nhiên không có cao
bằng Tiểu Lạp đâu nhé.
- Vậy Lạp được mấy?
- 93 đấy! Đỉnh chưa?
Lục Trúc lại được dịp
ngạc nhiên:
- Chà, các cậu học giỏi quá nhỉ?
- Không dám đâu, chỉ có hai người này thôi, chứ tui có
77 điểm thôi à.
Cô xị mặt nhìn vào khay
cơm rồi lại tiếp tục ăn, trẻ con hết sức.
- Thế còn em?- Hoàng Hiểu Vương bất giác hỏi.
- À, tôi...chỉ có 92 thôi!- Cô cười ngại ngùng.
- Cái quái gì? Cao vậy à?
Hoàng Hiểu Vương đứng bật dậy, khiến cả
nhà ăn ngạc nhiên quay ra nhìn.
Trân Trân cũng há hốc
mồm:
- Hơn Tiểu Vương những 10 điểm và tớ 15 điểm cơ á, mà
kém Tiểu Lạp có 1 điểm. Trời đất ơi.....
- Lạ gì chứ, cô ấy đứng thứ ba toàn trường mà.- Dương
Lạp vẫn tiếp tục ăn.
Trường Hòa Diện thường có
bảng xếp hạng học sinh vào các kì thi đầu năm và cuối năm, và Top 10 lúc nào
cũng do cô gái này dẫn đầu.
- Ừ đúng rồi, hồi đầu năm tớ nhớ có một cô gái học lớp
11B đứng Top 3, chỉ sau Lạp và Vương thôi. Hóa ra là Tiểu Lục. - Trân Trân vẫn
chưa chịu khép cái miệng đang há to của mình.- Ngồi giữa ba kẻ học giỏi thế
này, sao tớ thấy mình nhỏ bé quá.
Dương Lạp cười khúc khích
cốc đầu Trân Trân, mọi người được tràng cười vui vẻ.
- Thế còn Anh Ngữ?- Dương Lạp hỏi cả bọn.
Trân Trân được dịp khoe
vì mình trúng tủ:
- Tớ 96 nhé, chết chưa?
- 98. - Hoàng Hiểu Vương nói gọn nhẹ.
- 99. - Lục Trúc cười hóm hỉnh.
- 100. - Dương Lạp cũng không ngần ngại.
- Á! Tôi ghét mấy người.- Trân Trân tức rõ ra mặt vì
ai cũng cao điểm hơn cô, chắc cả kiếp cũng không thắng nổi họ mất. Cô cau có,
quả này quyết dở môn đỉnh nhất của mình:
- Thế còn toán tích? Tôi 98. Mấy người thử coi.
Hoàng Hiểu Vương liếc
nhìn Trân Trân, cười gian manh:
- Xin lỗi cô em, tôi 100 nhé.
- Mình 99. - Lục Trúc đưa một thìa cơm vào miệng.
- 100.- Dương Lạp góp cho đông đủ.
Trân Trân nghe như sét
đánh ngang tai, quả thực trời sắp nổi giông lớn, sao họ có thể hoàn hảo đến như
vậy? Cô chợt nhớ ra một môn mà chắc chắn điểm của họ không thể cao được:
- Nào, thế còn môn Toán Logic?
Dương Lạp hơi tròn mắt
nhìn:
- Sao cậu lại hỏi cái môn đó?
- Có sao đâu, chứ cậu nhiêu điểm? Tớ 65 này.
- Ô cao gớm nhỉ?- Hoàng Hiểu Vương cười nhìn cô.- Tôi
có 78 thôi.
- Gì? 78 cơ á?- Trân Trân đập mạnh bàn khiến bốn khay
cơm rung chuyển nhẹ. - Tôi nhớ cậu không đi học buổi nào môn này cơ mà?
- Thế có sao? Vậy mà tôi còn làm được bài đấy.
Trân Trân cứ ngỡ tung
được hỏa mù tên này, nhưng ai dè điểm hắn vẫn cao chót vót, chết thật.
- Vậy còn Tiểu Lạp và Tiểu Lục thì sao?
- À, mình 89. - Lục Trúc lại cười.
- Tớ 91. - Dương Lạp lại nhóp nhép nhai thức ăn.
Trân Trân đơ tại chỗ, cô
nghe bên tai vang lên những tiếng muỗi vo ve, thật sự là thất bại thảm hại,
kiếp sau cô chưa chắc đánh bại ba người này quá. Quá chán nản, Trân Trân cắm
cúi vào ăn mà không thèm để ý xung quanh. Họ đã cao đến như vậy thì đúng là
thiên tài rồi, không ai thắng nổi.
Hoàng Hiểu Vương bỗng
dưng đứng dậy, đi lại chỗ bàn bếp, thái độ rất ngạo mạn:
- Này, cô đầu bếp, cho cháu ba ly nước ép cam ra bàn
số 7 nhé.
Mọi người ngạc nhiên nhìn
cậu, cô đầu bếp cau mày:
- Cậu có bị gì không? Đây đâu phải nhà hàng? Kiếm đâu
ra nước ép cam.
Hoàng Hiểu Vương bị hố,
thấy mọi người đang nhìn mình, quê quá! Cậu liền lấy tay vuốt lại tóc, nở nụ
cười:
- Ồ vậy à? Cái nhà ăn này tồi tàn vậy à. Thôi vậy.
Xong, cậu trở lại bàn, ba
cô gái đang trố mắt nhìn cậu, cậu vừa làm cái trò gì thế không biết?
- Anh có bị gì không vậy?- Dương Lạp nheo mắt nhìn.
- Gì...gì chứ? - Cậu ngượng đỏ cả mặt, rõ ràng họ đang
cài bẫy cậu.
Ba cô muốn lăn ra đây
cười cái bộ dạng của cậu ngay lập tức nhưng đành cố nhịn. Tiểu Lục đưa
Hoàng Hiểu Vương cốc nước lọc:
- Đây, cậu uống tạm đi, không cần đến mức phải nước
cam ép đâu.
Cảm thấy lòng tự trọng bị
tổn thương khủng khiếp trước người con gái mình yêu, cậu hét toáng lên:
- Tên Hạ Lực đâu?
Từ đâu trong gian nhà ăn
đông nghẹt người, một tên trông có vẻ nhỏ thó, dúm dó một góc, giọng run như
cầy sấy:
- Đại ca...cho gọi...em?
- Mày ra ngoài mua cho anh ba li nước cam về đây.- Cậu
hất hàm với Hạ Lực.
- Nhưng...nhưng...
- Không nhưng nhị gì cả? Anh nói thì nghe, tiền đây,
đi mua ngay đi.
Hạ Lực sợ hãi cầm tiền
rồi bay thật nhanh ra khỏi trường Hòa Diện. Dương Lạp bực dọc, bỏ đũa xuống,
không ăn nữa, cô trực bỏ về lớp. Hoàng Hiểu Vương vội giữ lại, ngạc nhiên:
- Em sao thế?
- Anh học ở đâu cái tính bắt nạt kẻ yếu như vậy? Em
không thích.
Cô giằng tay bỏ đi, Lục
Trúc cũng đứng dậy, đi lướt qua cậu:
- Cậu tự uống một mình đi.
- Ơ...em...?
- Chào cậu!- Trân Trân cũng bỏ đi luôn.
Cuối cùng còn một mình
Hoàng Hiểu Vương đứng trơ trọi, đơ ra như đá, mặt nghệt ra: “ Vậy là mình phải
uống hết ba suất nước cam ư?”
Một lúc sau, Hạ Lực chạy
hộc tốc về, người nhễ nhại mồ hôi, bộ dạng tàn tạ, thở không ra hơi đưa ra ba
cốc nước cam:
- Đây ạ...đại ca...đây là tiền thối ạ...
Hoàng Hiểu Vương bất chợt
nhói, “ Sao mình lại độc ác thế nhỉ?”, cậu giật lại cái túi nước, đưa một cốc
cho Hạ Lực:
- Đây cậu uống đi cho lại sức...
Hạ Lực
