Lamborghini Huracán LP 610-4 t
Kẹo Bạc Hà

Kẹo Bạc Hà

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323321

Bình chọn: 8.00/10/332 lượt.

n vội đẩy Chu Thiên ra, ngượng ngùng:

- Lạp à? Cậu đỡ rồi hả? Nồi cháo...hỏng rồi.

Cô mỉm cười, giơ hai tay

thành hình chữ V:

- Ổn mà, mình ra quán ăn vậy, có quán cháo gần đây mà.

Chu Thiên chạy lại đỡ

Dương Lạp đi xuống:

- Chị đi cẩn thận, để em gọi Dĩnh đưa chị đi nhé.

Cô vội xua xua tay:

- Không...không...để tự chị đi được rồi. Mà hai đứa ăn

chưa?

- Bọn tớ ăn cơm rồi, đang tính rủ Tiểu Thiên đi dạo

phố đêm ấy mà, tối nay có lễ hội đèn lồng.

Dương Lạp hơi chạnh lòng,

lễ hội đèn lồng, cô đã rất mong chờ tới ngày đó, sẽ đưa Nam Dĩnh đến và cho cậu

ấy xem sự lung linh của con phố này, nhưng giờ đây thì sao? Đau ốm, bệnh tật,

thậm chí cô còn bước đi khó khăn, thì làm sao có thể cho cậu ấy xem? Mà điều

chủ yếu là...cậu ấy đã rời xa cô rồi. Cô đành gượng cười nói với Trân Trân:

- Ừ, hai người cứ đi đi nhé! Mình sẽ gọi anh đến đưa

đi ăn rồi sẽ đến đó sau.

Trân Trân trầm tư nhìn cô

rồi buông tiếng thở dài:

- Ổn thôi, để mình gọi Hiểu Vương dùm cho. Tiện thể

bọn mình cũng đi luôn.

Cô lấy điện thoại bấm số

gọi cho Hoàng Hiểu Vương:

[ Alo?'>

- Vương à?

[ Tiểu Trân à? có chuyện gì vậy?'>

Cô ngừng một lúc rồi nhìn

Dương Lạp đang bịn rịn ở cầu thang, liền bực dọc:

- Chuyện cái khỉ gì? Em gái cậu ốm mà cậu không đến

thăm lấy một lần à?

Bên kia đầu dây hốt

hoảng:

[ Thật à? Sao tôi không biết?'>

- Cậu biết hay không phải hỏi con bé chứ? Đồ ngốc!

[ Tôi đến ngay đây.'>

- Vậy thì tiện thể đưa Tiểu Lạp đi ăn cháo luôn

đấy.

[ Rồi, chào.'>

Cúp máy. Dương Lạp tròn

xoe mắt nhìn:

- Cậu làm gì vậy? Sao lại mắng anh ấy như vậy? Anh ấy

đâu có biết?

Trân Trân liếc xéo cô rồi

kéo tay Chu Thiên ra khỏi cửa, nói vọng vào:

- Ừ, cậu ở im đấy đi, bọn tớ đi đây.

Chờ họ đi hết, cô bước

khẽ xuống cầu thang, ngồi xuống ghế, thở phào:

- Mệt quá! Tối nhanh vậy rồi sao?

Không gian im lặng. Chỉ

có bốn bức tường vô cảm đang đối diện với cô, trông chúng thật sự lạnh lẽo. Cô

lấy điều khiển ti vi bật lên xem, trên màn hình, xuất hiện một cô gái trong

chiếc váy trắng duyên dáng đang ngồi trên nệm và đàn một bản piano buồn. "

Nghe buồn quá!" Dương Lạp tựa đầu vào ghế, cô nhớ piano, nhớ những phím

nhạc đó, đã lâu không chơi đàn rồi. Rồi bản nhạc du dương tràn ngập cả căn

phòng, cô lại thiu thiu chìm vào giấc ngủ...

" Này! Này Tiểu Lạp."

Có ai đó lay mạnh cô, cô

ngồi bật dậy, đứng trước mặt cô là Hoàng Hiểu Vương, cô mệt mỏi:

- Anh đến bao giờ vậy? Em ngủ bao lâu rồi?

- Anh vừa đến thì thấy em nằm đây, chắc được 20 phút

rồi.

Cô ngước nhìn đồng hồ: 7

giờ đúng. Rồi liếc xuống ti vi, bản nhạc đó kết thúc rồi, bây giờ là chương

trình dành cho trẻ em, cô khẽ đứng dậy, anh đỡ lấy cô.

- Em đói rồi đúng không? Đi ăn nào?

Cô xua xua tay:

- Thôi, em không đói!

Cậu liền kéo tay cô lôi

ra xe:

- Em phải ăn vào chứ, đừng nói dối anh.

Khi xe đã khởi động và

lao vụt trên con đường rải sỏi thì anh mới yên tâm nhìn sang em:

- Anh biết quán cháo này ngon lắm! Đảm bảo em thích.

Dương Lạp mệt mọi dựa vào

thành xe, hờ hững:

- Tùy anh thôi!

Cô cảm thấy hơi ngại vì

đang mặc đồ ở nhà, một chiếc váy hồng bằng vải cotton hơi nhàu. Anh nhìn cô mỉm

cười, bật radio, âm nhạc tràn ngập xe...Cô hơi ngạc nhiên:

- Wedding dress của Tae Yang?

- Ừ, hay không em? Anh thích bài này.

Cô hòa vào trong những

giai điệu của bản nhạc, hay thật...Cô cũng rất thích bài này. Bất chợt cô hỏi

anh:

- Anh và Tiểu Lục thế nào rồi?

Anh im lặng, vẫn chỉ là

tiếng bài hát vang lên, tự nhiên thấy lòng buồn, Hoàng Hiểu Vương thở dài:

- Anh không gặp cô ấy.

Dương Lạp biết, biết rằng

anh rất nhớ cô ấy, nhưng lại luôn giấu kín trong lòng, làm vậy cô lại càng buồn

hơn mà thôi.

Chiếc xe dừng tại một cửa

quán có tên: “ Cháo Đông”. Hai người bước xuống chọn một góc nhìn thẳng ra

đường, lúc ấy đã là 7 giờ 20 phút. Quán này bày trí rất đơn giản, phông màu vàng

ấm áp và sạch sẽ, lại khá yên tĩnh, một lúc sau có một chị phục vụ bưng ra tô

cháo nóng để trong tô sứ màu nâu, rất thơm. Cô nghe dạ dày mình cuộn lên, đúng

là rất đói. Anh cười nham nhở:

- Sao, thơm lắm hả? Đói thì ăn đi.

Cô gật đầu rồi đưa một

muỗng vào miệng, mùi gạo thơm nức lên hòa quyện với mùi ngũ vị hương rất dịu

nhẹ, vị lại vừa ăn, dễ nuốt. Cô phải thốt lên:

- Ngon quá!

- Chứ sao? Cháo gia truyền nhà người ta mà không ngon

chắc?

Hoàng Hiểu Vương nhìn

Dương Lạp ăn ngon lành thì lòng rất vui, anh rất thương em, nhưng dạo gần đây,

mỗi khi nhìn em, anh lại cảm tưởng như em đang mờ nhạt dần, như thể sắp biến

mất như một chú bướm tự do.

Cô đánh sạch tô cháo

xong, bụng no chềnh ềnh:

- Wow...no quá đi mất...

Anh cười lớn khiến cả

quán quay ra nhìn, cô suỵt khiến anh phải nói nhỏ lại:

- Khi nào em đói thì cứ gọi anh, anh sẽ đưa em ra đây

ăn.

- Sao anh rành ăn quá vậy? Em thấy quán nào anh cũng

biết hết, toàn quán ngon không.

Hoàng Hiểu Vương tỏ vẻ

đắc chí, cốc đầu cô:

- Anh mà lại, đương nhiên rất rành Nhị Hà này rồi.

Cô lại cười:

- Biết rồi ông anh yêu quý ạ, tối nay có lễ hội đèn

lồng đấy, anh đi không?

Hoàng Hiểu Vương gãi gãi

đầu:

- Vậy à?