i nhà nóng quá, nóng thế?
Hai cô gái tủm tỉm cười,
Trân Trân vội lấy cho cậu cốc nước đá:
- Đi đường mệt không em?
- Em nghĩ đến chị là không mệt rồi. - Chu Thiên cười
toe.
“ Cốp”
Một cái cốc đầu nữa của
Trân Trân:
- Thằng nhóc giỏi nịnh, ghét ghê.
Chu Thiên vòng tay Trân
Trân ôm lên cổ mình:
- Người chị mát nhỉ?
Thấy hai người thân mật,
Dương Lạp cũng đành lui mặt lên nhà cho hai người trò chuyện.
Cô ngồi cạnh cửa sổ, nghĩ
vu vơ. Mấy hôm nay không gặp Nam Dĩnh, cô cảm thấy rất nhớ cậu, nhớ từ mái tóc
nghịch ngợm cuốn trong băng đô của cậu, nhớ đến dáng người kiêu ngạo và nụ cười
rất trẻ con nữa. Nhưng họ đã mãi cách xa rồi, cậu ấy ghét cô, cô thừa nhận,
nhưng chẳng có lí do nào cho việc đó cả nên cô càng uất ức hơn, tất cả giống
như trò đùa ác ý của số phận, chả lẽ cô không có quyền được yêu thương hay sao.
Điện thoại báo tin nhắn,
cô mở ra đọc:
[ Lạp, anh đang không biết làm thế nào?? Em có cách gì
giúp anh không?'>
Cô nhắn lại: [ Có chuyện gì hả?'>
[ Ừ, Tiểu Lục hình như rất ghét anh.'>
[ Không có gì đâu, anh đừng lo, gặp cô ấy và nói
chuyện đàng hoàng một lần đi.'>
[ Liệu cô ấy chịu gặp anh không?'>
[ Anh thử đề nghị xem sao.'>
[ Ừ, cảm ơn em nhiều.'>
[ Không có gì anh trai.'>
Cô lại nằm soải ra giường
buồn rầu, không có việc gì để làm cả hay sao. Học bây giờ cũng chẳng thể vào
đầu vì trời nóng quá. Dưới nhà có tiếng Trân Trân vọng lên:
- Tiểu Lạp, mình với Thiên ra đây chơi chút, cậu trông
nhà nhé.
“ Đáng ghét, họ bỏ rơi mình.” Cô ngao ngán đáp lại:
- Ừ, đi đi.
Tiếng cách của đóng cửa,
cô nằm trên giường, thiu thiu vào giấc ngủ.
....
Tại quán café sát với
quảng trường Nhị Hà, bên cạnh khung cửa kính nhìn ra đường, một chàng trai
trong chiếc áo sơ mi đen, mái tóc màu hạt dẻ hơi rối, chiếc khuyên tai như phát
ra ánh sáng diệu kì, đối diện với cậu, một cô gái có mái tóc xù buộc lên cao,
đôi mắt lanh lợi, khuôn mặt ưa nhìn. Họ cứ như vậy từ khi vào quán ba mươi phút
trước. Hoàng Hiểu Vương thấy hơi ngại ngùng, cậu đánh liều gợi chuyện trước:
- A...ưm...cô...dạo
này sao?
Lục Trúc thoáng giật
mình, cậu đưa cặp mắt ngây dại nhìn cậu:
- Tôi đã mất việc tại hai chỗ.
- Tại sao? - Cậu không khỏi ngạc nhiên.
- Ở cây xăng và ở tiệm khoai nướng, cậu biết vì sao
chứ?
- ...Thật sự...xin lỗi...!
Thật sự khi nghe tin cô
ấy bị mất việc tại hai nơi ấy, cậu cảm thấy rất vui, cũng bởi vì cô ấy sẽ không
phải làm những việc cực nhọc và nguy hiểm như vậy nữa. Cô đưa mắt nhìn ra dòng
người đang đi lại tấp nập trên đường, thở dài:
- Tại sao...cậu lại cứ đi theo tôi vậy?
Hoàng Hiểu Vương im lặng
một hồi rồi trả lời:
- Vì...tôi thích cô.
Cậu dang tay nắm chặt lấy
tay cô, nhìn thẳng vào mắt người con gái ấy nhưng cô lại lẩn tránh nó.
- Xin lỗi...tôi chỉ là đứa con gái nghèo hèn, không
xứng với cậu đâu.
Hoàng Hiểu Vương hơi bất
ngờ:
- Sao cô lại nghĩ vậy? Tôi không quan tâm điều đó.
Lục Trúc cầm túi đứng
dậy:
- Đó là suy nghĩ tiêu cực của cậu, còn tôi thì không
thể? Cậu hãy lớn lên một chút đi, hãy bươn chải cuộc sống một chút đi, cổ tích
đã lỗi thời rồi, lọ lem và hoàng tử không thể thành đôi được. Đừng con nít như
vậy nữa.
Nói rồi cô bỏ ra khỏi quán, cậu nhìn theo
bóng Lục Trúc chìm dần trong dòng người đông nghịt thì đôi mắt trở nên tuyệt
vọng. Cậu ngồi im lặng suy nghĩ về những điều cô ấy nói, đúng là cậu đã không
phải làm gì, sống như một ông hoàng trong tòa lâu đài vậy, buông thả, bất cần
và chẳng coi một ai ra gì cả. Cậu tiêu những đồng tiền không do mình làm ra một
cách vô tội vạ. Đúng như cô ấy nói, cậu hệt như một tên ăn bám. Nghĩ vậy, cậu
nghe lòng tự trọng của mình đang bị dìm xuống vực sâu, không sao vượt lên được,
làm thế nào để thay đổi?
.......
Sáng sớm. Một ngày chủ
nhật ít nắng, một ngày hạnh phúc với người dân Nhị Hà. Hoàng Hiểu Vương phóng
mô tô ra khỏi nhà, tâm trạng vui vẻ lạ thường. Cậu lái xe đến một khu chợ địa
phương, sau khi gửi xe, cậu chạy nhanh đến một quầy hàng bán hoa quả. Tại đó,
một cô gái đang xếp lại những thùng hoa quả to lớn, cậu vội chạy đến đỡ lấy, cô
quay lạ ngạc nhiên hết sức, nhưng cũng để cậu giúp bê những thùng quả đó. Ba
mươi phút xếp đi xếp lại đống thùng lộn xộn, người Hoàng Hiểu Vương nhễ nhại mồ
hôi, Lục Trúc lặng lẽ quan sát, có lẽ lần đầu cô thấy vị công tử bột này đụng
vào việc. Lúc Trúc ném cho cậu chai nước, cậu tu gần hết, lấy tay áo quệt mồ
hôi:
- Em làm những việc nặng nhọc này ư?
- Chúng ta bằng tuổi. - Cô nghiêm giọng.
- A...xin lỗi...! - Cậu lấy tay gãi đầu.
Họ ngồi lên một thanh gỗ,
mấy bác bán hàng bên cạnh lấy làm lạ:
- Tiểu Lục, ai vậy con? Nhìn đẹp trai quá nha. Bộ bạn
trai hay sao?
Cô cười trừ rồi xua xua
tay:
- Dạ không đâu ạ, bạn con.
Hoàng Hiểu Vương thở
phào, dựa lưng ra sau, quay sang nhìn em, khuôn mặt rạng rỡ của em cười trong
nắng nhẹ, nụ cười rất hạnh phúc. Cậu thấy tim mình đập thình thịch, tay muốn
chạm vào má em. Một lọn tóc của em bị tung ra, bay bay trong gió, cậu liền lấy
tay khẽ gài nó vào. Lục Trúc giật mình quay ra, cậu cười toe:
- Nó bị tuột ra.