nói.
“Xin lỗi, mình không cố ý”. Cuối cùng Trình Vũ Kiệt cũng buông tay Kha Mộng Kì ra.
“Cậu mau đi đi, Kì không muốn gặp cậu nữa!”. Phương Văn Húc vừa nói vừa đẩy Trình Vũ Kiệt đi.
Trình Vũ Kiệt lùi bước liên tục, lảo đảo một cái, suýt ngã nhào.
“Kiệt, cậu không sao chứ?”. Kha Mộng Kì vội vàng đi đến, hỏi vẻ đầy quan tâm.
“Cậu còn quan tâm mình chứng tỏ cậu vẫn có tình cảm với mình, đúng không?”. Trình Vũ Kiệt mỉm cười, nụ cười rất kỳ lạ.
“…”. Kha Mộng Kì không dám nhìn vào mắt Kiệt, sợ lộ tâm tư của bản thân.
“Đi, mình có chuyện muốn nói với cậu!”. Trình Vũ Kiệt kéo tay Kha Mộng Kì, bước thật nhanh trong màn đêm.
“Kì, Kì!”. Phương Văn Húc vừa đuổi theo vừa gọi phía sau.
Kha Mộng Kì muốn quay đầu lại nói anh về trước đi. Trình Vũ Kiệt lại bước nhanh hơn, như một cái bóng lướt qua vườn trường.
Rất nhanh, Kha Mộng Kì không còn nghe thấy giọng của Phương Văn Húc.
“Sao cậu chạy nhanh vậy?”.
“Được bọn cho vay nặng lãi rèn luyện cho mà”.
“Rốt cuộc cậu muốn nói gì với mình?”.
“Lát nữa cậu sẽ biết ngay thôi”.
“Chuyện gì mà bí mật vậy?”
“Kì, mình… yêu cậu”. Giọng nói nhẹ đến mức không thể nhẹ hơn.
“Cái gì? Mình không nghe thấy… có thể nói lại một lần nữa không?”
…
Lời của hai người bị gió thổi bay đi.
Khu rừng nhỏ quen thuộc.
Mặt trăng treo lơ lửng trên bầu trời đêm, tiếng lá cây xào xạc.
Khu rừng nhỏ vô cùng tĩnh mịch.
“Kì… Hôm nay mình đã gặp bố”. Giọng nói Trình Vũ Kiệt hơi nghẹn ngào.
“Ờ”. Hóa ra chuyện mà cậu muốn nói với mình chính là chuyện này, Kha Mộng Kì hơi hụt hẫng.
“Khi mình còn rất nhỏ, bố đã rời bỏ mình và mẹ. Mình đã từng rất hận
ông ấy, sau đó coi như ông ấy không tồn tại. Ban đầu nghĩ rằng cả đời
này sẽ không bao giờ gặp ông ấy, không ngờ hôm nay lại gặp ông ấy trước
cửa nhà. Ông ấy đã già, không còn là người đàn ông trẻ trung đẹp trai
như trong ảnh nữa”. Trình Vũ Kiệt khẽ cười nhẹ, “Mình cứ nghĩ mĩnh sẽ
hận ông ấy suốt đời, nhưng đến khi nhìn thấy ông, mới phát hiện hóa ra
không phải vậy. Mình nói những điều này, chẳng qua chỉ là muốn nói
nguyên nhân mình đến muộn. Mình không phải người không giữ lời hứa, hãy
tin mình, Kì”.
“…”
Trình Vũ Kiệt dang tay ôm lấy vai Kha Mộng Kì, để cho cô đứng đối mặt với cậu, đôi mắt sáng ngời, dường như muốn nhìn thấu trái tim cô.
“Biết không, khi mình nhìn thấy cậu ở bên tên khốn đó, tim mình đau
đớn biết bao!”. Trình Vũ Kiệt đặt tay Kha Mộng Kì lên trái tim mình.
Kha Mộng Kì có thể cảm thấy nhịp đập của con tim Trình Vũ Kiệt, đập liên hồi, mạnh mẽ.
“Kì, mình yêu cậu”. Trình Vũ Kiệt ôm Kha Mộng Kì vào lòng, nói nhỏ vào tai cô.
Hơi thở nóng hổi của Trình Vũ Kiệt phả vào tai Kha Mộng Kì, cô cảm thấy bồn chồn, toàn thân có cảm giác tê tê.
Cô ngoan ngoãn nép vào ngực Trình Vũ Kiệt, lắng nghe trái tim cậu,
cảm nhận hơi ấm của cậu, hít mùi cỏ thơm trên người cậu mà không biết
chán.
Gió đang thì thào bên tai.
Trong không khí tràn đầy hương vị tình yêu.
“Chẳng phải cậu đã có Phương Phi rồi sao, tại sao còn quấn lấy Kì?”
Chính vào lúc Kha Mộng Kì sắp mê muội chìm đắm vào tình yêu thì lời Phương Văn Húc nói lúc nãy đột ngột vang lên trong đâuầu cô.
Kha Mộng Kì như bị điện giật, đẩy Trình Vũ Kiệt ra.
“Tại sao?”. Trình Vũ Kiệt cực kỳ nghi hoặc.
“Bạn gái cậu là Lâm Phương Phi, không phải sao?”. Kha Mộng Kì hỏi lại.
“Nhưng người mình yêu không phải cô ấy, mà là cậu!”. Trình Vũ Kiệt khẳng định chắc chắn.
“Vậy chẳng phải cậu bắt cá hai tay sao?”. Kha Mộng Kì hỏi.
“Đây là hai vấn đề khác nhau, cậu không hiểu đâu!” Trình Vũ Kiệt vội vã nói.
“Dĩ nhiên mình không hiểu, mình không hiểu tại sao cậu hôn Lâm Phương Phi trong vườn trường, lại còn nhấn mạnh là bí mật. Mình không hiểu tại sao cậu đưa mình đến bờ biển, còn hôn mình nữa. Mình không hiểu tại sao cậu hiểu nhầm mình, không phân rõ trắng đen đã cho rằng mình công khai
bí mật của cậu, mình không hiểu tại sao cậu ở bên Lâm Phương Phi mà lại
không yêu cô ấy, người cậu yêu lại là mình!” Kha Mộng Kì nói một mạch.
“Nghe xong chuyện này, cậu sẽ hiểu tất cả”. Trình Vũ Kiệt nói, “Bởi
vì bố đã rời xa mình từ khi còn nhỏ, cho nên mình luôn gắn bó với mẹ.
Năm ngoái, sau khi biết mẹ mắc bệnh nan y, thế giới của mình như sụp đổ. Bác sĩ nói mẹ phải làm phẫu thuật ngay lập tức, nhưng số tiền phẫu
thuật quá lớn mình không thể trả được. Lúc này, cuộc thi “Super Boy” bắt đầu, khi bạn bè khuyên tham gia mình còn do dự chưa quyết định, nhưng
nhìn thấy người giành giải nhất sẽ nhận được phần thưởng một trăm nghìn
tệ, mình không còn gì phải do dự nữa. Lúc đó thứ mình cần chính là
tiền”.
“Từ trước đến nay, đều là mẹ chăm sóc mình. Tuy điều kiện gia đình
không tốt, nhưng mẹ vẫn luôn cố gắng đáp ứng những yêu cầu của mình. Vũ
đạo của mình có thể tốt như vậy, chính là vì khi còn nhỏ mẹ đã đưa mình
đến trường nghệ thuật học nhảy. Mình đã lớn, đã đến lúc báo đáp công lao của mẹ. Lúc đó, suy nghĩ duy nhất trong đầu mình là giành danh hiệu
quán quân “Super Boy”, trị khỏi bệnh cho mẹ!”.
“Cũng như năm nay, mình đã rất thuận lợi lọt vào top ten. Lúc đó mình được giới truyền thông đưa tin là ứng
