i hiện về một cách vội vã, cậu loạng choạng bước đi trong
màn đêm, hơi men chuếnh choáng khiến cậu không nhận thức được gì cả, cậu chỉ
thấy tim mình như bị xé ra thành trăm mảnh, bây giờ hình ảnh hai cô gái cứ dồn
dập trong đầu. Một người với nụ cười thiên thần và một người với nụ cười còn
rạng rỡ hơn ánh sáng. Cậu không phải kẻ bắt cá hai tay, nhưng thực sự là cậu
không thể, không thể cho ai ra khỏi trái tim mình. Cậu đã làm đau khổ hai người
con gái ấy, một người vì cậu mà chết, còn một người thì bị cậu đối xử một cách
thô bạo. Cậu không giải thích gì nhiều, nhưng cậu biết cậu làm vậy với Dương
Lạp là đúng. Cô ấy...sẽ...qua khỏi thôi...
Hoàng Hiểu Vương phóng xe
về nhà, bác quản gia ra mở cửa:
- Cậu chủ đã về?
- Vâng, cháu chào bác.
Ông lão mỉm cười già nua,
Hoàng Hiểu Vương xin phép lên phòng, nhưng vừa đi ngoài phòng khách tối om, cậu
đã gặp bố đang ngồi ở ghế sofa, im lặng. Cậu nhẹ nhàng bước đến:
- Con chào...ba?
- Hiểu Vương à? - Giọng nói trầm vang lên.
- Ba chưa ngủ?
- Ngồi xuống ba nói chuyện.
Cậu ngồi xuống đối diện
với ba, trong lòng thấp thỏm.
Ông hơi trườn người về
phía trước:
- Ta biết con đã tìm được em
gái.
- Vâng...” Cuối cùng ba cũng đã biết.” - Cậu thầm
nghĩ.
- Con bé ấy...thực sự rất
mạnh mẽ...
- Vâng.
- Con bé có một đứa bạn
thân tên Trân Trân đúng không?
- Vâng, Phạm Trân Trân.
- Nó là như thế nào?
- Bạn thân của tụi con hồi ở trại trẻ mồ côi, cô ấy
không có ba mẹ. Cô ấy cũng rất mạnh mẽ và rất đáng yêu.
- Vậy sao?...
Giọng ông có chút gì đó
đứt quãng, dường như là ông rất đau lòng khi nghe về Trân Trân. Cậu tuy rất
muốn hỏi nhưng lại sợ sự lạnh lùng trong đôi mắt ba. Nên đành im lặng. Ông
Hoàng đứng dậy:
- Thôi ba đi ngủ đây, con cũng ngủ đi.
Ông lặng lẽ về phòng,
Hoàng Hiểu Vương cũng lên phòng, cậu muốn ngủ, hôm nay là một ngày mệt mỏi. Khi
vừa bước vào phòng, cậu đã bắt gặp Hoàng Hiểu Dy đang nằm trên giường mình, cậu
kinh ngạc:
- Sao chị lại nằm đây?
Hiểu Dy vẫn lặng im,
không cựa quậy, cậu lại gần xem, tấm chăn màu trắng phủ nhẹ lên người cô, khi
cậu vừa cúi xuống thì bất ngờ cô choàng người dậy, ôm lấy cậu lôi xuống giường.
Cậu quá bất ngờ, định vùng dậy nhưng chị lại ôm quá chặt, mùi nước hoa nồng nặc
khiến người cậu choáng váng như uống phải rượu mạnh. Chị bịt một chiếc khăn mùi
xoa vào miệng cậu và cậu mất dần ý thức, chìm vào giấc ngủ.
......
Sáng sớm. Những tia nắng
rung rinh bên ô cửa sổ phòng Hoàng Hiểu Vương, đem theo hương gió đánh thức
cậu, cậu thấy đầu mình hơi choáng váng. Cậu giật mình nhìn, sao cậu lại không
mặc gì trên người thế này...Nhìn sang chiếc ghế bên cạnh, cậu phát hiện Hoàng
Hiểu Dy trong bộ váy ngủ mỏng manh đang nhìn mình cười. Cậu choàng quần áo mặc
vội rồi hoảng loạn hỏi chị:
- Chuyện gì thế chị? Sao? Sao em...?
Hoàng Hiểu Dy vẫn cười
tủm tỉm, cô lấy tay vuốt vuốt lọn tóc:
- Đêm qua...đêm qua thật là...
Hiểu Vương như mất bình
tĩnh, cậu choàng dậy đứng trước mặt cô:
- Đêm qua sao?
- Đêm qua...em thật là...ngại quá đi mất...sao em lại
làm chuyện đó chứ??
Hoàng Hiểu Vương thất
kinh...cậu lùi lại mấy bước...Đầu óc hoàn toàn trống rỗng:
- Chuyện gì? Em đã làm chuyện gì?
Cô cắn móng tay nhìn cậu
đắm đuối:
- Em coi thế mà mạnh mẽ ghê nhỉ? Chị hiểu tuổi mới lớn
thường hay thế mà? Chả lẽ em không biết chuyện gì nữa?
Hoàng Hiểu Vương không
phải là không biết mà là không thể tin nổi chuyện chị đang nói, cậu gượng cười:
- Chị đang đùa phải không? Chúng ta là chị em mà...
- Chị em à? Em tưởng chị không biết thân phận thật của
em à? - Cô cười thật đáng sợ.
- Ý chị là gì?
- Em đâu phải em ruột chị đúng không? Và chúng ta
không có lỗi gì cả.
Cậu đứng sững người, sao
chị ấy lại có thể biết điều đó. Chợt Hoàng Hiểu Dy đứng lên ôm chầm lấy cậu:
- Chúng ta hãy giữ bí mật này với bố mẹ nhé, đêm qua
chính em đã nói là rất yêu chị mà Tiểu Vương, chị đã rất vui mừng.
Cậu giật tay chị ra, hét
lên:
- Hoang đường, không bao giờ có chuyện đó, chị đừng có
hiểu lầm.
- Hiểu lầm, chính chị đã nghe thấy và hơn nữa...chúng
ta đã...
- Im đi! - Cậu đẩy cô ra và chạy vụt ra ngoài.
Hoàng Hiểu Dy đứng trong
phòng, nắng rọi lên mái tóc vàng hoa của cô, rọi lên đôi môi đang nhếch lên
cười:
- Kế hoạch thành công bước đầu.
Hoàng Hiểu Vương lái con
Bugatti lao ra khỏi toàn biệt thự nhà họ Hoàng, mắt Hoàng Hiểu Dy vẫn còn dõi
theo cậu, cậu thấy chột dạ, chuyện đêm qua cậu không nhớ một thứ gì cả, giống
như mình đã uống rượu vậy, không có một chút ấn tượng nào.
- Chết tiệt! Sao lại như thế?
Cậu tức giận chửi rủa, làm
thế nào bây giờ? Phải làm thế nào với Lục Trúc.
Chiếc xe dừng chiếc quầy
hoa quả của cô, nhìn cô gái trẻ con đang bán hàng, cậu nghe tim mình đập liên
hồi, mình đã làm một điều có lỗi với cô gái ấy. Cậu bước xuống xe, đứng đến bên
cô:
- Đi ăn kem không?
Cô hơi bất ngờ vì sự xuất
hiện của cậu, nhưng liền trả lời:
- Tôi chưa bán hết hàng nên không thể đi với cậu được.
Cậu mỉm cười bước vào
trong:
- Vậy nếu hôm nay bán hết được chỗ này thì em phải đi
với tôi nhé.
Cô