ặt, nhưng không
còn cách nào khác ngoài cách này cả. Xong, cậu lấy khăn lau miệng cho cô rồi
đặt cô nằm xuống. Cậu gục đầu xuống lo lắng, đã có triệu chứng rồi, chị ấy sẽ
thường xuyên tái phát bệnh hơn nữa, biết làm sao đây? Mọi chuyện sẽ vỡ lở mất,
và làm sao chị ấy có thể chịu được cú sốc này, nó thật tồi tệ. Cậu muốn điên
lên với những suy nghĩ của mình. Vậy là chị đã ngủ, tạm ổn rồi. Cậu lặng lẽ rời
đi và nhắn Trân Trân đến với Dương Lạp. Trân Trân vừa thi xong, chạy mải đến,
thấy Dương Lạp đang ngồi trên giường thì vui mừng:
- Cậu khỏe rồi à?
Dương Lạp quay ra nói
nhỏ:
- Ừ, đỡ rồi, chắc mình bị say nắng thôi.
- Phải cẩn thận chứ.
Nói là vậy nhưng Dương
Lạp vẫn còn thấy hơi choáng, đầu cô hơi nhức. Trân Trân nhanh nhảu:
- Sắp đến nội dung thi bơi, chắc cậu không thi được,
để mình xin phép cô nhé.
Dương Lạp lắc đầu nguầy
nguậy:
- Không, mình vẫn thi được, chỉ là hơi choáng thôi mà.
Trân Trân nghi hoặc:
- Thật không vậy.
- Thật mà.- Cô mỉm cười.
- Vậy thì mau đi thay quần áo đi.
Trời bỗng dưng nắng gay
gắt, những trận nóng khủng khiếp đổ xuống, hồ bơi đông đúc, mọi người nhốn nháo
chen lấn để tim chỗ đứng mát mẻ cho mình, đội bơi đã đứng vào vị trí, bên trên
có ban giám khảo đang ngồi quan sát, có bà Hoàng, thầy hiệu trưởng và cả ông
Thị trưởng phố Nhị Hà nữa. Họ quan sát từng thí sinh một thật kĩ. Thầy dạy thể
dục huýt còi, lập tức 10 cô gái nhảy xuống đường bơi, Dương Lạp trong bộ đồ bơi
màu đen bơi thoăn thoắt về đích, mặc dù trong người vẫn còn mệt nhưng cô cố
gắng hết sức bơi. Cô cán đích đầu tiên với thành tích 8 giây 03, đúng là nhanh
thật. Hoàng Hiểu Vương đứng trên bờ nhìn em cười vui vẻ, con bé luôn luôn là
quán quân bơi lội. Cậu đâu nhận ra nét mệt mỏi trên khuôn mặt em...cũng như
toàn bộ sự thật vẫn chưa được tiết lộ.
Kì đại hội năm nay của
Hòa Diện kết thúc trong thành công vang dội, ai nấy đều vui vẻ vì có một kỉ
niệm đáng nhớ....
......
Những cơn gió mang theo
hơi nồng vẫn không ngừng phả vào căn nhà nhỏ, tiếng ve kêu da diết như tăng
thêm tính bức bối của tiết trời. Dương Lạp nằm sõng soài trên giường, vừa nóng
lại vừa mệt. Cô thấy trong người vô cùng khó chịu, giống như bị suy nhược.
Chiếc quạt điện không đủ sức gió làm mát cơ thể nên người cô lấm tấm mồ hôi,
Dương Lạp ôm chiếc gối, cổ họng khô rát, cô với chiếc điện thoại, nhìn vào màn
hình, trống trơn, nếu như trước đây thì lúc nào cũng có tin nhắn của Nam
Dĩnh...Cô thấy đau thắt lòng, cảm giác mình giống như món đồ chơi hết tác dụng,
bị đẩy vào sọt rác không thương tiếc.
Bất giác nước mắt rơi,
vừa đau vì mệt mỏi, vừa đau vì trái tim thét gào trong tuyệt vọng, cô thấy hận
bản thân mình không giữ chân được cậu ấy, để bây giờ mọi thứ dù có hối hận cũng
chỉ là dĩ vãng rồi. Nhìn tấm ảnh chụp Nam Dĩnh đang cười trong di động, cô càng
thêm đau lòng, nụ cười ấy đã không còn dành cho cô nữa rồi. Cô đóng di động,
nằm thằng, kéo tâm chăn phủ lên người, cố gắng quên đi bao kí ức, bất chợt có
tiếng gõ cửa, cô mệt mỏi:
- Mời vào.
Trân Trân bê ly nước cam
đi vào, mặt nhăn nhó:
- Cậu thấy đỡ chưa? Từ hôm đó đến giờ vẫn còn mệt à?
Dương Lạp trùm kín chăn:
- Ừ, hơi mệt thôi, chắc mai sẽ khỏi.
Nói là vậy nhưng thỉnh
thoảng cô hơi choáng, cảm giác râm ran trong người, thật khó hiểu. Trân Trân
lại sát bên giường, kéo chăn cô:
- Dậy đi, uống cốc nước cam rồi chốc mình sẽ nấu cháo
cho cậu ăn.
Dương Lạp cảm kích ngồi
dậy tu một hơi hết cốc, cô thấy lúc này tình bạn mới phát huy hết tác dụng của
nó. Trân Trân nhìn cô cười trìu mến:
- Phải mau khỏe đấy, đừng có ốm suốt như vậy tớ buồn
lắm.
Xong, Trân Trân ra ngoài
cho Dương Lạp ngủ, cô lại chìm vào những giấc mơ xa xôi...
Dưới nhà, Chu Thiên đang
phụ Trân Trân nấu cháo, cậu lấy lọ bột nêm và cho một ít vào nồi, trầm ngâm:
- Chị Lạp bị sao vậy chị?
- Ốm vì say nắng thì phải. - Cô đang băm hành bên gian
trong nói vọng ra.
Chợt có tiếng loảng xoảng
rơi vỡ bên ngoài, Trân Trân vội vã chạy ra thì thấy nồi cháo bị đổ dưới nền
nhà, một ít rơi trên chân Chu Thiên, cậu la oai oái:
- Đau quá......mẹ ơi đau quá.....bỏng rồi!
Trân Trân lo lắng lại lấy
chậu nước cho cậu rửa:
- Sao em vụng về thế? Vừa đổ hết cháo, vừa bị bỏng.
Cậu mếu máo như con nít:
- Em xin lỗi...!
- Thôi, chốc để chị tự nấu, em đừng đụng vào nữa.
Thấy bộ dạng bực dọc của
chị, Chu Thiên bèn tỏ ra ăn năn:
- Chị giận à? Em làm đổ hết nồi cháo của Chị Lạp...
Cô quay ngoắt đi lấy cho
cậu túi đá chườm vào chân rồi ra sofa ngồi, cô không nói gì khiến cậu càng thêm
bứt rứt:
- Chị...em xin lỗi mà...em chẳng may thôi...
Cô ném chiếc gối về phía
cậu, quát lên, mắt rơm rớm:
- Đồ ngốc...Sao em không cẩn thận gì vậy? Lỡ em
bị...bỏng nặng...thì chị phải...sao?
Chu Thiên hơi ngỡ ngàng,
cậu chạy lại phía cô, ồm chầm lấy mặc cô ra sức đẩy ra:
- Chị...em biết rồi mà...chị đừng khóc.
Hai người ôm nhau trong
phòng khách, Dương Lạp đứng phía trên nhìn thấy cảnh tượng thì lòng rất vui,
chắc họ sẽ không bao giờ rời xa nhau được đâu.
Thấy sự xuất hiện của
Dương Lạp, Trân Trâ
