XtGem Forum catalog
Kẹo Bạc Hà

Kẹo Bạc Hà

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 322784

Bình chọn: 7.5.00/10/278 lượt.

ười thấy hối hận vì đã hỏi cậu ta.

Giờ tiếp theo là Văn xã

hội.

Rồi lại Anh Ngữ.

Tất cả xoay như chong

chóng. Vừa bước ra khỏi phòng thi, học sinh ném tung các giấy tờ tài liệu, hô

lớn xả sì- trét sau bao nhiêu ngày dùi mài kinh sử. Đúng là thoải mái thật,

Trân Trân cười toe toét, giơ tay thành hình chữ V:

- Không uổng công mò mẫm với hai quyển luận văn dày

cộp, cuối cùng trúng tủ hết, qua luôn. Còn Anh Ngữ thì cũng kha khá. Hê hê.

Sướng quá.

Dương Lạp mỉm cười nhìn

cô bạn trẻ con của mình, cô thì không cần nói, môn nào cũng lướt nhẹ trên cành

đào. Lục Trúc hai tay chống nạnh, mặt cau có:

- Yazzzzz, làm sai mất một ý môn Anh Ngữ, mình chết

chắc rồi.

- Thôi nào, đừng bàn mãi mấy vấn đề đó nữa, đi chơi

thôi.- Hoàng Hiểu Vương giơ tay quàng lấy hai vai Dương Lạp và Lục Trúc.

Bất chợt Dương Lạp thấy

choáng váng, người rất khó chịu, sốt mấy hôm nay rồi, cô gỡ tay anh ra, cười

gượng:

- Xin lỗi anh, em hơi mệt, em về trước, mọi người đi

chơi vui vẻ.

Hoàng Hiểu Vương rõ ràng

hiểu rằng bệnh của em nó đang tái phát. Cậu lo lắng nhìn cô, ánh mắt chứa đầy

sự tuyệt vọng, mấy ngày nay cậu đâu quan tâm cô nhiều:

- Để anh đưa em về nhé.

- Sao dạo này hay mệt vậy Tiểu Lạp? Cậu ốm hả?- Lục

Trúc lo âu sờ trán cô. - Woa, nóng quá!

Dương Lạp vẫn gắng mỉm

cười, tránh để mọi người lo:

- Thôi mình về trước đây, thật là xin lỗi nhé.

Nói rồi cô đi thật nhanh

về phía cổng trường, trong khi Hoàng Hiểu Vương lặng lẽ nhìn theo, lòng hết sức

rối bời. Phải làm thế nào để tốt cho em đây?

Dương Lạp nằm dài trên

ghế sofa, sau khi đã ăn và uống thuốc. Cô bật tivi xem, lại là những chương

trình nhàm chán. Thời tiết thay đổi khiến cô ốm thì phải, dạo này bắt đầu hơi

se se lạnh rồi, chắc phải soạn quần áo dài ra thôi, chẳng bù cho những ngày hè

nóng như thiêu như đốt. Cô thở dài nhìn kim đồng hồ nhích từng tí một: 5 giờ

chiều.

Muộn rồi mà chưa thấy

Trân Trân về nữa, cô nàng mải chơi quá. Cô vắt tay lên chán nghĩ ngợi: “ Ngày

kia sinh nhật mình và anh rồi, nôn quá! Không biết sẽ như thế nào đây.”

Cô nghĩ về lần sinh nhật

hồi bé tổ chức ở nhà trẻ.

Những hồi ức đẹp...

“ Tiếng hô hoán ầm ĩ của lũ trẻ, chúng đang chuẩn bị

cho một sự kiện quan trọng ngày hôm nay. Sinh nhật của cặp song sinh họ Dương.

Dương Lạp ngồi trên thềm

cửa nhà chính, hai chân vắt vẻo, mái tóc cứ bay nhè nhẹ. Cô mím chặt môi, tức giận.

Phải, tính của cô nhóc này là vô cùng hay dỗi nhé, lại còn mít ướt nữa. Chẳng

bù cho anh trai Dương Phong, hiền lành, dịu dàng, quan tâm mọi người.

Cô nhìn chằm chằm vào cửa

hàng được quảng cóa trong poster dán trên tường: Cửa hàng kẹo mới khai trương-

Candy Chip.

Nhất định sẽ có rất nhiều

kẹo bạc hà, thèm quá! Cô dáo dác nhìn xung quanh, sao chẳng có một ai vậy nè?

Mọi người đi đâu hết rồi?

Đúng lúc đó thì mẹ xuất

hiện, bà bế bổng cô lên:

- Tiểu Lạp, sao buồn thế con?

Cô hậm hực:

- Mọi người quên sinh nhật của con rồi, chẳng có ai

cả?

Bà bật cười khanh khách,

thơm nhẹ vào má cô:

- Mọi người không quên đâu, chắc là có việc gì bận

thôi.

Chẳng hiểu sao Dương Lạp

thấy tủi thân, cô gục đầu vào vai mẹ, rơm rớm nước mắt:

- Nhưng sao sinh nhật con mà không thấy ba má con đâu

hả mẹ? Có phải họ bỏ con thật không?

Bà nhìn cô con gái bé

bỏng thì quặn thắt lòng:

- Không phải đâu con, con còn có mẹ, có anh Phong và

các bạn nữa mà!

Cô nhìn mẹ với cặp mắt

trong sáng như pha lê, phảng phất một chút buồn thương. Một làn gió nhẹ thoảng

qua, đem theo mùi thơm thoang thoảng của hương hoa mọi chốn hội tụ về đây. Sinh

nhật, sinh nhật mừng cô tròn 6 tuổi, mừng ngày cô được xuất hiện trên đời như

sự ra đời của một thiên thần trong trắng nhất...

Nếu có thể lựa chọn thì

cô sẽ không hề hối hận khi mình có mặt trên cõi đời này.

Buổi tối, gió lạnh tràn

về, Dương Lạp nhìn chiếc đồng hồ hình con ếch xanh treo trên tường: 7 giờ. Cô

bứt rứt từ sáng đến giờ vì không thấy ai đả động gì đến việc sinh nhật cô cả,

cô tức muốn phát khóc. Ngay đến anh trai cũng bỏ lơ cô một chỗ. Cô nhìn ra bên

ngoài bầu trời, hôm nay nhiều sao quá! Mặt trăng lại tỏa ánh sáng dìu dịu...Cô

tự hỏi: “ Liệu khi mình sinh ra, trời có đẹp thế này không nhỉ?”

Một cô bé sáu tuổi không

thể nghĩ ngợi nhiều như thế, cô chìm vào giấc ngủ ngay...

Bên ngoài tối om, tiếng

bước chân đi lại nhẹ hết sức, rất khẽ, như sợ ai đó sẽ thức giấc. Và một bàn

tay chạm nhẹ vào người Dương Lạp: “ Này...này Tiểu Lạp.”

Cô giật mình, xung quanh

vẫn tối om, không có ai, tiếng lá cây xạo xạc nghe lạnh toát, cô vùng dậy,

hoảng hốt:

- Ai đó...có ai không?

Tiếng cười khúc khích

khiến Dương Lạp run bần bật...cô toát mồ hôi hột, định òa lên khóc thì...

“ Òa!”

Đèn sáng trưng...tất cả

bọn trẻ đang đứng trước mặt cô, vẻ mặt hớn hở, và đứng ở giữa, Dương Phong đang

cầm chiếc bánh sinh nhật rất to và đẹp nữa.

Cô ngỡ ngàng...

Một phút trôi qua...

Mọi người vẫn đứng im...

Bất chợt tiếng nhạc vang

lên....

“ Happy birthday to you!

Happy birthday to you!

Happy birthday, happy

birthday, happy birthday to you!”

Tiếng vỗ tay rào rào...

Dương L