áng yêu. Dưới sân
trường, có tiếng loa phát thanh to tướng: “ Mời các em tham gia chạy tiếp sức
khối năm hai tập trung tại địa điểm đường chạy của sân vận động.”
Trân Trân mải móng nắm
tay Dương Lạp chạy xuống, người xem đông nghịt, phải cố lắm họ mới chen được
vào, Trân Trân chạy lại chỗ tập kết, đội ngũ của 11A đã đầy đủ, cô cổ vũ rất
nhiệt tình, đầu tiên là hai nam của từng lớp tham gia, nhìn Hoàng Hiểu Vương
trong bộ dạng mặc quần áo thể thao, áo ba lỗ, đầu đeo băng đô thật đáng yêu.
Tiếng thầy tuýt còi, lập tức 8 chàng trai chạy nhanh hết sức, mọi người hò hét
nhiệt tình. Đang dẫn đầu là bạn nam SBD 06 của 11C, tiếp theo là SBD 03 của
11B, đứng thứ ba là Hoàng Hiểu Vương, SBD 02. Họ chạy nhanh thật, phóng vút
trên đường chạy, Dương Lạp chợt va phải một bạn nữ đứng bên cạnh, cô quay lại
xin lỗi thì bắt gặp Lục Trúc đang đứng sát đó, hai người mỉm cười chào nhau.
Chợt có tiếng micro của MC:
- Chà! Chàng trai 02 của chúng ta đang sát nút 03, hãy
cổ vũ cho cậu ấy nào.
- Tuyệt quá, anh đã sắp vượt lên rồi. - Dương Lạp reo
lên.
Hoàng Hiểu Vương nghe gió
tạt qua tai mình ù ù, mục tiêu của cậu lúc này chỉ là vượt được gã đứng trước,
gã đã cướp Tiểu Lục khỏi tay cậu.
Tiểu Lục đứng ngây người
quan sát Hoàng Hiểu Vương, mắt cô có một tia sáng mờ nhạt, ánh mắt thật đau
đớn. Nhưng cô không có sự lựa chọn nào khác cả, nên đành hét lên thật to, thật
rõ:
- Số 03 cố lên!
Là số 03 đấy, là số 03 cơ
mà. Tên 03 được đà lấn lướt lên trước Hoàng Hiểu Vương, cười nhạo báng. Cậu
nghe tim mình ngừng đập, tiếng nói của Tiểu Lục như dội vào tim một gáo nước
lạnh buốt. Sao không phải là 02 mà lại là 03. Đau đớn quá, cậu đứng khựng lại,
dừng hẳn, gục xuống sân thở dốc, mệt quá! Không thể thở nổi, các đối thủ đằng sau
lần lượt vượt lên cậu. Dương Lạp thất kinh, nhìn bộ dạng đáng thương của anh
rồi lại nhìn xuống Tiểu Lục, cô ấy đang dùng tay bịt lấy miệng, bờ vai run rẩy,
ánh mắt lạc lõng, đau thương đến lạ. Hoàng Hiểu Vương thua cuộc rồi, khi gần
chạm đích, vì cô ấy, vì cô gái này mà anh ấy đã thua, thua một cách quá kinh
khủng, cả sân vận động bàng hoàng nhìn họ. Hoàng Hiểu Vương đi lại về phía sân
đối diện, giữa dòng người đang hết sức ngạc nhiên. Cậu cầm lấy chai nước Hoàng
Hiểu Dy đang cầm tu một hơi hết. Hoàng Hiểu Dy cầm khăn lau mồ hôi cho cậu,
miệng líu ríu hỏi han. Nhưng mắt cậu lại luôn nhìn về phía cô gái đối diện kia,
cô gái có mái tóc xù đang lấy tay che miệng, trông cô ấy thảm hại hết sức,
nhưng sao thảm hại bằng cậu bây giờ, thảm hại bằng trái tim vừa bị vỡ tan này
được. Dương Lạp vẫn chưa khỏi shock, cô lôi Tiểu Lục ra khỏi dòng người đông
nghịt, ánh mắt Hoàng Hiểu Vương vẫn dõi theo cho đến khi họ biến mất mới chịu
nhắm nghiền lại, đau khổ.
Khi vừa thoát khỏi dòng
người, cô buông tay Tiểu Lục ra. Tiếng MC vang to một cách lạ: “ Chúc mừng số
báo danh 03 của 11B đã dành giải nhất và về đích...Về nhì là...”
Dương Lạp cười lạnh:
- Sao cậu lại làm thế? Vậy là lớp cậu đã thắng rồi
đấy? Còn anh tôi thì sao? Cậu đã thấy bộ dạng khi nãy của anh ấy chưa? Cậu có
thấy mình quá đáng lắm không? Cậu phá ngang giữa chừng khiến anh ấy thua một
cách thật thảm hại, tại sao cậu liên tục làm anh ấy tổn thương như vậy? Cậu
không thể im lặng được hay sao?
Lục Trúc im lặng, cô run
rẩy giống như một đứa trẻ phạm lỗi không biết làm cách nào sửa chữa lỗi lầm của
mình vậy. Cô khóc thổn thức, nước mắt chan hòa trên khuôn mặt trắng trẻo, mái
tóc bị gió cuốn bay qua từng lọn mỏng manh. Dương Lạp cũng đau lắm chứ, cô
không muốn thấy anh mình phải đau khổ như vậy. Cô vỗ vai Tiểu Lục:
- Xin lỗi...tôi đã nói lời hơi quá...Chỉ xin cậu...hay
để anh ấy yên thôi.
Cô bước nhanh thật nhanh
trở lại khán đài, bỗng có luồng điện xẹt qua đầu cô, tê tê, cô nghe đầu mình
đau buốt, cơn đau dữ dội quá. Cô ngồi phục xuống đất, lấy tay ôm đầu, buốt như
hàng ngàn mũi tên đang đâm vào não bộ vậy. Cơn đau giật liên hồi, cô đau muốn
ứa nước mắt, tiếng rên rỉ liên tục tắc ở cổ họng. Cơn đau này là gì, sao lại
đau đến mức như vậy, mặt cô tái nhợt, môi tím tái, mặt cắt không còn một giọt
máu, như dần mất đi ý thức, cô thấy xung quanh trắng xóa...và ngất lịm...
Nam Dĩnh tìm đến chỗ chạy
thì bắt gặp Dương Lạp nằm sõng soài ở trên đất, cậu hốt hoảng chạy lại, đầu cô
rất nóng, mồ hôi tuôn ra ướt đẫm mái tóc, mắt nhắm tịt, môi tím tái. Cậu bế sốc
cô lên, vào phòng y tế, lúc này không có ai. Cậu chợt nhớ đến hộp thuốc mà bác
sĩ đã đưa cho cậu, dặn nếu cô ấy tái phát bất ngờ thì hòa nước cho uống, đây là
thuốc giảm đau loại mạnh nhất, có tác dụng kìm hãm sự phát triển của bệnh,
nhưng chỉ được thời gian ngắn.
Cậu lấy cốc pha nước cho
cô uống, trong lòng vô cùng hoảng loạn. Nếu cậu không phát hiện ra cô kịp thời
thì có phải đã rất nguy hiểm không? Cậu lại cạnh giường, đặt đầu cô lên tay
mình rồi cho uống nhưng môi cô mím chặt, không chịu uống. Cậu không biết thế
nào cả, đành tu một ngụm rồi hôn lên môi cô, môi cô hé ra và tiếp nhận thứ chất
lỏng ngọt ngọt trôi vào cổ mình, rất đều đặn. Cậu ngượng chín m