Old school Swatch Watches
Kẹo Bạc Hà

Kẹo Bạc Hà

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 322830

Bình chọn: 8.00/10/283 lượt.

g nhấp café,

lẳng lặng không nói gì, một lúc sau cậu mới lên tiếng:

- Sao cậu lại giấu tôi?

- Giấu gì ạ? - Nam Dĩnh gãi đầu gãi tai bối rối.

- Nói dối. - Hoàng Hiểu Vương đập bàn thật mạnh khiến

cậu giật mình.

- Anh...em xin lỗi.

- Rốt cuộc là có chuyện gì?

- Ý anh là chuyện chị Lạp ạ.

Nam Dĩnh hơi khó nghĩ,

cậu định giấu điều này cho đến khi tìm được người phẫu thuật cho chị. Nhưng đã

đến nước này thì bắt buộc phải nói rồi.

- Nó làm sao? - Hoàng Hiểu Vương gằn giọng.

- Chị ấy...bị bệnh máu trắng.

Hoàng Hiểu Vương sững sờ,

mọi thứ như đóng băng lúc này, cậu ta đang nói Dương Lạp bị bệnh ư? Buồn cười,

làm sao có thể có chuyện đó cơ chứ? Cậu gượng cười:

- Cậu đang đùa tôi phải không?...con bé...rất khỏe

mà...

Nam Dĩnh nhìn anh vậy thì

cũng đau lòng lắm, cậu cũng như anh khi biết điều này lúc đó. Cậu cố hết sức

bình tĩnh.

- Em xin lỗi...nhưng sự thật là như vậy...bác sĩ đã

chứng minh điều đó...

- Từ bao giờ? Như thế nào?

- Từ lần chị ấy bị ngất khi gặp mẹ, em đã mời bác sĩ

riêng đến khám cho cô ấy và bất ngờ phát hiện ra bí mật này, em...em đã rất bất

ngờ. Bác sĩ bảo là đã cấp tính rồi...rất khó khăn...

Hoàng Hiểu Vương lặng im,

cậu không dám tin, vẫn đang cố tìm ra điều sai sót này. Cậu hơi run:

- Vậy...vậy nó có biết không?

- Hình như...không ạ.

Cậu thở phào nhẹ nhõm,

như vậy đỡ khó khăn hơn.

- Vậy giờ phải làm sao? Thì ra vì vậy mà dạo này nó

hay ốm như vậy.

- Vì bệnh chuyển biến xấu rõ rệt rồi, thời gian không

còn nhiều cho chị ấy nữa...

- Là sao? Sao lại không còn nhiều.

Nam Dĩnh thở dài:

- Sắp tới, có một bác sĩ nổi tiếng đến đây dự họp hội

nghĩ...em sẽ nhân cơ hội này...

Hoàng Hiểu Vương trầm tư:

- Anh sẽ nhờ mẹ cho gặp ông ta.

- Không được đâu, không thể gặp ông ấy dễ dàng vậy

đâu. Em đã nhờ ba em hỏi rồi nhưng dù có quan to tước lớn thế nào thì ông ta

cũng không gặp riêng ai đâu.

Cậu bỗng dưng quắc mắt

nhìn Nam Dĩnh:

- Sao tự nhiên cậu lại rời xa nó vậy?

Nam Dĩnh hơi khó nói, cậu

cúi gằm mặt:

- Em xin lỗi.

- Có phải cậu chê nó bệnh tật nên tránh xa nó đúng

không?

Nam Dĩnh không nói gì cả,

lí do chỉ có một mình cậu mới hiểu.

Hoàng Hiểu Vương thất

vọng, cậu gục xuống bàn. Tâm trạng vô cũng khó chịu, cậu đứng bật dậy:

- Thôi anh về trước đây.

Nói rồi cậu bỏ đi thật

nhanh, Nam Dĩnh ngồi đó, tuyệt vọng, chỉ còn mười ba ngày nữa thôi.

.....

Hoàng Hiểu Vương lái xe

nhanh nhất có thể, cậu nghe tim mình đang kêu gào thảm thiết. Thật khốn kiếp,

sao ông trời lại nhẫn tâm như thế? Tại sao quyết tâm dồn hai người đến bước

đường cùng, con bé đã thiệt thòi quá nhiều rồi, tại sao không để nó yên mà còn

reo rắc cái căn bệnh chết tiệt đó vào người nó. Phải làm sao? Phải làm sao đây?

Biết phải làm thế nào với em đây? Anh không thể thay em gánh chịu căn bệnh đó.

Anh không thể làm gì được cho em...

Màn đêm như đang nuốt

chửng dáng người nhỏ bé của cậu, nuốt vào hố sâu tăm tối và tuyệt vọng. Thật

nhẫn tâm, tất cả thật nhẫn tâm, con bé ngây thơ khong biết gì mà nỡ lòng nào

khiến nó phải chịu số phận oan nghiệt như vậy, ông trời không có lương tâm hay

sao? Cậu đập thật mạnh vào vô lăng, từng mạch máu nóng nổi lên, tức giận, hận

thù và bất lực.

Về đến nhà, cậu bước thật

nhanh về phòng, lại thấy Hoàng Hiểu Dy ngồi trong phòng mình, cậu vốn đang tức

giận nên cũng chẳng quan tâm. Cô vừa thấy cậu thì reo lên:

- Em về rồi đấy à? Hôm nay học mệt không?

Cậu không nói không rằng,

nằm phịch xuống giường, quay người đi. Hoàng Hiểu Dy bĩu môi ngồi xuống bên

cạnh:

- Mệt lắm đúng không? Để chị xoa bóp cho em nhé.

Cậu liền hất tay cô ra,

quát lên:

- Chị đừng có như vậy nữa. Kệ em.

Cô liền dựng người cậu

dậy, giữ chặt đầu cậu, bốn mắt nhìn nhau.

- Em đừng quên chuyện của chúng ta như vậy chứ?

Hoàng Hiểu Vương đưa mắt

vô hồn nhìn chị:

- Rồi sao?

Hoàng Hiểu Dy cười khẩy

rồi hôn cậu đắm đuối, Hoàng Hiểu Vương vẫn để im cho chị thích làm gì thì làm,

cậu đang rất mệt mỏi rồi. Thấy em không kháng cự gì, cô buông ra:

- Em sao vậy?

- Tại sao chị lại thế?- Hoàng Hiểu vương đờ đẫn hỏi.

- Ý em là gì?- Hiểu Dy vội ngồi thẳng người.

- Chị nghĩ đây là tình yêu à? Chị nghĩ tất cả những gì

chị đang làm là chị yêu em sao? Chị có hiểu nó như thế nào đâu? Chẳng qua là

chị ích kỉ mà thôi.- Cậu cười nhạt.

- Em...!- Cô không thốt nên lời.

- Em cảm ơn chị, cảm ơn tình cảm của chị, nhưng em

không yêu chị, dù chị có cố gắng như thế nào thì vẫn vậy thôi, chị chấp nhận

sống với một người không coi chị ra gì rồi sống trong mộng tưởng ư?

Hoàng Hiểu Dy câm lặng,

cô không hiểu những điều cậu đang nói, nhưng những lời đó chẳng khác nào xát

muối vào trái tim cô, ừ thì cô yêu cậu thật sự, nhưng là tình yêu không chân

chính.

- Chuyện gì đây?

Tiếng nói bất ngờ phát ra

từ cửa, hai người quay phắt ra nhìn, cả hai đều thốt lên: “ Mẹ!”

Bà Hoàng sững sờ nhìn

cảnh tượng vừa rồi:

- Hai đứa...vừa làm gì vậy? Mẹ thấy cửa không

đóng...định qua thăm Tiểu Vương...

Hoàng Hiểu Dy tái mét

mặt, vội xua xua tay:

- Mẹ...không có chuyện gì đâu ạ?

- Con đi ra ngoài này cho mẹ.