i
được, hét lên sợ hãi. Dương phong cố sức chạy nhanh hơn em. Đôi dép đứt toạc
quai, chân đầy bùn đất, anh ôm lấy em gái lăn xuống dốc, lưng va đập mạnh vào
hòn đá. Mưa vẫn rơi lã chã, khiến người hai anh em ướt sũng bùn và nước.
- Em…không sao chứ?
Giọng Phong yếu ớt, nói
không ra hơi, Dương Lạp sợ hãi, ôm chầm lấy anh, khóc nức nở:
- Anh không sao chứ?
Tiếng mưa át cả giọng nói
đang run rẩy của cô, người anh đầy đất lẫn máu, nhưng vẫn cố giơ tay lên lau
nước mắt em, khiến khuôn mặt em nhuốm màu đất lấm lem.
- Anh…không sao mà…không sao!
- Anh, anh…anh hai…!
Tiếng hét của Dương Lạp
làm rung chuyển cả rừng cây, chim bay loạn xạ. Trời bắt đầu tối dần, cô hoảng
sợ ôm anh vào lòng, Dương Phong đã ngất lịm vì vết thương xuất huyết quá nhiều.
May mắn thay, một bác tiều phu đi ngang qua, giúp Dương Lạp cõng Phong lên trên
đỉnh núi, sơ cứu vết thương và băng bó cho anh. Sau đó, bác về dưới núi lấy
thêm vài món đồ cần thiết. Dương Lạp ngồi cạnh bên giường, không buồn thay quần
áo cho khỏi ốm, nước mắt cứ lã chã rơi, hai bọng mắt sưng đỏ lên, cô đan chặt
hai tay vào nhau, nhìn anh không chớp mắt. Dương Phong vẫn chưa tỉnh, đôi môi
trắng bệch, da cũng tái đi. Càng khiến cho Dương Lạp lo lắng, cô lại gần, nắm
lấy tay anh, đôi tay anh lạnh buốt, cô cố gắng truyền hơi ấm sang người anh. Cứ
thế, cô cũng thiếp đi không hay biết…
Ngoài trời, mưa vẫn cứ
rơi…
Vết thương đó đã khiến
anh phải mang một vệt sẹo lớn trên lưng…hằn lại một nỗi đau trong Dương Lạp, cô
không bao giờ dám tha thứ cho mình.
Sắp đến
hạn thu tiền nhà rồi, cũng may hôm nay là ngày Dương Lạp nhận lương tại nơi làm
thêm của mình. Cô dự định sẽ trả hết tiền nhà và chuyển đến sống với Trân Trân.
Bầu trời mùa hè trong vắt
như làn nước không một gợn sóng, người người đi lại tấp nập trên đường. Tiệm cà
phê nơi Dương Lạp làm thêm nằm khuất sau một con hẻm, nhưng lại rất đông khách,
Dương Lạp làm việc bồi bàn ở đây cũng đã được hơn ba tháng rồi.
Vừa mở cửa quán, bên
trong đã vô cùng nhộn nhịp, có vẻ như hôm nay quán khá là đông. Cô nhẹ nhàng
bước vào trong, tiến về phía nhà bếp, bác chủ quán vừa thấy cô đã reo lên:
- Tiểu Lạp à cháu?
- Vâng! - Cô khẽ mỉm cười gật đầu, trước nay họ thường
rất tốt với cô.
- Trời ơi! Hôm nay đông quá, cháu giúp bác một tay
được không? Bác sẽ trả thêm lương cho cháu.
Thực chất Dương Lạp cũng
không quan tâm đến tiền lắm, cô vui vẻ nhận lời. Bác chủ quán cúi đầu cảm ơn cô
khiến cô phải ngại ngùng. Nhanh chóng vào phòng thay đồ, đồng phục của cửa tiệm
này rất dễ thương nên cô cũng thấy tự tin hơn rất nhiều. Các chị em cùng làm
khi nhìn thấy Dương Lạp ai nấy đều phấn khởi. Tất bật bưng đồ rồi lại dọn khiến
người cô mệt nhoài.
- Chị Lạp ơi!
Cô giật mình quay lại,
một tốp nữ sinh cấp hai đang ríu rít vẫy gọi cô, cô nhanh chóng đến bên bàn,
mỉm cười:
- Các em dùng gì?
- Cho bọn em tám ly kem bảy màu và hai đĩa khoai tây
chiên chị nhé!
Cô gật đầu rồi ráo riết
chạy đến bên bàn tiếp báo với mọi người. Được vài phút nghỉ ngơi, cô lau mồ
hôi, tuy công việc ở đây rất vất vả nhưng lại rất vui. Bỗng Khâu Khâu - Một chị
đồng nghiệp của cô chợt vỗ vai:
- Mệt không em?
- Dạ cũng hơi hơi.
- Thôi cố gắng lên nhé!
Nói xong, họ quay trở lại
với công việc của mình. Ngoài trời, đã xế trưa, cửa quán bật mở, một tốp thanh
niên khá đẹp trai bước vào, mọi người đổ ánh mắt nhìn:
- Wow, nhìn hot quá đi mất!
Họ tỏ ra kiêu ngạo, cười
rồi ngồi xuống bàn:
- Phục vụ!
Dương Lạp vội vã chạy ra,
cô sững người, một trong bọn họ là Hoàng Hiểu Vương đang cắm cúi với chiếc điện
thoại.
- Các anh...dùng gì...ạ? - Giọng cô run lẩy bẩy.
Nhận thấy giọng nói quen
thuộc, Hoàng Hiểu Vương ngước mặt lên nhìn, cặp mắt đầy hoài nghi. Cô cố che
dấu khuôn mặt đang lo lắng của mình sau quyển sổ ghi món ăn dày cộp. Nếu bị
phát hiện ra học sinh mà làm thêm tại đây, mà lại là người của Hoà Diện thì cô
chỉ có nước bị đuổi học không thương tiếc. Mà Hoàng Hiểu Vương- hắn sẽ sẵn sàng
chà đạp cô tới chết cho xem. Cô nhận thấy tim mình đập thình thịch theo từng
cái nhìn của hắn ta.
Hắn nheo mắt nhìn, một
tên trong bọn họ ngạc nhiên hỏi Hoàng Hiểu Vương:
- Gì vậy? Cậu quen cô ta hay sao mà nhìn dữ thế?
Hắn bỗng lắc đầu cười
khẩy, mặt tỉnh bơ:
- Quen hả? Tớ đâu quen với một cô nàng xấu xí như vậy?
Mặc dù có hơi tức nhưng
cô cũng rất cảm kích hắn đã không nói ra tên mình, cô thở phào nhẹ nhõm hỏi lại
lần nữa:
- Các...anh dùng gì đây ạ?
- Năm rượu whisky đá và một hoa quả tổng hợp.
Dương Lạp lui lui người
vào trong trước ánh mắt soi mói của bọn họ. Khi đã vào bếp, cô vẫn còn nghe rõ
họ đang bàn tán về mình.
- Cô ấy trông dễ thương đấy chứ!
- Dễ thương hả? Không bằng chị Hiểu Dy!
- Trời, sao cậu lại so sánh với cô gái gợi cảm đó!
- Im hết đi! - Tiếng Hoàng Hiểu Vương quát tháo.
Họ im lặng một hồi. Chợt
cậu ta ném chiếc điện thoại của mình cho cậu bạn ngồi đối diện:
- Gọi cho Sói đi!
- Sao? Sói à? Chẳng phải giờ này cậu ta đang học sao?
- Khốn kiếp! Sao bọn cấp hai học lắm thế hả?
Hoàng Hiểu Vương t
