pacman, rainbows, and roller s
Kẹo Bạc Hà

Kẹo Bạc Hà

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 322793

Bình chọn: 9.00/10/279 lượt.

thích ăn đòn đúng không?

Gã cười khì khì rồi chạy

lại chỗ Lục Trúc, lúc này đã xong, sau khi sấy tóc cho cô, gã là lại tóc cho

thẳng. Cô bước ra, Hoàng Hiểu Vương đang buộc lại dây giầy, ngẩng lên hết sức

ngạc nhiên. Người con gái đang đứng trước mặt cậu rất đẹp, mái tóc ngắn thẳng

cúp vào trông rất đáng yêu, giống như con búp bê xinh xắn vậy. Cậu mở to mắt

trầm trồ:

- Tay nghề của ông càng ngày càng cao đấy.

- Tôi mà lại.- Gã cười nhe răng hết cỡ.

Cậu đưa cô ra xe, nói với

lại:

- Tôi sẽ gửi tiền vào tài khoản của ông sau.

- Rồi rồi.- Bên trong gã trả lời.

Rời tiệm cắt tóc, Hoàng

Hiểu Vương cứ nhìn cô lại mỉm cười khiến cô ngượng ngùng:

- Trông tôi mắc cười lắm hả?

- Mắc cười gì chứ? Đẹp quá đi mất.- Cậu nghiêng

nghiêng đầu nghịch nghịch mái tóc cô.

Trên con phố đông nghịt

người, chiếc xe Bugatti Veyron đang lướt đi thật nhẹ, trên xe nổi bật một nam

một nữ mặc đồng phục học sinh, cậu trai cầm lái, mái tóc màu hạt dẻ để nghịch

ngợm đang tung bay, còn cô gái với mái tóc màu đen láy mềm mại ôm lấy khuôn mặt

trắng trẻo, xinh xắn. Trông họ thật xứng đôi.

Hoàng Hiểu Vương bóc một

chiếc kẹo cao su và cho tuột vào miệng nhai tóp tép, cậu quay sang nhìn Lục

Trúc:

- Có chuyện gì với em vậy?

- Chuyện...gì?- Cô thoáng giật mình.

- Tại sao hắn lại làm vậy?

Cô im lặng, sự im lặng

khiến cậu phát bực. Cậu dừng xe trước nhà mình, cô hoảng hốt:

- Sao...sao lại đến đây?

Cậu bước xuống xe, đóng

sầm cửa, lại bên cô mở và kéo cô xuống, lôi vào nhà, cô giật tay cậu ra:

- Cậu sao vậy? Đây là đâu?

- Đây là nhà anh!

Cô bối rối không hiểu nổi

cậu ấy đang làm gì nữa. Mấy cô người làm hết sức ngạc nhiên khi thấy cậu chủ

mình dẫn một cô gái lạ về nhà.

Hoàng Hiểu Vương kéo Lục

Trúc lên phòng mình, đóng sầm cửa. Cô cố kháng cử bằng cách cố giữ thân thể

mình, cậu ngồi phịch xuống ghế, lấy điếu thuốc ra đưa lên miệng và hút:

- Anh không làm gì đâu, em đừng sợ như vậy.

Xong cậu nằm gục xuống

giường, trùm kín chăn. Cô tuy có kinh ngạc một chút nhưng rồi lại bên giường

cậu, khẽ đụng vào người cậu:

- Cậu dậy đi, sao lại đưa tôi vào đây, cho tôi về đi.

Hoàng Hiểu Vương gồng

dậy, lấy tay bịt miệng cô lại, dồn cô vào góc giường:

- Em im lặng đi được không hả?

Cô lắc đầu nguầy nguậy,

cố giãy dụa ra khỏi bàn tay cậu. Cậu chán nản bỏ tay ra rồi ôm chầm lấy cô:

- Sao em không nói hả? Sao em lại để cho hắn hành hạ

như vậy? Có phải em không tin tôi phải không?

Lục Trúc vùng ra, cô muốn

giải thích...nhưng cậu ấy...cậu ấy ôm chặt quá, ôm chặt đến mức cô muốn ngừng

thở:

- Em...em có biết là tôi thật khổ sở khi phải đối diện

với em không? Vì tôi không thể kiểm soát được mình nữa...em đừng...rời xa tôi.

Cậu tựa cằm lên vai cô,

mái tóc rung rung theo nhịp tim đang loạn xạ của cậu:

- Lần đầu tôi gặp em...tôi không nghĩ là lại nhớ em

nhiều đến vậy, chắc là tôi điên rồi. Tôi muốn em là của tôi, muốn em chỉ nhìn

tôi thôi...

Lục Trúc bắt đầu thút

thít khóc, cô không thể kìm chế được cảm xúc của mình nữa, cô muốn ôm lại cậu

ấy, muốn cậu ấy biết rằng cô cũng yêu cậu ấy nhiều lắm, nhưng dường như thời

gian vẫn chưa cho phép hai người...

Hoàng Hiểu Vương xoay

người Lục Trúc đối diện với mình, cậu nhìn, nhìn từ đôi mắt to sáng và trong

vắt, từ chiếc mũi nhỏ nhắn, và từ đôi môi hồng đang hé mở.

“ Thịch”

Tim cậu bất giác đạp mạnh

khi nhìn thấy hơi thở của cô ấy, thấy đôi môi ấy khẽ động đậy. Cậu quay vút

người đi, khuôn mặt đỏ như người say rượu.

Căn phòng im lặng, chỉ có

tiếng “thình thịch” của hai trái tim. Lục Trúc cũng đỏ mặt không kém, cô cúi

gằm mặt không dám nhìn nữa. Hoàng Hiểu Vương khẽ lấy tay vuốt mái tóc của cô,

thật nhẹ nhàng nâng cằm cô lên, bốn mắt họ nhìn nhau, cậu tiến lại gần hơn nữa

và môi cậu chạm môi cô, nhẹ hết sức có thể. Chỉ là hôn nhẹ thôi, điều đó khiến

hai người trông thật trẻ con.

Bầu trời chuyển sang màu xanh thẳm,

cao vút, điều này báo hiệu rằng mùa đông sắp đến rồi. Trường Hòa Diện lâu lâu

mới có dịp yên bình như thế này, tất thảy học sinh tập trung cho kì thi sắp

tới, đó là kì thi quyết định xem họ có thể ở lại nơi này hay không, vừa để

chuyển cấp học sinh năm 3 và đón nhận lượt học sinh năm nhất mới từ các trường

cấp hai trên cả nước. Dương Lạp nhìn ra ngoài lớp học, tuần này là thi rồi, và

cô sẽ là nữ sinh năm ba, sao thời gian trôi nhanh đến vậy.

Người đi lại trên hành

lang ít hẳn, phải ai có việc cần lắm mới chịu rời khỏi bàn học. Trân Trân đang

mùi mẫn với hai quyển luận văn dày cộp, cô nghĩ mình sắp nổ đầu ra mất rồi.

Quay sang Dương Lạp đang ngồi thơ thẩn nhìn ra ngoài, cô ngạc nhiên:

- Sao vậy? Không học à?

Dương Lạp thấy người uể

oải, chỉ muốn ngủ ngay lập tức:

- Mình mệt lắm!

- Phải rồi, với trình độ của cậu thì không thi cũng đỗ

mà phải không?

Cô không nói gì, nằm gục

xuống bàn.

Ngoài trời, không còn

những tia nắng oi bức nữa, mà thay vào đó là những cơn gió mang theo hơi lạnh,

đông lúc nào cũng đến bất ngờ như vậy đấy. Dương Lạp thấy người hơi nóng, hình

như sốt rồi thì phải.

Hoàng Hiểu Vương xỏ tay

túi quần sang lớp Lục