ể kể hết ra cho cô ấy nghe một lượt đấy”.
Kiều Thận Ngôn nghiêng đầu ánh mắt sắc lạnh như gươm đao
nhìn chế giễu: “Anh cho rằng tôi không dám sao?”
Phí Văn Kiệt ngoắc ngón tay lên, cười và không nói
thêm một lời nào nữa.
Tòa nhà tầng thứ bốn mươi không thể nào nghe thấy
những âm thanh nhộn nhịp của thành phố dưới kia được, lại thêm những bức tường
được làm bằng kính kiên cố dày dặn. Không khí trong văn phòng rộng lớn này càng
trở nên lặng thinh không có lấy một chút tiếng động nào, chỉ còn nghe thấy
tiếng thở đều đều của đối phương, thậm chí có thể nghe thấy cả âm thanh của
nhịp tim đang đập. Phí Văn Kiệt không thèm nhường nhịn chăm chăm nhìn vào Kiều
Thận Ngôn, môi cười nhạt nhẽo khiến cho Kiều Thận Ngôn càng lúc càng trở nên
phẫn nộ: “Phí Văn Kiệt, tôi chưa bao giờ gặp loại người có thể hèn hạ đến mức
như anh”.
“Như anh nói có vẻ giống như là tôi lại mắc thêm một
tội nữa rồi, lợi dụng căn bệnh của Tiểu Mẫn để uy hiếp loại anh trai yêu chiều
cô em gái cưng như anh, ý anh là vậy chứ gì?”. Phí Văn Kiệt cúi đầu cười một
cách bất lực, khi cúi xuống anh lại nhìn thấy hai tấm hình đó, rồi ngẩng đầu lên
nói tiếp, “Trên công trường còn một đống việc đang chờ, nếu như tổng giám đốc
không còn chỉ thị gì cho tôi nữa thì tôi xin phép đi trước”.
Kiều Thận Ngôn nghiến chặt răng, nhìn thấy Phí Văn
Kiệt đang gật đầu với mình rồi sải chân đi ra khỏi văn phòng của anh. Khi Phí
Văn Kiệt đẩy cánh cửa chuẩn bị quay người đi, bỗng dưng như vừa nghĩ ra điều gì
đó liền với giọng nói tiếp: “Vẫn còn một chuyện nữa tôi nghĩ là cần phải nói
cho rõ ràng, tổng giám đốc Kiều, tôi rất không thích loại người cứ đứng đằng
sau người khác lẩn lút chơi trò ma quỷ, có vấn đề gì thì có thể nói trực tiếp
với người ta, tốt nhất là đừng bao giờ giở thủ đoạn hèn hạ xấu xa như thế này
nữa, cảm ơn”.
Kiều Mẫn Hàng đứng ở bên ngoài đợi chờ có vẻ vô cùng
nóng ruột, nhìn thấy cánh cửa văn phòng vừa mở liền ngay lập tức chạy đến: “Nói
xong rồi à, anh trai em đã nói những gì với anh thế?”
“Không có chuyện gì đâu, chỉ là một số chuyện công
thôi”. Phí Văn Kiệt nắm tay cô cùng đi ra phía thang máy, vừa bước đi vừa quay
về phía thư ký Vương gật đầu chào tạm biệt. Kiều Mẫn Hàng cảm thấy thật là khó
hiểu: “Anh đừng vội đi như thế, anh trai em bảo là tìm em có việc, hay là anh
ấy còn việc gì muốn nói với em nữa chứ”.
“Không có việc gì đâu, anh trai em đều đã nói hết với
anh rồi”.
Kiều Mẫn Hàng ho lên vài tiếng ra hiệu nhắc nhở: “Gì
đây chứ, gọi em đến nói rằng có việc quan trọng cần nói với em, biết thế này
thì em chẳng thèm đến đây nữa làm gì, lại còn phải đợi ở đây bao nhiêu lâu nữa
chứ!”
Phí Văn Kiệt giơ tay lên xem đồng hồ: “Hôm nay anh
không quay về công trường nữa, đi đi, chúng mình cùng đi chọn nhẫn em nhé”.
Kiều Mẫn Hàng cười vui vẻ nắm chặt lấy cánh tay của
anh: “Đi ạ!”
Sau khi biết được thông tin Diệp Tri Ngã không thể đến
tham gia bữa tiệc đính hôn của mình, Kiều Mẫn Hàng lại tiếp tục gọi điện cho
cô. Nhưng Diệp Tri Ngã vẫn như lần trước, tìm lý do quanh co để khước từ lời
mời của cô. Kiều Mẫn Hàng nhiệt tình đến mức sau khi gọi điện thoại không được
liền chạy ngay tới bệnh viện để trực tiếp mời cô thêm lần nữa. Khi đó cô mới
biết được đầu đuôi sự tình không may mà thời gian gần đây Diệp Tri Ngã bị vướng
vào không có lối thoát.
Kiều Mẫn Hàng đưa cafe tận tay anh trai, rồi ngồi vào
ghế đối diện trước mặt anh, người cô hơi ngả về phía bàn, hai tay chắp vào nhau
tỏ vẻ lưỡng lự: “Thật là kỳ quái anh à, sao anh lại có thể không suy nghĩ đắn
đo gì mà cứ ngồi đây làm việc như thế này cơ chứ, hả anh?”
Kiều Thận Ngôn rút từ trong ngăn kéo bàn lấy ra một
hộp sô cô la nhỏ xinh ném qua phía em gái: “Tại sao anh lại không suy nghĩ đắn
đo gì mà cứ ngồi đây làm việc như thế này hả?”
Kiều Mẫn Hàng bóc gói sô cô la ra và đưa một thanh lên
miệng ăn: “Anh thật sự không biết hay là cố tình giả vờ không biết thế. Bác sỹ
Diệp bị người ta kiện cáo rồi, lại còn đòi bồi thương thiệt hại nữa chứ! Sao
anh còn không đi giúp chị ấy xem nên giải quyết như thế nào!”
“Không phải cô ấy bị kiện cáo, mà là bệnh viện của cô
ấy bị kiện cáo, mà dù cho phải bồi thường thiệt hại thật đi chăng nữa thì cũng
sẽ do bệnh viện lo chi phí”.
Kiều Mẫn Hàng trợn tròn mắt nhìn anh chằm chằm: “Anh
đều đã biết thông tin rồi mà vẫn còn ngồi yên trong tập đoàn làm việc như thế
này sao!”
Kiều Thận Ngôn cười phá lên: “Anh không ngồi trong tập
đoàn này thì anh phải đi đâu được? Bây giờ rõ ràng là giờ làm việc, em tưởng ai
cũng được nhàn hạ rảnh rỗi như em hay sao hả?”
“Có anh mới là nhàn hạ rảnh rỗi đấy, em là quan tâm
đặc biệt đến anh nên mới đến đây chứ bộ!”. Kiều Mẫn Hàng vừa nhai thanh kẹo sô
cô la trong miệng vừa tiếp tục bóc thêm một thanh nữa, “Vấn đề bây giờ không
phải là có bồi thường tiền hay không, mà quan trọng ở chỗ chuyện này mà giải
quyết không ổn thỏa sẽ ảnh hưởng rất lớn đến thanh danh và tiền đồ của chị ấy,
sau này chị ấy làm sao có thể tiếp tục công tác trong bệnh viện một cách thoải
mái vô tư được nữa!”
Kiều Th