Duck hunt
Kẹo Bạc Hà

Kẹo Bạc Hà

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323162

Bình chọn: 9.5.00/10/316 lượt.

hắn đang

hoang tưởng đi.

- Không...!- Tiếng cô như nghẹn trong cổ.

- Sao? - Cậu cúi thấp hơn nhìn cô.

- Không phải...cậu ấy đúng là bạn trai tôi.

Hoàng Hiểu Vương chết

lặng, môi cậu mím chặt đến mức trắng bệch, đôi bờ mi không thể chớp nổi, hai

tay run run, cậu ghé sát tai cô:

- Em đang đùa tôi...em hãy nói là em không cố tình đi,

em chỉ thử tôi phải không?

Lục Trúc im lặng, cô nghe

tim mình quặn thắt từng hồi. Cậu thực sự tức giận, cậu nắm chặt hai tay rồi lại

buông thõng, cậu chợt dang tay ra sau gáy cô lấy vai cô làm điểm tì cho tay

mình. Cậu nói nhỏ đủ mình cô nghe thấy:

- Sao em không nói gì? Hay là em không thể nói nữa?

Nhìn tôi đây này, đừng cúi gằm như thế!

Nhịp tim Lục Trúc trở nên

khó kiểm soát, nhưng một điều là cô còn nghe thấy cả tiếng " thình

thịch" phát ra từ ngực trái của Hoàng Hiểu Vương, chắc hẳn là nó cũng

nhanh không kém gì cô. Nhưng biết phải nói thế nào đây? Tất cả sẽ giống như lời

biện hộ của những kẻ dối trá mà thôi. Ba phút chầm chậm trôi qua, Lục Trúc run

lên từng hồi, cô không thể nói nổi câu gì nữa. Hoàng Hiểu Vương bỏ cô ra, buông

một tràng cười lạnh đến thấu xương:

- Rốt cuộc thì...chỉ có tôi là kẻ ngốc, tôi đã mộng

tưởng rằng em cũng yêu tôi...

- Tôi chưa bao giờ...nhận là bạn gái cậu cả...!- Tiếng

nói bị tắc tại cuống họng.

Hoàng Hiểu Vương quay

phắt người:

- Vậy...vậy thời gian...qua, tôi là gì? Tôi là gì

trong tim em?

- Cậu chẳng là gì cả? Cậu đâu phải bạn trai tôi? Và

cậu đi khỏi đây đi, đừng bao giờ quay lại nữa.- Lục Trúc hét lên.

Hoàng Hiểu Vương nhíu mày

nhìn cô khó hiểu, sau đó bước ra khỏi lớp 11B, không buồn ngoái đầu nhìn lại.

Đâu ai biết bây giờ họ như thế nào? Hoàng Hiểu Vương lặng lẽ bước ngạo nghễ

trên hành lang, đôi lông mày không ngừng co lại, khóe mắt như một hố sâu đen

thăm thẳm, tổn thương nặng nề. Còn Lục Trúc, cô đứng im đó, để nắng trùm lên

thân hình bé nhỏ của mình, để xóa bỏ bao sự đau khổ lẫn tuyệt vọng...nước mắt

tuôn ra, rơi lách tách xuống mắt đất lạnh giá...

.......

Những ngày hè ở Nhị Hà

thật ít mưa, phải hiếm hoi lắm mới có một trận tuôn xuống đẩy lùi cái oi nồng

khó chịu.

Hôm nay mưa, mưa phùn rơi

nhè nhẹ trên các phiến lá xanh, trên con đường bụi bặm và trên cả khung cửa lớp

học.

Thật mát mẻ.

Mọi người hùa nhau ra

nghịch nước mưa, để thỏa nỗi nóng bức bao ngày qua. Dương Lạp ngồi im trong

lớp. Cô nhìn từng giọt rơi trên khung cửa sổ rồi vỡ tan thì bật cười, đôi khi

cũng nên xả stress bằng cách ngắm nhìn mưa, mưa sẽ làm mọi thứ sạch sẽ hơn,

tươi mới hơn, theo cô nghĩ thì là như vậy đấy. Nếu cuộc sống cứ ngây thơ như

vậy thì thật tốt biết bao, tránh xa khỏi những cạm bẫy của cuộc đời, của số

phận mà cứ thong thả cho bình thản. Nhưng cuộc sống mà, cuộc sống là phải chấp

nhận trôi theo dòng chảy của nó, chấp nhận với hàng ngàn thử thách đặt ra trên

đời.

Dương Lạp ngồi nghĩ về

Nam Dĩnh, về quãng thời gian qua, sao mọi thứ lại nhanh đến như vậy, mới ngày

nào mọi thứ còn tốt đẹp là thế, nhưng giờ sao xa vời thế này, hiện tại và quá

khứ luôn là hai thế giới khác xa nhau mà thôi. Cậu nhóc nghịch ngợm với mái tóc

vàng hoe đã sắp trở thành học sinh cấp ba rồi, cậu ấy đã mãi mãi rời xa cô. Cô

lấy tay vuốt mái tóc, rồi lại cười một cách ngớ ngẩn về cuộc đời mình, giống

như một cuốn tiểu thuyết không tên vậy.

Đang suy nghĩ vẩn vơ,

bỗng có bàn tay đặt lên vai cô:

- Cậu đang nghĩ ngợi gì vậy?

Hóa ra là Trân Trân, cô

ấy đang xem danh sách những người thi bơi cự li ngắn cho buổi đại hội ngày mai.

- Hình như toàn siêu sao thôi ấy, cậu chắc mình sẽ bơi

nhanh không?

- Đừng lo nữa, nếu không thắng thì cũng đâu có sao?

- Tại sao lại không chứ? Nó quyết định vị trí của

chúng ta ở trường này đấy nhé.

Trân Trân bĩu môi, cô

cũng chỉ là nghĩ cho Dương Lạp, cô ấy đã bị bạn bè xa lánh nhiều rồi.

Dương Lạp chợt nhớ ra từ

giờ ăn trưa đến giờ chưa thấy anh trai, anh ấy đâu rồi? Cô cùng Trân Trân liền

ra khỏi lớp tìm, đi qua các lớp khác cũng không thấy đâu nữa. Trên sân trường

cũng không có, cô đánh liều vào khuôn viên sau trường xem. Trong cơn mưa phùn,

chiếc ô nhỏ khẽ lách qua các hàng cây rậm rạp và lối đi trơn trầy. Hai cô gái

sững sờ nhìn vào căn nhà kho đối diện, qua màn mưa trắng xóa, một cô gái nhìn

có vẻ chơi bời đang ngồi trên đùi Hoàng Hiểu Vương, họ đang hút thuốc, cảnh

tượng hết sức hư hỏng. Dương Lạp đang định can thiệp thì chợt cô gái vứt bỏ

điếu thuốc, cô ta quay lại nhìn cậu, rút điếu thuốc của cậu ra. Và hai người

đang định...Dương Lạp không kìm chế nổi, cô hét toáng lên:

- Dừng lại.

Hai người giật mình quay

ra, cô gái xuống khỏi người Hoàng Hiểu Vương, tức giận quát lại:

- Con nhỏ nào vô duyên thế hả?

Hoàng Hiểu Vương tiến về

phía Dương Lạp, ngoái đầu lại nói với cô gái kia:

- Em về đi! Hôm khác tiếp tục.

Chờ cô gái đi khuất,

Dương Lạp mắng xa xả vào mặt cậu:

- Anh làm sao thế? Sao anh lại làm cái chuyện đó? Thế

còn Lục Trúc thì sao? Đây là chuyện không thể tha thứ được.

Cậu xoa xoa đầu cười

lạnh:

- Em đang nói gì vậy? Anh không hiểu? Sao lại không

thể tha t