, tôi sẽ sắp xếp bà đến làm cùng
với quản gia nhà tôi, em yên tâm, đừng lo lắng nữa.
Lục Trúc nhìn cậu bằng
ánh mắt cảm kích, cậu ôm ghì cô vào lòng:
- Em đã rất sợ hãi đúng không? Từ giờ tôi sẽ bảo vệ
em...sẽ bảo vệ em mà.
Lục Trúc nghe lòng mình
rất ấm áp trong vòng tay cậu ấy. Cô rơm rớm nước mắt, cậu vội lau cho cô:
- Đừng khóc, em đến nhà tôi ở đi, tôi sẽ thu xếp phòng
cho em và bố mẹ của em.
Lục Trúc không biết làm
sao thể hiện lòng biết ơn với cậu chỉ cúi đầu lia lịa, cậu liền giữ lấy người
cô, nhẹ nhàng lấy tay vén tóc mái cô và thơm nhẹ lên trán cô:
- Thôi nào, vào học thôi, mọi chuyện ổn rồi.
Cậu đưa cô vào lớp, lòng
nhẹ nhõm, cả hai đều có những rung động bất ngờ.
............
Thấy cả giờ học anh trai
cứ cười một mình, Dương Lạp bèn lại hỏi:
- Anh có chuyện gì mà vui vậy?
Cậu giật mình quay ra:
- Hơ...có gì đâu chứ?
- Chắc là làm hòa với Tiểu Lục rồi nên mới thế chứ
gì?- Trân Trân nói xen vào.
Xét cho cùng thì chỉ có
lí do đó mới khiến anh ấy vui như vậy mà thôi. Cô thở dài, mọi chuyện ổn rồi.
Bỗng chợt Hoàng Hiểu Vương hỏi:
- Tiểu Lạp, chiều nay anh dự định đến công ty mẹ, em
đi cùng không?
Cô hơi ngỡ ngàng:
- Em phải đi nữa hả? Đâu quen biết gì đâu?
- Cứ đi với anh đi, anh đi một mình chán lắm...
Cô đành nhận lời cho qua
chuyện vậy.
Học sinh trường Hòa Diện
tan học đổ xô ra như ong vỡ tổ, mọi người cố chen lấn để ra khỏi cái cổng
trường, Dương Lạp và Trân Trân cũng bị cuốn theo cái dòng người đó, mãi khi đã
ra được, họ vẫn còn chưa hoàn hồn, Dương Lạp vuốt mồ hôi trên trán:
- Lần sau chúng ta nên ra cuối thì tốt hơn.
Chợt xe của Hoàng Hiểu
Vương lao vụt tới, bấm còi inh ỏi, Dương Lạp ngẩng lên thấy anh ra hiệu lên xe,
cô quay lại nói với Trân Trân:
- Cậu về nhà trước nhé, ăn cơm với Tiểu Thiên trước
đi, chắc mình không ăn cơm ở nhà rồi. Có gì cứ gọi nhé.
Nói rồi, cô leo lên xe
của Hoàng Hiểu Vương, chiếc xe lao vụt đi. Còn lại Trân Trân đang đứng lắc đầu
ngán ngẩm.
- Anh, công ty mẹ anh ở đâu vậy?
- Ngoại ô thành phố Nhị Hà.
Dương Lạp ngước nhìn cảnh
vật hai bên đường, mọi thứ trôi qua nhanh thật, những cánh đồng xanh mướt cỏ,
thẳng cánh cò bay dài tăm tắp. Đi được chừng 30 phút thì đến một tòa nhà màu
trắng tưởng chừng cao chọc trời. Xung quanh khuôn viên cây xanh bóng mát, cô
cùng Hoàng Hiểu Vương bước vào trong, hai hàng nhân viên nữ cúi rạp người chào
đón, mấy cô gái thấy cậu thì mê tít mắt, không hổ danh con trai giám đốc, cao
ráo, đẹp trai. Còn cô thì khúm núm đi sau cậu tránh ánh mắt soi mói của mọi
người. Họ lên thang máy, phòng giám đốc tận tầng 16. Đứng trước cửa phòng mẹ,
Hoàng Hiểu Vương gõ cửa. Bên trong có tiếng nói vọng ra:
- Mời vào.
Cậu bước vào trong, bên
trong có khi còn rộng hơn nhà của cô nữa, cô trố mắt nhìn, không ngừng chớp,
đầy đủ tiện nghi quá. Bà Hoàng đang ngồi trước màn hình máy tính, nghiêm nghị.
- Con chào mẹ!
Dương Lạp ấp úng:
- Cháu chào bác ạ.
- Con đến có việc gì vậy?
Cậu lễ phép:
- Con đến nói với mẹ chuyện sáng nay ạ.
Bà rời bàn, lại gần bộ
sofa, ngồi xuống rồi chỉ cậu:
- Ngồi xuống đi.
Hai người ngồi xuống, bà
rót trà cho hai người rồi nói:
- Chuyện tài xế hả? Không phải con định giới thiệu con
bé này cho ta?
Hoàng Hiểu Vương hoảng
hốt phân trần, chưa bao giờ cô thấy cậu bối rối như vậy:
- Dạ không đâu ạ, con muốn giới thiệu người khác cơ.
Bà nhâm nhi ngụm trà rồi
cất giọng đều đều:
- Hãy nói về người đó cho ta.
- Vâng, ông ấy tên Hạ Lục Thức, 43 tuổi, có bằng lái
xe loại A ạ.
Bà không nói gì, chỉ
cười. Một lúc sau, bà mới cất tiếng:
- Hôm nào con dẫn ông ta đến đây, mẹ sẽ thử tay lái
của ông ta xem sao.
- Vâng, con cảm ơn mẹ.
Hoàng Hiểu Vương đứng hẳn
dậy cúi người cảm ơn mẹ. Bà cũng gật đầu cười, bất chợt bà liếc sang Dương Lạp
cất giọng lạnh lùng:
- Còn cô là ai? Tại sao lại đến đây.
Dương Lạp bối rối không
biết trả lời sao thì Hoàng Hiểu Vương xen vào:
- Đó là em gái con- Dương Lạp, là con đưa nó theo.
Bà nhìn cậu rồi đứng dậy
trở lại bàn làm việc:
- Được rồi, chúng ta sẽ nói chuyện sau, bây giờ hai
đứa về đi, ta cần làm việc.
Hai người cúi chào rồi
lặng lẽ ra khỏi phòng. Vừa ra đến ngoài, Dương Lạp thở phù một cái:
- Trời...em muốn nín thở khi vào đấy.
Cậu cười khì xoa đầu cô:
- Ngốc! Sao phải sợ như vậy.
- Anh không biết đâu, em rất sợ mẹ anh...!- Cô giận
dỗi bỏ đi trước.
Ra đến ô tô, cậu bật
radio rồi bảo:
- Bây giờ vẫn còn sớm, mình ra cảng biển hóng gió một
chút rồi đi ăn nhé.
Cô gật đầu.
Một bản nhạc piano vang
lên, giai điệu thật là buồn, cô ngạc nhiên:
- Nhạc piano à anh?
- Ừ...nghe bài này dễ chịu lắm.
Cô im lặng nghe...những
âm thanh trong trẻo vang lên...tâm hồn cô bay bổng, một cảm giác muốn được lướt
nhẹ trên những phím đàn, cô muốn đánh piano ngay bây giờ nhưng đành kìm chế
vậy. Tiếng gió thổi qua làm tung bay mái tóc cô, chúng hùa vào vuốt ve từng lọn
tóc một. Cô thấy tâm hồn mình trống rỗng, cảm xúc thật khó tả. Gió mỗi lúc một
nhiều hơn, còn mang thoe mùi tanh ngai ngái của biển cả, đến cảng biển rồi, hôm
nay có vẻ đô