sậm buông xuống khuôn viên sân thượng, trùm lên cả mái tóc vàng của
Nam Dĩnh, trông cậu hết sức tuyệt vọng.
Khung cảnh ồn ào đến lạ,
Nam Dĩnh rảo bước ra khỏi cổng trường, có chuyện gì đang xảy ra? Hòa
Diện, là Hòa Diện, họ đang đứng chặn lối xuống trường Khánh Dược. An và Nam
Dĩnh chen lên trên đứng đối diện với họ. Các đàn anh xuống tận đây có việc gì?
Cậu nhìn rõ cả Hoàng Hiểu Vương và Doãn Nhược Hạ đang đứng ở hàng đầu, trên
chiếc xe mô tô. Vừa thấy cậu, Doãn Nhược Hạ đã hét lên:
- Kìa, tên Nam Dĩnh kìa.
Hắn nhảy xuống xe, mọi
người vây quanh xem, hắn xông đến như con thú điên cuồng và đấm thẳng vào mặt
Nam Dĩnh khi cậu chưa kịp phản ứng. Cậu ngã nhào ra đất, máu chảy từ mũi, mọi
người hét ầm lên. Hoàng Hiểu Vương kéo giật lùi Hạ lại, quát:
- Làm gì đấy? Ai cho phép mày đánh Sói?
Nhược Hạ gồng mình, hất
tay Hoàng Hiểu Vương ra, cậu chỉ thẳng vào Nam Dĩnh:
- Tại sao à? Tiểu Tinh vì ai mà chết? Vì nó đấy, vì
cái sự nhu nhược của nó mà em gái tao chết, chết một cách vô nghĩa, tao là anh
trai nó, nó không đáng bị như vậy vì thằng này, mày không hiểu à Vương?
An thấy vậy đứng lên:
- Đàn anh không thể trách Dĩnh được, nó cũng đau khổ
và dằn vặt lắm, chuyện đó đã qua lâu rồi, hà cớ gì mà anh lại lôi ra để anh em
xích mích nội bộ?
- Thằng ranh con kia mày im ngay đi! - Hoàng Hiểu
Vương hét lên. - Ai?
Mọi người ngơ ngác, An
dìu Nam Dĩnh dậy.
- Tao hỏi ai đã gây ra chuyện này?
- Là trường tư thục Hải Phong. - Một tiếng nói vô danh
vọng lên.
Hoàng Hiểu Vương lên xe
máy, hô lớn:
- Lên Hải Phong.
Mọi người đành nghe theo
nhưng trong lòng ai cũng không muốn, bởi vì trước nay Hòa Diện không bao giờ
gây hấn hay đụng chạm tới Hải Phong, mỗi người chia khu vực quản lí, toàn là
những thế lực mạnh cả nên họ lấy hòa làm chữ đầu tiên. Nay Hoàng Hiểu Vương chủ
động gây sự, nhất định sẽ có chuyện chẳng lành...nỗi sợ hãi dần nhen nhóm...
Nam Dĩnh và An một xe,
đoàn xe phóng đi với tốc độ nhanh hết mức có thể. Một số người bắt đầu đưa tin,
chỉ trong vài phút mà toàn bộ Nhị Hà đã biết, họ đổ xô đến trường Hải Phong
xem.
Tại lớp học, Dương Lạp
thấp thỏm:
- Chết rồi, Hòa Diện định gây với Hải Phong, nhất định
sẽ rất đẫm máu, không thể được...
- Biết làm sao bây giờ? Cậu ấy đã dặn không được đến
đó xem rồi, mình cũng không thể xem được. - Trân Trân chán nản lấy điện thoại
dò xét tình hình.
Tại trường cấp ba tư thục
Hải Phong.
Đã đứng chờ cả nửa tiếng
nhưng không thấy đại ca Hải Phong lộ diện, toàn một lũ lắt nhắt, Doãn Nhược Hạ
sốt ruột:
- Đại ca chúng mày đâu, sao không chịu ra mặt?
Chúng vẫn im lặng đến lạ,
Hoàng Hiểu Vương nãy giờ ngồi hút cả chục điếu thuốc, cuối cùng cũng đứng lên:
- Ra đi Ngôn Dạ.
Có tiếng vỗ tay từ phía
xa, một gã để đầu lụp xụp, đeo kính, quần áo chỉnh tề, dáng người gầy nhom của
gã học sinh gương mẫu, đằng sau còn đeo ba lô màu trắng, cậu ta tiến đến phía
Hoàng Hiểu Vương cười khẩy:
- Nay cậu đến đây có việc gì chăng?
Hoàng Hiểu Vương giơ tay
bắt tay gã:
- Hân hạnh gặp đại ca Hải Phong.
Gã kia cũng cúi đầu đáp
lễ:
- Không dám đại ca Hòa Diện.
Trông họ khác xa nhau,
một người điển trai, ngỗ ngược với mái tóc màu hạt dẻ và khuyên tai kim cương.
Một người lại trông nhỏ thó, gầy gò chẳng ra dáng đại ca gì cả. Bên Hòa Diện
hết sức ngạc nhiên khi đối diện với người đứng đầu trường lớn như Hải Phong.
Hoàng Hiểu Vương ngồi
xuống ghế:
- Chuyện này, thật khó chấp nhận đấy Ngôn Dạ.
Gã kia cũng ngồi xuống:
- Chuyện gì thế?
Doãn Nhược Hạ vốn nóng
tính đã nhảy bổ vào:
- Tên gầy nhom kia, đàn em của mày đã giết em gái tao.
Hoàng Hiểu Vương giật
mình vì hành động ngoài dự đoán của Hạ, liền ngăn lại:
- Im ngay.
Ngôn Dạ lắc đầu cười, bỏ
cặp kính dày cộp, mãi tóc được xõa ra, ánh mắt sắc lạnh đến thấu tim can, cậu
ta cười nhưng không rõ có phải cười không:
- Đàn em tôi giết em gái cậu? Thật không? Là ai vậy?
- Doãn Nhược Tinh, bạn gái của Nam Dĩnh.
Bọn đàn em đứng phía sau
bắt đầu sợ hãi, chúng run cầm cập, Ngôn Dạ đứng lên, hô lớn:
- Chặt mỗi đứa một ngón tay làm quà cúng cho em gái
tên này cho ta.
Mọi người thất kinh, mặt
tái mét. Hoàng Hiểu Vương cũng đứng dậy, đặt tay lên vai Ngôn Dạ:
- Không cần phải vậy, chuyện lâu rồi, chỉ cần cậu thay
mặt chúng xin lỗi người của tôi là được.
Ngôn Dạ cươi tươi rói:
- Được thôi. - Hắn đến đứng trước mặt Doãn Nhược Hạ
cúi rạp người. - Xin lỗi cậu và cả em gái cậu.
Doãn Nhược Hạ thấy hả dạ
vì đại ca Hải Phong phải cúi đầu xin lỗi mình. Cậu nhẹ giọng:
- Ổn thôi, nể mặt cậu, tôi sẽ tha thứ cho lũ đàn em
ngu xi của cậu. Chuyện cũng lâu quá rồi.
Mái tóc buông xõa che kín
khuôn mặt, không ai biết lúc này vẻ mặt Ngôn Dạ như thế nào nhưng chắc chắn sẽ
chẳng đáng vui mừng gì.
Cuộc chiến kết thúc, Hòa
Diện rút quân khỏi Hải Phong. Cảnh vật lại trở nên bình thường, Ngôn Dạ lại trở
về với bộ dạng ban nãy, cậu ta đi vào trường, cười khẩy:
- Đâu dễ dàng thế?
Cùng lúc đó, Hoàng Hiểu Vương cũng nói như
vậy. Nhược Hạ ngạc nhiên:
- Là sao?
- Ngôn Dạ không phải gã tầm thường, đừng chủ quan, g
