pacman, rainbows, and roller s
Kẹo Bạc Hà

Kẹo Bạc Hà

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323154

Bình chọn: 10.00/10/315 lượt.

hứ? Cô ta có là gì của anh đâu mà anh phải hối lỗi khi quen với cô gái

khác.

Dương Lạp hơi kinh ngạc:

- Sao lại thế? Anh ngớ ngẩn à? Anh thích Tiểu Lục mà!

- Nhưng cô ta đã có bạn trai rồi mà? Anh chỉ là người

thừa thôi.

Nói xong, cậu quay bước

đi thẳng. Dương Lạp và Trân Trân vẫn không tin nổi điều mình vừa nghe thấy, chả

nhẽ tất cả chỉ là màn kịch thôi.

Cô muốn đi tìm Tiểu Lục

nói chuyện ngay nhưng đó là điều thật quá sỗ sàng, mỗi người có quyền tự do cá

nhân, cô đâu thể ép buộc Tiểu Lục được, nên đành quay trở lại lớp học, nhưng

trong lòng cô không khỏi lo lắng cho Hoàng Hiểu Vương.

“Ngày mai là ngày tổ chức Đại hội thể thao toàn trường

Hòa Diện, các trường cấp hai được đặc cách nghỉ để đến tham quan cũng như cổ vũ

cho các khối lớp Hòa Diện.”

Tiếng cô giáo thao thao

trên bảng, Nam Dĩnh không tập trung, trong lòng là cả một mối tơ vòng rắc rối,

thật mệt mỏi. An vỗ nhẹ vai cậu:

- Này, làm gì mà không tập trung vậy?

Cậu thờ ơ, xoay xoay bút

trên tay:

- Mệt, chắc phải về nhà ngủ đây.

Nói xong cậu đứng bật dậy

khi cả lớp đang nghe bài giảng rất chăm chú:

- Cô ơi em buồn ngủ, cô cho em về nhà ngủ được không?

Giọng nói hách dịch đến

mức cô giáo phải ngừng lại, quay xuống nhìn cậu khó hiểu:

- Cậu nói gì hả cậu Nam Dĩnh?

Cả lớp chú ý vào cậu, cậu

bực mình đá cái ghế bên dưới:

- Azzzzzz....em bảo em buồn ngủ, tai cô bị gì à? Cho

em về ngủ.

Cô giáo mặc dù rất tức

giận nhưng đành nhẹ giọng với cậu:

- Vậy cậu về luôn đi.

Cậu lập tức thu dọn đồ

đạc và đi ra khỏi cửa lớp, An vội nói rồi chạy theo sau:

- Em đưa bạn ấy về, chào cô.

Bên hành lang, An nói

nhỏ:

- Định về thật à?

- Không lẽ đùa?

- Mày không thắc mắc về nơi này à?

- Nơi nào? - Nam Dĩnh đứng lại.

- Tuần Bán Phố.

Cậu hơi sững sờ:

- Tại sao? Đó chỉ là liên minh của chúng ta.

An ngồi hẳn lên lan can,

cười khẩy:

- Cái đó thì tao biết nhưng tao thắc mắc về cô gái có

khuôn mặt giống hệt Tiểu Tinh kìa, không thể có hai người giống nhau đến vậy,

đúng không? Với lại tao và mày cũng chưa bao giờ được bước vào tham quan khu

phố đó, sao không thử đi nhỉ?

Nam Dĩnh suy nghĩ một hồi

lâu, rồi rút điếu thuốc và hút:

- Nhưng nghe nói học sinh cấp hai không được vào.

- Lo gì, chỉ cần chúng ta cải trang một chút là được,

đâu thể mặc nguyên bộ đồng phục này được.

Vậy là hai người về nhà

Nam Dĩnh thay quần áo rồi dùng con mô tô của cậu đi đến nơi được gọi là Tuần

Bán Phố đó.

Phố Tuần Bán nằm ngoài

khu vực Nhị Hà, một khu phố nhỏ nhưng lại nổi tiếng khắp bốn phương. Đi được

khoảng hai mười phút thì họ gặp một biển báo có tên là “ Tuần Bán Lạc Hoa”.

Chắc chắn là nó rồi, chiếc xe men theo chỉ dần của biển báo và đến một cánh

cổng bằng sắt lớn, họ dừng xe trước đó, một cụ già gác cổng bên cạnh thấy vậy

liền cất giọng hỏi:

- Các cậu là ai? Đến đây có việc gì?

An liền nhanh nhảu:

- Chúng cháu là bạn của Chủ Nhân Tuần Bán, muốn đến

gặp cô ấy ạ!

Ông già quan sát họ từ

đầu đến chân rồi buông câu nói lạnh lùng:

- Nữ chủ không có nhà đâu, các cậu về đi.

Không tin lời ông lão nói, An quyết hỏi

lại bằng được:

- Xin cho cháu gặp nữ chủ đi ạ! Chúng cháu muốn gặp cô

ấy có chuyện.

Ông già bỗng đứng lên:

- Nếu là người quen của Nữ chủ, nhất định các cậu phải

có sắc, mau đưa ta xem thì ta sẽ cho các cậu xem.

An hơi bối rối, cậu liền

lấp liếm:

- À, cái đó, chúng tôi...quên ở nhà rồi.

Ông lão bỗng cười lớn

khiến hai người giật mình:

- Ngu ngốc, thật ngu ngốc, về đi, các cậu lầm rồi, chả

có sắc nào hết. Mau đi khỏi đây đi những kẻ nói dối ngu ngốc.

Ông già nói xong thì đi

vào bên trong cánh cổng, biến mất. Nam Dĩnh chặc lưỡi:

- Ông ta cáo già thật!

An tức giận:

- Chết tiệt, sao ông ta có thể đối xử như vậy với

chúng ta? Cái khu phố này chắc toàn người như lão ta quá, ranh ma thật.

Họ đành quay xe máy đi

về, trong lòng bực dọc.

Nhưng thực chất, người đã

đến dự buổi họp hôm đó là người rất quen thuộc mà họ không hề nhận ra. Và hơn

hẳn là đối với Hoàng Hiểu Vương và Dương Lạp, một người sẵn sàng hi sinh để bảo

vệ anh em họ.

...............

Sáng sớm. Sân trường Hòa

Diện đã náo nhiệt người, người qua kẻ lại tấp nập. Mỗi người một công việc, đều

là chuẩn bị cho nội dung thi của mình cả. Lớp 11A ồn ào như chợ vỡ, quang cảnh

bừa bộn hết mức, băng rôn cổ vũ để tung khắp nơi, rồi đủ các thứ linh tinh bày

ra, cô chủ nhiệm bực dọc quát lên:

- Cái lớp này hay thật, những ai tham gia thi chạy

tiếp sức, bơi cự li ngắn và tennis thì tập trung lên đây cho tôi, còn lại thì

dọn dẹp đồ đạc vào.

Mọi người răm rắp nghe

theo, những người tham gia thi đều đã tập trung lên, điểm danh đều đủ cả. Cô

phổ biến một số nội quy khi tham gia thi rồi bước ra khỏi lớp, lớp học lại ồn

ào lạ kì. Dương Lạp ngồi ngẩn ngơ suy nghĩ, Trân Trân lại gần vặn mình, nhìn

cô:

- Này, sao chưa chuẩn bị đi cậu, môn mình thi đứng thứ

hai đấy, với lại đi cổ vũ cho mình chạy nào.

Trân Trân buộc tóc gọn ra

sau gáy, lấy dài băng đô có biểu tượng chiến thắng của 11A buộc lên đầu, miệng

cô cười tươi rói. Trong bộ quần áo chạy, trông cô thật đ