ang lấm tấm nước, tự hỏi là mưa? Hay là
nước mắt cậu?
Một màu xám xịt của những đám mây đen
kéo đến từ đêm qua, mặt trời đã bị nuốt chửng và nhường chỗ cho những giọt mưa
rả rích rơi, hôm nay là chủ nhật, mưa kéo dài từ hôm qua đến giờ, không biết
bao giờ thì nó tạnh. Nhưng có một tâm hồn cô đơn không hề quan tâm đến điều đó,
đó là Dương Lạp, cô vẫn nằm cuộn tròn trong chăn, đâu có ngủ, mà để nằm quên đi
hết mọi chuyện ngày hôm qua, cái chuyện đau thương ấy. Bây giờ cô không biết
nên làm như thế nào, chiếc điện thoại nguội lạnh, nếu như khi còn có Dĩnh, nó
sẽ reo suốt ngày, nhưng bây giờ dù có muốn cũng không thể nào nữa, cậu ấy đã đi
mãi mãi rồi...đi thật rồi. Cô đã khóc quá đủ rồi, bây giờ cần phải thoải mái
một chút, nó sẽ khiến đầu óc cô thoáng hơn. Bên ngoài có tiếng gõ cửa, Dương
Lạp đồng ý và Trân Trân bước vào:
- Chào bồ, còn định nướng hay sao?
- Mình hơi mệt! - Dương Lạp uể oải trùm kín chăn.
- Dậy ăn chút gì đi!
Nghĩ cũng đúng, bụng
Dương Lạp lúc này đang bị cái dạ dầy cồn cào kêu đói. Cô đành ra khỏi chăn,
bước xuống phòng, thức ăn đã được bầy biện ra mặt bàn, mùi thơm khuyến rũ thúc
dục Dương Lạp, cô lại phía tủ lạnh, mở lấy một chai sữa tươi rót ra hai cốc,
đặt xuống.
- Mắt cậu hình như hơi sưng đấy!- Trân Trân vừa cho
một con tôm vào miệng, vừa hỏi.
- Vậy à? - Dương Lạp không để ý, cô vẫn ăn ngon lành.
Trong lòng cô hiện giờ là rất nhiều cảm
xúc hỗn loạn, cô thấy giật thót tim, chuyện đó đâu thể nào, Nam Dĩnh không phải
loại người như thế, cậu ấy...đâu lạnh lùng như vậy? Càng nghĩ càng thấy lòng
nặng trĩu, Dương Lạp quyết định ấn chìm đi tất cả cảm xúc. Nhưng cái gì lành
lạnh đang lăn trên hai má? Cô đang khóc hay sao? Cô không thể cầm được nước mắt
lúc này, nó không ngừng rơi...Trân Trân ngồi bên cạnh, cô vẫn im lặng, cô không
muốn làm phiền bạn lúc này, tất cả, sẽ khiến cho tim cô ấy thêm đau mà thôi.
Tiếng chuông điện thoại
kêu vang, Dương Lạp giật mình, hóa ra là của Trân Trân, vậy mà cô cứ ngỡ
là...điều đó là không thể. Đầu dây bên kia là một giọng nói gấp gáp:
[ Cô là Phạm Trân Trân?'>
- Dạ vâng!
[ Phiền cô đến bệnh viện tỉnh An Dương ngay!'>
- Có chuyện...gì vậy...ạ? - Giọng Trân Trân hơi run.
[ Cô là người nhà của bệnh nhân Ngô Thái Doãn?'>
- Dạ...
[ Bệnh nhân muốn gặp cô ngay!'>
- Vâng...
"Cạch"
Trân Trân bủn rủn người,
sao mẹ lại nằm bệnh viện?
- Có chuyện gì vậy? - Dương Lạp hỏi dồn.
- Mẹ, mẹ...nhập viện...chúng ta...cần về...ngay...
Chưa kịp nghe Trân Trân
nói hết câu, Dương Lạp đã chạy vụt lên nhà, cô nhanh chóng trở xuống với bộ
quần áo mặc vội:
- Đi thôi!
Trân Trân cùng Dương Lạp
nhanh chóng ra khỏi nhà, họ tức tốc vẫy taxi đến trạm tàu điện ngầm. Khi đã
ngồi yên trên ghế, người hai cô gái vẫn chưa hết run, sao mọi chuyện cứ xảy ra
liên tiếp với họ vậy? Lúc này trong đầu ai cũng là câu hỏi: " Tại sao mẹ
lại phải nhập viện?" Trân Trân khóc nức nở, Dương Lạp cũng rưng rưng theo.
Từng giây, từng phút trên tàu là mỗi thời khắc quan trọng, họ không muốn bỏ lỡ
bất cứ thời điểm nào. Hai tiếng đồng hồ sau, tàu cập bến, họ chạy vụt xuống,
bên dưới, đám chu Thiên đã chờ sẵn, vừa thấy, Dương Lạp đã hốt hoảng:
- Mẹ chị có chuyện gì sao?
- Em...
- Nói đi!
- Thôi, chúng ta cứ đi đã.
Nói rồi, hai cô gái ngồi
lên yên xe máy, chiếc xe phóng vụt đến bệnh viện tỉnh An Dương. Hôm nay là chủ
nhật, bệnh viện rất đông người, phải chen lấn mãi, cô mới đến được quầy tiếp
tân:
- Chào chị, xin hỏi bệnh nhân Ngô Thái Doãn ở phòng
nào?
Cô y tá nhìn Dương lạp
rồi gõ gì đó vào máy tính, lập tức, cô đưa cho Dương Lạp một tờ giấy:
- Thưa chị, phòng hồi phục số 3- B, tầng 2 dãy nhà số
4.
- Cảm ơn ạ!
Xong, cả bọn tức tốc chạy
đi, tiếng bước chân gấp gáp và mùi mồ hôi nồng bốc lên ngào ngạt khắp hành
làng, cuối cùng, họ cũng đến được phòng bệnh, mở bật cửa phòng, họ bắt gặp ngay
một người phụ nữ trung niên đang ngồi dựa lưng vào nệm trắng, ho húng hắng.
Dương Lạp và Trân Trân chạy vội vào ôm chầm lấy mẹ, nức nở khóc:
- Mẹ, có chuyện gì với mẹ vậy?
Bà nhìn hai đứa con cười
hiền hậu rồi lại ho sằng sặc, bà lấy chiếc khăn bịt chặt mồm, rồi nhanh chóng
dấu chiếc khăn ra sau. Dương Lạp phát hiện một vệt máu đỏ trên chiếc khăn trắng
tinh, cô lo lắng:
- Mẹ sao vậy? Mẹ bị bệnh sao?
Bà nhìn hai đứa một hồi
lâu rồi nói:
- Mẹ không sao cả. Tuổi già thôi!
- Không thể!
Trân Trân hét lên. Rõ
ràng người mẹ rất xanh xao, khuôn mặt trắng bợt thế kia cơ mà.
- Thôi nào, hôm nay...mẹ có chuyện...muốn nói
với...các con.
- Vâng.
Một khoảng im lặng giữa
họ. Một lúc sau, bà cười dịu dàng, vuốt tóc hai đứa trẻ:
- Đừng buồn, mẹ nhớ các con rất kiên cường cơ mà? Thời
gian cũng đã...hết rồi.
Nói rồi bà lại ho dữ dội,
Dương Lạp vỗ vỗ vào lưng bà rồi vòng tay đỡ lấy đầu bà, ngả nằm xuống giường,
cô hết sức bối rối:
- Mẹ...thời gian đã hết là sao?
Nhìn kĩ thì thấy khuôn
mặt bà còn trắng hơn cả chiếc ga trải giường nữa, trắng một cách nhợt nhạt,
dường như sắp cạn kiệt sức sống. Bốn xung quanh phòng sao lạnh lẽo quá, nắng
không còn chiếu rực r