thương nghiêm trọng. Cậu cứ thế đi
mà không biết đằng sau mình, Hoàng Hiểu Dy đang tức đến đỏ mặt tía tai, môi mím
chặt đến chảy máu...Cô sẽ không tha thứ cho điều này.
Thử thách- cái mà mỗi con người luôn
phải trải qua trong cuộc đời, nó giúp chúng ta nhận ra bao lí lẽ của cuộc sống,
biết vượt lên trên số phận và biết sửa sai lỗi lầm sau những giọt nước mắt. Thế
nhưng, có những thử thách không thể vượt qua, đó là khi hoàn toàn mất đi hi
vọng vào một điều cuối cùng nào đó. Đó có thể là thử thách về cái chết và sự
sống hay không?
Nhị Hà, lại một ngày nóng
như thiêu như đốt, dù mới là sáng sớm, thế nhưng những cơn oi nồng liên tục phả
vào căn phòng bé nhỏ của Dương Lạp và Trân Trân. Gió thì không một gợn, trời
lại chẳng một bóng mây, cây cối thì im lìm, cháy rụi. Nóng, nóng đến mức khủng
khiếp. Dương Lạp phá bỏ luật lệ thường ngày, cô mặc bộ quần áo dây trong nhà,
ngồi trước cái quạt điện, vậy mà mồ hôi vẫn túa ra, ướt nhẹp trên cơ thể, quần
áo dính vào người, cô tắm từ sáng đến giờ đã năm lần, nhưng cứ mỗi lần bước ra
khỏi là tắm là cô lại muốn chui ngay vào chậu nước. Cô tính đi hồ bơi chiều
nay, nhưng nghĩ chắc đông người lắm nên cũng chả khá hơn, có khi càng nóng nực
gấp đôi. Trân Trân hớt hết mái tóc ngắn của mình lên, không để một cọng nào
chạm vào cổ lẫn trán, cô chuẩn bị bữa trưa trong tâm trạng hết sức khó chịu.
Căn nhà nóng như chiếc lồng hấp vậy, Trân Trân hét toáng lên:
- Xuống ăn cơm!
Dương Lạp cố ngồi trước
quạt một lúc rồi chạy vù xuống nhà, bật hết các quạt trong phòng khách lên, phả
vào mâm cơm. Cô lấy mấy viên đá cho vào khăn và buộc vào cổ, giọng thều thào:
- Nóng...nóng chết được...!
- Thôi cậu đừng rên nữa, tớ cũng nóng lắm đây. - Trân
Trân cho đầu vào tủ lạnh, nói với ra.- Mà này, chiều nay Tiểu Thiên ra đấy.
- Tiểu Thiên ra đây hả?
- Ừ, vào thằng nhà mình luôn, chắc tí tớ phải đi dọn
dẹp lại nhà cửa đây, cậu cũng phải làm đấy nhé!
- Ừ...! - Dương Lạp ngao ngán và sụp bát cơm chan
canh.
Lần nào cũng thế, Trân
Trân nấu cơm và Dương Lạp rửa bát, được chạm vào nước là niềm hạnh phúc của cô,
nó mát thật. Sau khi xong xuôi bữa trưa, họ bắt tay vào dọn dẹp nhà cửa, Trân
Trân lau lại cửa kính, mặc dù cô đã giải quyết nó ngày hôm qua, Lạp quét và lau
lại nhà. Cô gợi chuyện:
- Tiểu Trân, cái cô gái...tên Lục Trúc ấy, cậu thấy
thế nào?
- Thế nào? Tớ thấy hơi hao hao giống cậu, tính mạnh
mẽ.
- Ừ...tớ cũng thấy cô ấy rất dễ mến, vậy là anh Phong
đã tìm được một nửa của mình rồi. Tốt quá.
- Cậu nghĩ vậy thật à?
Dương Lạp im lặng, dù gì
tình cảm của cô cũng đâu dễ phai nhòa như thế, cô không thừa nhận là mình đã
hết thích anh trai, nhưng sâu thẳm trái tim cô có chút ghen tị với cô gái ấy,
giống như là bị phản bội vậy. Nhưng cô lại lắc đầu cười, anh đã bao giờ thích
cô đâu mà phản bội, chỉ là tình cảm anh em mà thôi. Cô mỉm cười:
- Ừ...cô gái ấy...thật tốt.
- Ừ, mình và Tiểu Thiên, dạo này lạnh nhạt quá.- Trân
Trân buông tiếng thở dài.
- Hả? Sao lại thế? - Dương Lạp giật bắn mình.
- Thật đấy, cậu ấy dạo này rất ít nói chuyện với mình,
chắc là sau vụ biết mình đi làm quen.
- Nếu là tớ tớ cũng giận cậu luôn rồi.
- Sao? - Trân Trân quay phắt ra.
Dương Lạp cười khì:
- Chứ sao nữa, có thằng con trai nào thích bạn gái
mình đi gặp mặt làm quen đâu.
- Vậy giờ phải làm sao?
- Đơn giản. - Cô búng tay. - Hãy nghe lời mình.
Hai cô gái thì thầm chuẩn
bị cho âm mưu mới.
Đầu giờ chiều, nắng vẫn
không giảm bớt, bù lại còn nóng hơn rất nhiều. Dương Lạp vừa gội đầu xong, cô
thấy bức bối vì mái tóc dài của mình, giá mà có thể cắt ngắn nó thì tốt biết
mấy, nhưng cứ mỗi khi đến tiệm cắt tóc, người ta lại bảo không cắt cho cô vì
đây là mái tóc hiếm, cắt thì sẽ thành tội đồ thiên cổ mất. Dương Lạp thấy ngớ
ngẩn, tóc cô có gì đặc biệt đâu, chẳng qua là nó mượt và không bao giờ rối
thôi. Đang ngồi yên trước quạt điện thì có tiếng gõ cửa, Dương Lạp thầm rủa: “
Tên nào đến vào giờ này, nóng chết mất.” Xong liền chạy vội ra xem:
- Ai đấy?
- Ai gì nữa? Em Thiên đấy, mở cửa đi, em nóng chết rồi
đây.
Dương Lạp cười hớn hở,
vội mở cửa:
- Vào đi.
Cậu chạy tót vào ngồi
trước cái quạt điện. Chiếc áo phông ướt đẫm mồ hôi, mái tóc ngắn bết vào mặt,
cậu rên rỉ:
- Sao ở đây nóng thế chị? Ở An Dương mát hơn nhiều...
- Tất nhiên rồi! Thằng ngốc này.
Dương Lạp cốc đầu cậu một
cái rõ đau.
- Trại trẻ sao rồi nhóc?
- Ổn, các bác chăm sóc bọn trẻ tốt lắm ạ!
Cô cảm thấy nhẹ nhõm đi
phần nào, vậy là tốt quá rồi.
Thiên ngó quanh phòng,
rồi hỏi:
- Chị Trân đâu chị?
- Đi làm quen rồi em. - Cô tỏ vẻ ngán ngẩm.
Chu Thiên im lặng một
hồi, rồi đứng bật dậy:
- Em đi sang nhà Dĩnh đây, gặp chị sau.
Dương Lạp ngớ người, cứ
tưởng cậu ta sẽ lồng lộn lên chứ, sao lại bình thản quá vậy. Trân Trân trên nhà
nghe thấy vậy vội chạy vút xuống:
- Khoan, khoan, em định đi đâu?
Chu Thiên quay lại nhìn,
lừ mắt:
- Em tưởng chị đi làm quen rồi chứ ạ?
Cô gãi đầu:
- Làm gì có chuyện đấy, em ghen à?
Chu Thiên bất giác đỏ
mặt, Dương Lạp cười nhăn nhở, cậu vội chữa:
- U
