ạp vẫn ngây ra như
con rối...Cô không biết cảm xúc trong lòng mình lúc này là như thế nào nữa,
lâng lâng...Hóa ra mọi người vắng mặt từ sáng nay là để làm cho cô việc này,
cảm động quá...!
Cô òa lên khóc...! Niềm
xúc động dâng trào muốn vỡ òa ra...mọi người ngạc nhiên nhìn cô, Dương Phong lo
lắng đặt chiếc bánh xuống, chạy lại ôm lấy em, an ủi:
- Đừng khóc nữa, đừng khóc nữa mà Tiểu Lạp, anh xin
lỗi.
- Không...em cảm ơn mọi người nhiều lắm!
Cô nhìn mọi người, mắt
rưng rưng.
Bỗng mẹ bước vào:
- Thôi nào mấy đứa, vui vẻ lên nào, hãy mừng sinh nhật
Tiểu Lạp.
Ngày hôm đó...mọi người
ăn uống no say, rất vui vẻ...
Đó là sinh nhật đầu tiên
của Dương Lạp và cũng là kí ức thơ bé đẹp nhất của cô.
Nhức.
Dương Lạp thấy người nhức
nhối, lại mệt nữa rồi.
“ Ah, ngứa mũi quá!”
Cô giơ tay lên quệt,
và...máu...máu chảy ra từ mũi...cái này gọi là máu cam đấy sao? Dương Lạp lấy
giấy lau đi, những vệt máu đỏ thẫm thấm vào lớp giấy trắng tinh, vẫn chảy...
Cô đành vắn hai mẩu giấy
chặt lại, cho vào bịt hai mũi, máu không chảy ra nữa, nhưng bù lại cô phải thở
bằng miệng, khó chịu quá. Cảm thấy khát nước, cô mở tủ lạnh lấy chai nước tu
ừng ực. Xong, chạy lên phòng và trùm chăn ngủ, ở tư thế thẳng người để máu
không chảy ra.
Cô thấy thật kì lạ, dạo
này sức khỏe cô xuống quá, cảm tưởng như người bị suy dinh dưỡng.
Tối muộn.
Tiếng xe phanh gấp ngoài
cửa, Hoàng Hiểu Vương đóng sầm xe, bước vào nhà, nhanh chóng trở lên phòng. Sau
khi tắm rửa, cậu nằm phịch lên giường, ngày hôm nay mệt thật!
Bỗng nhiên nhớ tới Dương
Lạp, cậu lấy điện thoại gọi cho em...
Tít......
Không ai nghe máy, chắc
con bé ngủ rồi.
“ Anh không muốn quan tâm em nữa, anh không muốn quá
yêu thương em, và anh cũng không muốn em nhớ anh làm gì...Anh phải rời xa em,
phải thật lạnh lùng với em, anh xấu xa đến mức đó mà em biết không?”
Cứ nghĩ đến việc của
Dương Lạp, cậu lại thấy đau thắt lòng, cậu không dám nghĩ rằng em sẽ không qua
khỏi, không được, quá ích kỉ, mình quá ích kỉ, con bé...sẽ không chết?
.........
Sáng thứ bảy, gió lạnh
tràn về, cây cối không còn một màu xanh mát mẻ như trước nữa...Trên khắp con
phố, những quầy hàng đồ ăn nhanh mọc lên khá nhiều, phục vụ cho mùa đông sắp
tới trên Nhị Hà. Dương Lạp thay đồng phục mùa đông, máu từ hôm qua đã ngừng
chảy, sáng nay cô phải rửa sạch đến nỗi đỏ ửng cả mũi lên, đúng là khó chịu
thật. Mùa này thì xõa tóc được rồi, mái tóc dài của Dương Lạp được thả ra, dài
đến hông, vô cùng mượt mà, trong cả hai mùa đều như vậy hết.
Ngày hôm nay, Hòa Diện
vẫn nhộn nhịp như thường ngày, vẫn là câu hỏi việc thi cử của nhau và vài ba
mẩu chuyện tán gẫu linh tinh. Đã lâu rồi cô không ngắm nhìn thật kĩ ngôi trường
này, nó rộng lớn đến thế này sao? Tại sao vậy nhỉ? Cô có cảm giác như đây là
lần cuối mình ở lại đây, phải ngắm nhìn, quan sát và ghi nhớ nó thật kĩ, như
vậy mới không thể nào quên được, dù cho mình có...chết.
Dương Lạp lắc đầu cười
ngớ ngẩn vì suy nghĩ thoáng qua vừa rồi, cô mới mười bảy thôi mà, còn trẻ lắm,
làm gì có chuyện chết cơ chứ. Nhưng dù gì thì vẫn nên trân trọng những gì mình
đang có, bạn bè, thầy cô...và cả cậu ấy.
Buổi học cuối cùng của
tuần, lớp 11A trật tự nghe giảng, tiếng bút viết loạt xoạt trên giấy mãi không
ngừng. Ngoài trời một màu vàng nhạt ảm đạm, bầu trời hôm nay yên ả quá! Cô Văn
vẫn chăm chú giảng bài trên bục, Dương Lạp ngắm nhìn cô giáo, mái tóc cô búi
gọn ra sau, vầng trán cao, cặp kính màu xanh sậm, làn da màu mật ong, cô rất
nghiêm khắc, luôn giữ gìn kỉ luật của trường, tuy nhiên đối với Dương Lạp, cô
lại rất dịu dàng và quan tâm. Cô lại nhìn quanh lớp học, những gương mặt này,
sẽ ghi nhớ mãi chứ? Dù họ có hay trêu chọc cô đi chăng nữa thì cũng là bạn...Cô
nhìn từng chi tiết của lớp, mọi thứ, mọi thứ như đang dần ăn sâu vào kí ức của
cô gái này.
Hoàng Hiểu Vương thiêm
thiếp ngủ, khuôn mặt thanh tú nằm úp xuống hai khuỷu tay đan vào nhau, mái tóc
màu hạt dẻ bồng bềnh, mềm mượt lạ, từ chiếc khuyên tai bằng kim cương phát ra
thứ ánh sáng hiền hòa...
Giờ ăn trưa đến thật
nhanh, mọi người kéo nhau tụm năm tụm ba vào một chỗ vừa ăn vừa bàn chuyện
huyên thuyên. Bàn Dương Lạp cũng rôm rả không kém, Trân Trân cho một miếng cà
rốt vào miệng, nhai ngấu nghiến:
- Chậc, hôm nay ngon hơn mọi ngày nhỉ?
- Ừ, thay đầu bếp chăng?- Dương Lạp vừa nói vừa đổ một
lon nước ngọt ra cốc cho Lục Trúc.
- Lớp các cậu đã đọc điểm môn nào chưa? - Lục Trúc gật
đầu cảm ơn Dương Lạp.
- Hôm nay cô mới đọc điểm Văn.- Hoàng Hiểu Vương hí
hoáy nghịch chiếc điện thoại, không buồn nhìn mọi người.
- Ồ, vậy cậu được mấy điểm? - Lục Trúc có vẻ hào hứng.
Bất chợt cậu đóng điện
thoại, cười nham hiểm, dí sát mặt cô:
- Em quan tâm anh vậy sao?
Lập tức mặt cô đỏ như
trái cà chua chín, liền nạt lại:
- Không...không có đâu, tôi hỏi cho có lệ thôi.
- À vậy à, anh được 82 điểm.
Lục Trúc tròn xoe mắt
nhìn:
- Sao cơ? Cao vậy cơ à?- Cô nghi hoặc quay sang nhìn
Dương Lạp nãy giờ đang ăn- Có thật vậy không Tiểu Lạp?
- Đúng đó.- Trân Trân xen vào.- Tuy