rồng, cậu cúi thấp người xuống,
thì thầm: “ Chị cho phép em nhé!” Trân Trân nín thở gật đầu lia lịa. Chu Thiên
luồn tay ra sau tóc cô, nhẹ nhàng hôn lên môi cô, rất nhẹ nhàng, họ chìm đắm
trong nụ hôn ngọt ngào. Hai nhịp tim như hòa quyện vào nhau, Trân Trân không
thở nổi nữa, cô đẩy cậu ra, thở dốc:
- Xin lỗi!
Chu Thiên cũng ngớ người
ra, cậu lấy tay bịt mồm, mắt nhìn ra chỗ khác, cố che dấu khuôn mặt đang đỏ
gay:
- Em xin lỗi...
- Thôi...ngủ đi ha...
Nói xong Trân Trân leo
tót lên giường trùm kín chăn. Chu Thiên cũng lấy chiếc gối rồi nằm dưới sàn
nhà. Hai bọn họ đều đang rất hồi hộp.
Nắng hè đang giảm dần, bớt gay gắt
hơn. Chỉ là những tia nóng nhè nhẹ, dịu dàng bám vào những chiếc lá, cố để mình
không rơi xuống sân trường, vỡ òa. Hòa Diện những ngày cuối hè im lặng lạ, học
sinh chăm chú nghe giảng, chắc là sắp kết thúc năm học rồi, tâm trạng ai cũng
vậy thôi. Sẽ đón nhận một lớp học sinh mới và chia tay với khối 12 năm 3, thật
là vừa buồn lại vừa vui.
Lớp 11A cắm cúi nghe
giảng và ghi chép bài, không một tiếng động gây mất trật tự, đúng thực lớp chọn
năm 2 có khác. Dương Lạp để ý từ đầu giờ đến giờ Trân Trân cứ ngây người ra như
phỗng, không tập trung gì cả, cô liền ném sang bàn cô ấy một tờ giấy, Trân Trân
giật mình mở tờ giấy ra xem: “ Đồ ngốc, tập trung nghe giảng đi.”
Trân Trân quay lại nhìn
Dương Lạp rồi làm tín hiệu ok. Cô đáp trả bằng một nụ cười.
Giờ ăn trưa dưới căn tin.
Học sinh ồn ào chọn đồ
ăn, họ chọn được một chỗ ngồi khá ổn, ba người ngồi chờ món ăn bưng ra, Dương
Lạp nhìn Trân Trân tò mò:
- Sao giờ Lịch sử vừa rồi cậu không tập trung gì vậy?
Trân Trân cười xòa:
- Có gì đâu cậu.
Cô nheo mắt nhìn, không
tin:
- Bạn bè mà cậu còn giấu mình à, đừng tưởng mình không
biết chuyện tối qua.
- Chuyện gì vậy? - Hoàng Hiểu Vương xen vào.
- Thôi...chốc về mình kể. - Trân Trân ra dấu cho Dương
Lạp im lặng.
Đúng lúc đó, Lục Trúc
bưng ba tô mì hải sản ra, lần lượt đặt trên bàn, Dương Lạp thấy hơi căng thẳng,
cô đón lấy bát của mình rồi chuyển cho anh, cô ngước nhìn Lục Trúc, mặt cô ấy
hoàn toàn không bộc lộ cảm xúc gì cả. Cô thấy hơi khó chịu trong lòng, rồi lại
nhìn Hoàng Hiểu Vương, mặt anh cũng vô cảm không kém. Sao họ lại đối xử với
nhau như vậy? Hoàng Hiểu Vương ăn lấy ăn để khi cô ấy vừa đi khuất, Dương Lạp
nhìn anh vô cùng ái ngại, không biết nên nói sao nữa, tâm trạng thật khó tả.
Họ im lặng cả giờ ăn
trưa, chuông reo hết giờ giải lao, Trân Trân kéo Dương Lạp trở lại lớp. Hoàng
Hiểu Vương đi dạo trên hành lang, lòng bâng khuâng. Bất chợt cậu nghe có tiếng
xô xát phát ra từ phòng giáo vụ bỏ trống, cậu lại gần lắng nghe.
Tên hôm nọ đang lấy quyển
sách đập vào đầu Lục Trúc:
- Cô là đồ ngốc hả? Tôi bảo cô làm cái đó à?
Lục Trúc vẫn im lặng, cô
muốn kiềm chế mọi cảm xúc.
- Nhưng dù sao cô cũng đã làm rất tốt, khiến cho tên
họ Hoàng đó khốn đốn một phen, chắc giờ hắn vẫn chưa quên được cô đâu nhỉ?- Tên
này rút điếu thuốc ra phì phèo.
- Chắc....cậu ấy đã....quên tôi rồi. - Cô nói mà giọng
như tắc ở cổ họng.
Hắn cười một tràng lớn
rồi nhả khói vào mặt cô:
- Ha ha...Cô tưởng hắn dễ quên vậy à? Nhìn bộ dạng hắn
như vậy cũng đủ biết là quá si mê cô rồi. Đồ rẻ tiền như cô mà cũng cua được
tên giàu có như hắn nhỉ?
“ Mối quan hệ gì thế kia? Vậy mà là người yêu sao?” -
Hoàng Hiểu Vương tức sôi máu.
- Không...đừng làm vậy...với cậu ấy nữa. - Giọng cô
yếu ớt.
Tên này liền quay phắt
ra, lấy chân đá cho cô một cái ngã nhào, quát tháo:
- Con điên này, mày dám ra lệnh cho tao à? Mày thích
chết à? Đừng quên mẹ mày đang làm ô sin nhà tao, còn bố mày chỉ là thằng tài xế
quèn, thích cả lũ ra đường ở không?
Cô nghe đến đó thì giật
mình, bám lấy áo hắn lay mạnh:
- Xin đừng làm vậy, xin cậu đừng làm vậy...
Đúng lúc này Hoàng Hiểu
Vương không thể kìm chế nổi nữa, cậu xông thẳng vào, đấm cho tên kia một cái
hộc máu mồm, ngã ra đất:
- Thằng khốn, mày dám chơi tao à?
Tên kia vẫn còn choáng,
bò lổm cổm dưới đất, Hoàng Hiểu Vương bèn đá cho hắn một phát nữa rồi kéo Lục
Trúc đi ra, đến khu sân vận động, cô giằng tay cậu ra, cúi gằm mặt. Cậu liền
quay lại:
- Xin lỗi...xin lỗi đã hiểu lầm em...
- Không, không hiểu lầm đâu, cậu nghe nhầm rồi.- Cô
ngẩng mặt kiên quyết nhìn cậu.
- Em còn định nói dối tôi đến bao giờ? Em đừng chịu
đựng nữa được không...?- Cậu lắc mạnh vai cô.
Cô chỉ biết cúi gằm im
lặng, cậu liền rút điện thoại gọi:
[ Alo?'>
- Mẹ ạ?
[ Tiểu Vương à?'>
- Vâng, con có chuyện muốn nói với mẹ.
[ Có chuyện gì vậy?'>
- Mẹ đang cần tìm tài xế riêng đúng không?
[ Phải, ta đang tìm người có năng lực.'>
- Con có một người rất đáng tin cậy, con sẽ giới thiệu
cho mẹ.
[ Vậy à? Vậy ngày mai con hãy dẫn người đó đến công ty
mẹ.'>
- Vâng, con chào mẹ.
[ Chào con.'>
Cậu gấp điện thoại cho
vào túi, nhìn cô đang hết sức ngạc nhiên, cậu đặt tay lên vai cô:
- Em yên tâm, tôi sẽ đưa bố mẹ em ra khỏi nhà tên khốn
đó, hắn ức hiếp em vì vậy đúng không? Tôi sẽ giúp bố em làm tài xế cho mẹ tôi,
bà đối xử rất tốt với người lao động. Còn mẹ em
