Duck hunt
Kẹo Bạc Hà

Kẹo Bạc Hà

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 322841

Bình chọn: 7.5.00/10/284 lượt.

- Bà Hoàng thét lên.

Hoàng Hiểu Vương chùm gối

lên đầu:

- Hai người ra ngoài đi, cho con ngủ...

Bên ngoài. Bà Hoàng nhìn

Hoàng hiểu Dy chằm chằm, giọng run run:

- Chuyện gì vừa xảy ra vậy hả?

Hoàng Hiểu Dy vẫn cố bao

biện:

- Mẹ nhìn lầm rồi, có gì đâu ạ?

“ Bốp”- Một cái tát giáng xuống má Hoàng Hiểu Dy, cô

ngạc nhiên nhìn mẹ.

- Đứa con gái mất nết, sao mày lại làm cái điều đốn

mạt như vậy hả?

Đến lúc này không giấu

được nữa, cô bèn nhếch mép cười:

- Đúng, con yêu Vương đấy.

Bà loạng choạng lùi ra

sau, vẫn còn chưa dám tin. Cô phe phẩy mấy lọn tóc:

- Mẹ ngăn cản vô ích thôi.

Bà thất kinh trước đứa

con gái ruột của mình:

- Mày...dám làm điều thất đức đó à?

- Tại sao không? Đó đâu phải em ruột của con? Con có

quyền yêu nó mà.

- Tại sao không phải là đứa khác mà lại là Tiểu Vương

hả con? - Bà lấy tay ôm đầu, cố ngăn đi cơn choáng vừa rồi.

- Con đã yêu nó từ khi còn nhỏ rồi, con không thể sống

thiếu nó được đâu.

Bà Hoàng quắc mắt nhìn

cô:

- Tao nghe...nghe nói mày đã...ngủ với nó?

Hoàng Hiểu Dy nhếch mép:

- Mẹ tưởng thật ư? Vậy thì mẹ không biết con gái mẹ

rồi? Con sẽ làm mọi thứ để có được nó.

Bà bất giác rơi nước mắt:

- Tại sao lại nghiệt ngã như thế này? Tại sao mọi thứ

xui xẻo cứ đổ ập xuống đầu tôi thế này?

Hoàng Hiểu Dy liếc mắt

nhìn mẹ rồi lại cười, cô bước qua trước mặt bà rồi về phòng mình. Để mặc người

mẹ đang trong cơn tuyệt vọng.

- Trời ơi tôi muốn phát điên lên mất thôi. - Chỉ còn

tiếng nói tuyệt vọng của bà đang vang vọng khắp căn nhà lạnh lẽo.

Đêm muộn, ngoài khung cửa

sổ, ánh trăng vẫn hắt thứ ánh sáng hiu hắt vào cạnh giường Hoàng Hiểu Dy, cô

nằm trên gối, mái tóc xoăn vàng rũ xuống hai bên má. Bất giác, một giọt nước

tràn khỏi khóe mắt. Cô mím chặt môi đau đớn, trái tim như muốn vỡ tan ra trước

đôi mắt lạnh của em trai. Cô đã yêu, yêu cậu đến phát điên lên mà chưa bao giờ

được đáp lại. Tình yêu của cô...mãi mãi cậu sẽ không bao giờ hiểu nổi.

Cả đêm đó, Hoàng Hiểu Dy

đã suy nghĩ thật nhiều điều, thật nhiều thứ về Hoàng Hiểu Vương, trước giờ cô

đã làm em khổ sở biết bao vì cái tình yêu đầy toan tính của mình, liệu điều này

đã đúng hay chưa? Cô sẽ tiếp tục dày vò em hay chấp nhận gạt bỏ cá nhân để em

được thoải mái hơn.

Sáng sớm. Cô sang phòng

Hoàng Hiểu Vương, cậu vẫn ngủ, đôi bờ mi khép hờ, dường như gặp ác mộng nên

lông mày nhíu lại. Cô lấy tay áp lên đôi má lạnh của cậu, run run, khuôn mặt

này, cô đã yêu thương bao nhiêu năm. Cô không ngăn được nước mắt mình lăn dài hai

bên má:

- Vương, chị yêu em...Tình yêu đầu đời của chị. Ngay

từ lần đầu tiên gặp em, chị đã không kìm được lòng mình. Em đến bên chị...như

một thiên thần trong căn nhà lạnh lẽo đó...Chị yêu em, như vậy có sai không?

Chị muốn em mãi bên chị, có sai không? Chị thật có lỗi khi đã làm em khổ sở như

vậy. Chị làm tất cả để giữ được em, nhưng cuối cùng em vẫn đến với người khác.

Chị yêu em...yêu nhiều lắm...Nhưng chị sẽ ra đi, chị sẽ biến mất khỏi cuộc đời

em...

Tình yêu và sự toan tính?

Liệu cuối cùng bạn có đạt được mục đích vì cái ích kỉ cá nhân của mình hay

không? Yêu một người không phải là ra sức để người đó thuộc về mình, mà là cho

người đó luôn luôn hạnh phúc dù phải hi sinh bản thân. Tình yêu cao quý và chân

chính là tình yêu nhận được sự chấp thuận của cả hai bên, là tình yêu thương

xuất phát từ chính nội tâm của mình. Tình yêu đó...mới đẹp và trong sáng nhất.

...........

Sáng sớm. Lớp 11A lại ồn

ào như thường lệ, nhưng hôm nay Hoàng Hiểu Vương lại gục mặt xuống bàn cả buổi

rồi, không nói không rằng. Dương Lạp lo lắng, đặt một lon nước giải khát trước

mặt anh:

- Anh mệt à? Uống nước đi này.

Cậu ngẩng mặt lên nhìn

em, đôi lông mày nhíu lại, đau khổ quá, cậu không muốn nhìn nữa...Lại cúi gằm

mặt xuống.

Dương Lạp hơi ngạc nhiên

vì thái độ của anh, nhưng đành quay lại chỗ ngồi của mình. Cô tranh thủ làm vài

bài luận văn sắp tới. Trân Trân bên cạnh thấy vậy liền hỏi:

- Vương sao vậy? Nằm rũ ra thế kia?

- Không biết nữa, chắc anh ấy mệt. - Dương Lạp ngao

ngán đáp lại.

Đúng lúc đó, cả lớp đứng

lên chào cô Anh Văn. Riêng Hoàng Hiểu Vương vẫn nằm ngủ trên bàn. Cô thấy vậy

liền hỏi:

- Ai đang nằm kia? Không đứng lên chào tôi à?

Cả lớp im lặng không ai

dám nói, Dương Lạp đành xin phép hộ:

- Thưa cô, bạn Hoàng Hiểu Vương bị ốm ạ.

Cô gật đầu rồi cho cả lớp

ngồi, đứng trên bục giảng, cô dõng dạc nói:

- Bài kiểm tra Anh lần trước của lớp khiến tôi rất

thất vọng.

Dương Lạp chợt nhớ đến

hôm đó cô đau đầu nên ngủ quên, kết quả là để giấy trắng. Cô thấy hơi run.

- Kết quả kém chưa từng thấy, không có bạn nào đạt

điểm A, hầu hết là D và E. Và còn có 2 bài để giấy trắng.

Cô liếc một lượt lớp rồi

đưa lớp trưởng trả bài cho từng người. Sau đó cô nói:

- Chốc nữa cuối tiết, em Dương Lạp Lạp và Hoàng Hiểu

Vương xuống văn phòng gặp tôi ngay nhé.

“ Biết ngay mà, mình thế nào cũng bị gọi.” - Dương Lạp

chán nản úp mặt xuống bàn.

Trân Trân ngồi dưới giựt

áo Dương Lạp hớn hở:

- Này, mình được điểm C đấy nhé! Cũng không tồi nhỉ?

Cô cũng cười đáp