Vậy thì đi thôi.
- Em ăn xong rồi, mình đi luôn nhé! 8 giờ bắn pháo hoa
rồi.
Họ đứng dậy trả tiền,
bước vội ra xe, chiếc xe lao nhanh về nơi diễn ra lễ hội, lúc này 7 giờ 40 phút,
mọi người rất đông, cậu gửi xe vào một chỗ rồi hai người đi bộ xuống con phố,
một màu đỏ của đèn lồng tràn ngập trời, những chiếc đèn lồng nhỏ xinh đủ màu
sắc đang bày ra trước các cửa hàng, màu sáng nhè nhẹ lung linh của chúng khiến
mọi thứ trở nên vô cùng ấm áp, mọi người nắm tay nhau đi trên con đường đó. Nơi
đâu cũng treo đèn lồng, đủ hình dạng vui nhộn, người người đi lại tấp nập, chen
lấn. Dương Lạp chú ý thấy một chiếc đèn nhỏ màu vàng rất dễ thương, liền đắm
đuối nhìn. Hoàng Hiểu Vương biết ý bèn chạy lại mua cho cô, cô rất đỗi ngạc
nhiên:
- Sao anh lại mua nó?
- Chẳng phải em rất thích hay sao?
Cô mỉm cười thật tươi đón
lấy, nhìn gần càng thấy nó đẹp lung linh, chỉ một lớp giấy màu vàng cuốn quanh,
bên trong là ngọn nến thật nhỏ và cây cầm cũng màu vàng, trông nó đáng yêu quá
đi mất, cô cứ chăm nhìn nó suốt quãng đường, cho đến khi Hoàng Hiểu Vương nhắc
cô:
- Em đi cẩn thận không va vào người ta.
Dương Lạp mới giật mình
nhìn ra, quả thật cô hơi lơ đễnh. Bất chợt cậu nắm lấy tay cô kéo đi:
- Đứng ở đây xem pháo hoa không đẹp đâu, anh dẫn em ra
chỗ này hay hơn nhiều.
- Xem ở đây không được sao? Anh định đi đâu?- Cô hoảng
hốt hỏi.
- Lên trên đỉnh của mỏm đá lớn kia, chỗ bí mật đấy.-
Cậu chỉ lên phía ngọn núi cao trước mặt.
Họ leo được một lúc thì
đến nơi, cô thấm mệt, mồ hôi nhễ nhại nhưng nhanh chóng được xoa dịu bởi những
cơn gió nhẹ thổi qua, tung bay mái tốc rối. Đứng ở đây cao thật, có thể nhìn
thấy toàn cảnh phía dưới, một con đường màu đỏ...đẹp quá!
Cô dang hai tay ra, cười
híp mắt:
- Aaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa.........Đẹp quá
đi.........
Hoàng Hiểu Vương tủm tỉm
ngồi bên cạnh ngắm nhìn cô bé ngây thơ kia đang hò hét.
Dương Lạp ngồi xuống, lấy
lại hơi thở đều đặn:
- Ah! Leo mệt thật, nhưng sao anh biết chỗ này hay
vậy?
- Vì có bạn giới thiệu cho anh.
Cô im lặng ngắm nhìn cả
con phố phía dưới đang rất nhộn nhịp. Cô đã từng mong chờ cái ngày này biết bao
nhiêu, để có thể dẫn cậu ấy đến đây, được ngắm nhìn đèn lồng, được cậu ấy mua
tặng một chiếc đèn riêng cho cô, và được cậu ấy nắm tay cùng ngắm pháo hoa.
Nhưng giờ đây, cậu ấy đâu có ở bên cô.
8 giờ đúng.
“ Bùm”
Bông pháo hoa đầu tiên,
mọi người rú ầm lên.
“ Bùm bùm”
Những bông tiếp theo với
đủ màu sắc rực rỡ, lộng lẫy và nhiều hình thù, đẹp mắt quá. Cô ngước
nhìn...mong chờ quá nhiều. Nước mắt chợt rơi, chảy dài trên má cô, lăn qua cổ
rồi rơi tuột xuống cổ áo. Cô đau quá, nhìn pháo hoa mà lòng đau như cắt ra từng
mảnh, cô không thích thế này. Tại sao lại như vậy? Tại sao người bên cạnh cô
lúc này không phải là cậu ấy...Càng mong chờ bao nhiêu thì càng thất vọng bấy
nhiêu phải không? Hoàng Hiểu Vương sững sờ nhìn em, khó hiểu. Thoáng giật mình
anh nhớ tới Nam Dĩnh, chính cậu ta đã làm con bé như vậy. Dương Lạp ngồi thụp
xuống...ôm mặt khóc, không muốn nhìn pháo hoa nữa. Chỉ có hình ảnh của cậu ấy
đang hiện ra thật dồn dập mà thôi. Hoàng Hiểu Vương vỗ vai an ủi cô, tiếng khóc
của cô vẫn hòa vào trong tiếng pháo hoa bay vút lên cao...
........
Lễ hội pháo hoa kết thúc.
Mọi thứ lại trở về quy luật cũ của nó, lại im lặng và cô đơn. Dương Lạp ngồi im
ở góc phòng, kể từ lúc anh đưa cô về, cô vẫn ngồi đó...im lặng quá.
Tiếng nói của Trân Trân ở
dưới nhà:
- Hôm nay pháo hoa đẹp quá ha Tiểu Thiên?
- Vầng, Nhị Hà nhiều cái hay thật.
Cô vào tủ lạnh lấy chai
nước cho cậu, xong, cậu đứng dậy:
- Chị, em qua nhà Nam Dĩnh ngủ đây ạ.
Cô hơi chần chừ:
- Lại qua đó ngủ nữa hả? Sao...em không ngủ lại đây?
Cậu ngại ngùng:
- Thế sao được, nhà có hai phòng, chị và chị Lạp mỗi
người một phòng rồi...
Trân Trân vội cười gượng:
- Sao chứ? Chị sẽ qua ngủ với Dương lạp, em ngủ phòng
chị đi. Muộn rồi mà.
Chu Thiên đưa mắt nhìn,
quả là muộn thật, giờ này mà đến thì khéo làm phiền nhà Dĩnh. Nhưng mà ngủ
phòng con gái thì...Cậu gãi đầu gãi tai:
- Nhưng mà...em ngại...
Trân Trân kéo tay cậu lên
nhà, đứng trước phòng Dương Lạp, gõ cửa:
- Tiểu Lạp...mở cửa, cho tớ ngủ với.
Bên trong im lặng, lại
tối đèn, cô hỏi lại:
- Cậu ngủ rồi à?
Vẫn không trả lời, Trân
Trân quay lại nhìn Chu Thiên đang đỏ gay mặt:
- Cô ấy ngủ rồi? Làm sao bây giờ?
- Thôi hay để em về.
Trân Trân vội kéo tay cậu
lại, ngượng nghịu:
- Không được...muộn lắm rồi...Hay là...em ngủ phòng
chị đi.
Chu Thiên nghe tim đập
thình thịch:
- Vậy chỉ...ngủ đâu?
- Chị...chị ngủ dưới sàn nhà, em nằm...giường.
Trân Trân lại kéo tay Chu
Thiên vào phòng mình.
Bên trong, nhịp tim hai
người đập thình thịch, Chu Thiên kiếm cớ đổi chủ đề:
- Phòng...chị đẹp...ha?
- Đồ ngốc, chị đâu bật đèn, tối om, em nhìn thấy gì
chứ?
Chu Thiên bị hố liền rờ
công tắc rồi bật đèn lên, lúc này cậu càng nhìn rõ khuôn mặt đang đỏ ửng lên
của Trân Trân, sao bỗng thấy chị ấy dễ thương quá. Cậu gãi gãi đầu rồi tiến đến
gần chị. Im lặng. Trân Trân đứng im như trời t