ời vỗ
vai cô...mỉm cười dịu dàng:
- Không sao, cháu đừng xin lỗi! Bác hiểu mà! Vậy phải
cố gắng đấy nhé, khi nào rảnh nhớ ghé thăm mọi người.
Cô mỉm cười gật đầu, mắt
đã bắt đầu rưng rưng, mấy chị em ôm nhau khóc:
- Em phải nhớ trở lại đấy nhé!
- Cậu cố gắng học tốt nhé, nhớ đừng quên tụi mình đấy.
Cô rất buồn như không hối
hận vì quyết định của mình. Cô ôm mọi người rồi lặng lẽ buông, một chị lên
tiếng:
- Vậy chúng ta đi đó chơi hết ngày hôm nay nhé.
- Đúng đấy Tiểu Lạp.
Dương Lạp bèn lắc đầu từ
chối:
- Em xin lỗi, chiều nay em còn phải chuyển đồ sang nhà
bạn nên không thể đi với mọi người được, bữa khác được không?
Mọi người có vẻ thất vọng
nhưng ai cũng hiểu cho cô, họ tiễn cô ra tận cửa, vẫy tay ngậm ngùi tạm biệt.
Dương Lạp dù rất tuyệt vọng nhưng cô vẫn mỉm cười chào họ.
Cô lặng lẽ bước đi trên
con đường vắng người, tâm trạng rối bời, đủ thứ chuyện khiến cô tưởng muốn mình
thà mất trí nhớ thì hơn.
Những kỉ niệm này....cô
thề sẽ không bao giờ quên...
Sáng sớm. Tất cả học sinh trường Hòa
Diện phải tập hợp tại sân chính từ sáu giờ. Dương Lạp ngáp ngắn ngáp dài nói
với bạn:
- Tiểu Trân, hôm nay làm gì mà tập trung sớm thế nhỉ?
Mình vẫn còn buồn ngủ…oáp…!
- Mình cũng không biết nữa, chả nhẽ là đón Tổng Thống
chắc? - Trân Trân cũng ngáp to không kém gì Dương Lạp.
Một vài tiếng xì xào,
Hiệu Trưởng Doãn vỗ bàn nói to:
- Trật tự, hôm nay các em sẽ đón chào một vị khách vô
cùng đặc biệt, đó là người đã tài trợ cho trường trong suốt thời gian qua.
Hoàng phu nhân!
“ Hoàng phu nhân” á? Nghe cứ như là quí tộc ngày xưa
ấy, hai cô gái bật cười thành tiếng.
- Chắc có máu mặt lắm đây, hôm nay gọi toàn học sinh
đến cơ mà. – Tiểu Trân bĩu môi.
- Ôi dào, mình chả qua tâm, rõ chán. – Dương Lạp lấy
tay che cái miệng đang ngáp to của mình.
Bỗng đám người rẽ ra hai
bên, Dương Lạp và Trân Trân cũng bị xô sang, hai người cố kiễng chân lên nhìn.
Một con xe Bugatti Veyron lướt qua trước sự trầm trồ của mọi người, không khỏi
những cặp mắt hâm mộ tột độ. Chiếc xe phóng thẳng lên bục, ngạo nghễ quay về
phía hiệu trưởng. Ông lễ phép cúi đầu chào, từ trên xe, Hoàng Hiểu Vương bước
xuống với bộ quần áo mang phong cách bụi bặm, chiếc áo phong phanh, chiếc quần
rách nhiều chỗ, tóc nhuộm màu hạt dẻ để lởm chởm, chiếc khuyên tai bằng kim
cương sáng lấp lánh, ra vẻ tên ăn chơi trác táng. Hắn đóng rầm cửa xe, ngồi
phịch xuống ghế đại biểu. Ngay lập tức sau đó, mọi ánh mắt lại đổ dồn về phía
cổng trường, một chiếc xe nữa đi đến, nhưng chỉ đỗ ngoài cổng, một người phụ nữ
bước xuống, đi bộ vào, bà ta mặc bộ com- lê màu đen, rất lịch sự. Vừa đi, vừa
cúi chào mọi học sinh và thầy cô giáo. Chợt ánh mắt bà ta chạm phải Dương Lạp,
sững sờ rồi lại mỉm cười với cô. Quả là con người giao tiếp giỏi.
- Woa, ra là mẹ con, thể nào, sợ thật đấy! – Một bạn
nữ ồ lên kinh ngạc.
Dương Lạp cảm thấy rối
bời, quay sang nhìn Trân Trân, lúc này cô cũng ngạc nhiên không kém. Định nói
gì đó nhưng Dương lạp lại quay đi. Trân Trân khẽ thở dài: “ Tiểu Phong…thì ra
là như vậy.”
Bà ta đi qua Hoàng Hiểu
Vương, không buồn nhìn, chỉnh lại micro, giọng quyết đoán:
- Chào tất cả các bạn học sinh đang có mặt ở đây, tôi
rất vinh dự được nhà trường tiếp đón nồng nhiệt như vậy.
Dưới khán đài, học sinh
vỗ tay rào rào. Duy chỉ có Dương Lạp là vẫn đứng im, Tiểu Trân huých tay cô:
- Này, cậu sao vậy? Muốn gây sự chú ý hả?
Không chú ý giọng nói của
bạn, Dương Lạp vẫn đăm đăm nhìn người phụ nữ trên kia, bà ta cũng nhìn lại cô,
không một chút biểu cảm nào cả, nhưng không hiểu sao cô có cảm giác người đàn
bà này chẳng hề đơn giản.
- Hôm nay, tôi đã xem toàn bộ báo cáo về thành tích
của nhà trường trong thời gian qua, rất lấy làm phấn khởi, tôi quyết định sẽ
xây cho nhà trường một khu bể bơi để các em có thể vận động thoải mái hơn, và
cũng là để phục vụ cho kì thi bơi cấp quốc gia sắp tới.
Một lần nữa học sinh lại
vỗ tay nhiệt liệt, quyết định này không tồi chút nào. Thầy Hiệu trưởng đứng
cạnh đó thở phào nhẹ nhõm.
- Tuy nhiên! – Giọng bà ta đanh lại khiến tất cả im
lặng, không dám thở mạnh.
- Tôi mới biết về một vụ việc xảy ra gần đây Thầy giáo
mà sàm sỡ học sinh ư? Thật bỉ ổi! Các em nghĩ sao ạ?
Không ai dám nói gì, nín
thin thít, cứ tưởng sự việc này sẽ im lìm rồi chứ.
- Mời em Dương Lạp Lạp lên bục!
Tiếng gọi làm cô giật bắn
mình. "Sao bà ta lại gọi mình?" Mặc dù thắc mắc nhưng chân cô vẫn
lững thững bước lên trên lễ đài. Bà Hoàng rời khỏi vị trí, ra bắt tay Dương
Lạp, người ngoài nhìn cứ tưởng là một cái bắt tay chào hỏi nhưng thực ra nó rất
mạnh, bà ta bóp tay cô, mặc dù rất đau nhưng cô vẫn mỉm cười đáp trả. Trở lại
bên micro, bà Hoàng niềm nở:
- Em Dương Lạp Lạp là nạn nhân của vụ việc, tôi hay
mặt nhà trường xin lỗi em. Thầy Đường là thầy giáo của trường, vì vậy chúng tôi
sẽ đền bù thiệt hại cho em.
Nghe đến đó, Dương Lạp
sững người, bà ta đâu nhất thiết phải xướng ra cho mọi người nghe như vậy. Cô
quay mặt khó hiểu nhìn.
- Nghe nói em Dương Lạp Lạp là trẻ mồ côi, đang sống
tạm ở