin chào...tôi...tôi là...Dương Lạp Lạp...học
cùng...với Trân Trân...
Quả là ngắn gọn, đám con
trai được dịp soi sét từng người. Gã đeo kính đứng lên hào hứng:
- Tôi là Tiêu Lượng, 19 tuổi, học trường cấp ba Minh
Tân. Hận hạnh.
Tiếp đến là gã choi choi
đầu đỏ:
- Tui tên An, 16 tuổi, trường cấp hai Khánh Dược. Làm
quen nhé các đàn chị.- Và một cái đá lông nheo đi kèm.
Tiếp đến là cậu bạn béo
ban nãy:
- Tui tên....Bách Khả...Mong làm ....quen...
Dương Lạp cười khúc khích
trước bộ dạng của cậu ta. Bất giác Nam Dĩnh đứng bật dậy:
- Tôi là Dĩnh, 16 tuổi, cùng trường với An.
Đám con gái có vẻ rất
thích cậ
