Kẹo Bạc Hà

Kẹo Bạc Hà

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323230

Bình chọn: 9.00/10/323 lượt.

nhìn cậu thờ ơ:

- Nếu cậu có thể.

Cứ bên cạnh cô ấy là cậu

hạnh phúc biết bao nhiêu. Cậu liền đứng dậy, hét lớn cho cả chợ nghe thấy:

- Mại dô mại dô, quả tươi chất lượng cao, ăn xong đảm

bảo trẻ mãi không già đây chị em phụ nữ ơi..........

Lục Trúc bật cười: “ Ai

thèm tin cái lời bịa đặt của cậu ta chứ?”

Nhưng nào ngờ, rất nhiều

người đến mua hàng, họ cứ nhao nhao.

- Anh đẹp trai ơi cho em một cân táo đi.

- Được được người đẹp.

- Cậu trai trẻ cho tôi hai cân cam nào.

...

Mọi người cứ nháo nhào đòi

mua đến lượt mình, vừa mua lại vừa chụp ảnh Hoàng Hiểu Vương. Lục Trúc thấy

choáng váng bởi sức hút kinh khủng của cậu ta. Thoáng chốc đã bán hết hàng, cậu

và cô ngồi xuống thở hổn hển:

- Giờ mới rảnh tay nè, nãy giờ mệt quá. - Lục Trúc đưa

tay áo quạt mồ hôi trên trán.

Hoàng Hiểu Vương bèn lấy

khăn mùi xoa lau cho cô, cô ngại ngùng lùi ra:

- Không cần, tôi tự lau được, cậu lau của cậu đi kìa.

Hoàng Hiểu Vương thu dọn

lại đống thùng vỏ, xong, cậu đứng lên, phủi phủi quần áo:

- Nào, bây giờ mới 11 giờ trưa, đi ăn kem với ăn cơm

nào cô nương.

Lục Trúc đành giữ đúng

lời hứa, cô theo cậu lên xe, chiếc xe phóng đi với tốc độ của gió, mát rượi. Xe

dừng tại một cửa quán có tên là “ Ice Ice”. Hai người vừa bước vào thì cô chủ

quán đã đứng ra mời:

- Lâu lắm mới thấy con, Tiểu Vương.

Cậu cười chào lại:

- Con chào mama, dạo này mama khỏe không?

- Nhìn con là mama khỏe liền, ai bên cạnh con đây?- Cô

nhìn qua người Lục Trúc một lượt.

Hoàng Hiểu Vương cười toe

toét:

- Con dâu tương lai của mama.

Lục Trúc nghe vậy ngớ

người, quay sang nhìn cậu ngạc nhiên.

Cô chủ quán cười ngặt

nghẽo, đưa hai người vào một chỗ khuất, nói với ra với quầy phục vụ:

- Cho hai ly bảy màu em ơi!

Bà ngồi xuống cạnh Lục

Trúc, nắm tay cô:

- Chào con, con tên gì hả con dâu mama?

Cô hơi bối rối, Hoàng

Hiểu Vương cười rạng rỡ khiến cô càng khó xử hơn:

- Dạ, cháu tên Lục Trúc ạ!

- À à Tiểu Lục, tên hay đó con...Sao con lại quen cái

thằng nhóc Tiểu Vương này vậy?

- Thôi mama, hỏi nhiều thế, để bọn con nói chuyện cái

coi!

Bà đứng dậy cốc vào đầu

Hoàng Hiểu Vương mấy cái rồi bỏ đi, Lục Trúc thở phào nhẹ nhõm vì cậu ta giải

vây cho mình. Một lúc sau người ta bưng ra hai ly kem bảy màu nhìn rất ngon

mắt, Hoàng Hiểu Vương đưa thìa cho cô:

- Ăn đi vợ, kem ngon nhất phố này đấy.

- Vợ? Cậu bảo ai là vợ đấy? - Lục Trúc định đứng dậy

bỏ đi.

- Thôi nào, đùa thôi mà. - Cậu nắm tay cô kéo xuống.

Hoàng Hiểu Vương rút điện

thoại ra gọi:

[ Alo ạ?'>

- Tiểu Lạp à?

[ Anh à? Có việc gì thế? Em đang nóng lắm, cầm điện

thoại cũng nóng nữa.'>

- Vậy ăn kem không?

[ Thật à? Ở đâu? Ở đâu cơ?'>

- Quán Ice ice ấy, đến nhanh đi.

[ Vâng, chào anh.'>

Cậu tắt máy, nhìn cô

cười, cô ngạc nhiên:

- Ai vậy?

- Em gái.

Cô lại cúi đầu ăn kem,

cảm xúc khó tả. Được một lúc, cậu lại gọi điện:

[ Alo ạ?'>

- Sói à?

[ Anh Vương à? Sao ạ?'>

- Cậu đến Ice ice ngay nhá, anh có chuyện nhờ.

[ Vâng!'>

Ly kem của Hoàng Hiểu

Vương chưa đụng muỗng, sắp chảy hết ra, Lục Trúc thấy vậy liền bảo:

- Cậu không ăn đi à? Kem sắp chảy hết rồi?

Cậu nhìn cô trìu mến:

- Tôi nhìn cô là đủ rồi, không cần ăn.

Cô liền quay mặt đi, nạt:

- Cậu đừng có điên, ăn đi không phí lắm...

Cậu tít mắt cười, một lúc

sau thì Nam Dĩnh và Dương Lạp đến, cả hai đều ngạc nhiên vì sự có mặt của nhau.

Bốn người cùng ngồi vào bàn. Dương Lạp mỉm cười:

- Chào anh, chào bạn Tiểu Lục.

Tiểu Lục cũng chào lại.

Hai ly kem nữa được bưng ra, Dương Lạp ăn lấy ăn để, Nam Dĩnh thắc mắc:

- Anh gọi em đến đây có việc gì thế ạ?

- Anh định giới thiệu chị dâu mới cho cậu thôi!

Cậu quay sang nhìn Tiểu

Lục cười, cô đang mở to mắt hết cỡ. Nam Dĩnh cười lớn chúc mừng cậu:

- Khi nào có đám cưới nhớ mời em đấy.

Hai người họ huyên thuyên

chuyện trò, Dương Lạp cũng bắt chuyện với Lục Trúc:

- Chào bạn, mình tên Dương Lạp Lạp, học 11A. Làm quen

nhé.

Tiểu Lục nghiêng nghiêng

đầu:

- Xin chào, tớ tên Lục Trúc, học 11B. Hân hạnh.

Dương Lạp mỉm cười:

- Mình là em gái ruột của Vương, còn bạn?

- Một người bạn thôi.

- Ôi, lại giấu rồi, rõ ràng hai người là một đôi mà.-

Dương Lạp nhéo má.

- Ơ, đâu có. - Tiểu Lục cố chữa.

Họ nói chuyện rất vui vẻ, cho đến khi nắng

giảm hẳn sau những rặng cây, mọi người lần lượt ra về, họ cũng cuốn theo dòng

người, ra đến xe, Hoàng Hiểu Vương vỗ vãi Nam Dĩnh:

- Cậu đưa Tiểu Lạp về được không? Anh đưa Tiểu Lục đi

ra đây chút.

Chờ xe của Hoàng Hiểu

Vương đi, chỉ còn hai người, Dương Lạp đề nghị:

- Chúng ta đi ăn cơm rang đi.

- Tôi không đói.- Cậu lạnh lùng trả lời.

Cô thấy hơi hụt hẫng

nhưng vẫn vui vẻ:

- Thôi nào, đãi tôi cơm rang đi mà, tôi đói quá.

Nam Dĩnh chần chừ một hồi

rồi cũng đành đưa cô đến một quán cơm rang nổi tiếng. Trời tuy nóng nhưng quán

này vẫn đông khách như thường, họ tim một chỗ ngồi mát mẻ, Nam Dĩnh gọi lớn:

- Hai suất cơm rang anh ơi.

- Có ngay.

Mùi cơm rang thơm phức

khiến dạ dày họ sục sôi. Một lúc sau, hai đĩa cơm to được bưng đến. Dương Lạp

mời Nam Dĩnh và mình thì ăn luôn. Trong vô vàn những con người đan


Ring ring