pacman, rainbows, and roller s
Khiêu Vũ Cùng Anh Nhé, Lolita

Khiêu Vũ Cùng Anh Nhé, Lolita

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 327222

Bình chọn: 8.5.00/10/722 lượt.

g không thể tự tìm được câu trả lời, câu đố ấy vắt ngang trái tim cô.

Một số thứ, đeo lâu rồi sẽ để lại dấu ấn, cũng như một số người đã ở bên cạnh mình quá lâu thì không thể thiếu vắng được.

1

Sáng sớm.

Hơi sương vẫn chưa tan hết.

Những giọt sương mỏng manh còn sót lại trong không khí trong lành.

“Kì, đi nhanh lên nào, sắp muộn học rồi”. Tiểu Vân đi trước, hối hả thúc giục Kha Mộng Kì đang lờ đờ đi phía sau.

“Cậu đi muộn cũng không phải một hai lần, lần này làm gì mà gấp vậy?”. Kha Mộng Kì đi nhanh theo Tiểu Vân hỏi.

“Cậu không biết thôi, môn tự chọn này nhiều người học lắm, phải đến

sớm để chiếm chỗ”. Mồ hôi lấm tấm trên trán Tiểu Vân, hơi thở đứt đoạn.

“Hồi học lớp vũ đạo cũng không thấy cậu tích cực thế này”. Kha Mộng

Kì không giống như Tiểu Vân phải gánh vác tấm thân nặng nề, nên đi lại

cũng không vất vả lắm.

Đến giảng đường, may mắn là vẫn còn rất nhiều chỗ trống, Tiểu Vân thở phào nhẹ nhõm.

Cô không vội ngồi xuống, mà nhìn ngó hết bên trái lại sang bên phải, cứ như đang tìm ai đó.

“Hôm nay cậu lạ thật đấy”. Kha Mộng Kì bĩu môi với Tiểu Vân.

“Mình nhìn thấy rồi!”. Tiểu Vân dường như không nghe thấy lời Kha

Mộng Kì, nở nụ cười rạng rỡ như hoa, vẫy vẫy tay về phía bên phải, hai

chân còn kiễng lên, như sợ bị những người khác che mất vậy.

Kha Mộng Kì nhìn theo hướng Tiểu Vân vẫy tay, là khuôn mặt tươi cười của Lý Thần Hạo.

Kha Mộng Kì thở dài, nói: “Tưởng chuyện to tát gì khiến cậu vui thế

này. Muốn đến gặp người ta thì cứ nói thẳng ra, lại còn lấy cớ đi sớm

chiếm chỗ nữa, đây quả không giống tác phong của Dương Tiểu Vân!”.

“Chiếm chỗ?”. Tiểu Vân lẩm bẩm tự nói một câu, sau đó mặt đỏ bừng,

bối rối nói: “Tớ cũng không nói là chiếm chỗ cho mình mà, không ngờ anh

ấy còn đến sớm hơn, thật ngại quá”.

“Đi, chúng ta xuống dưới ngồi”. Khi Tiểu Vân đang kéo Kha Mộng Kì đi thì va phải một người.

Kha Mộng Kì ngã dúi vào lòng một người nào đó, bỗng nhiên một mùi gì

đó rất dễ chịu bay vào mũi cô. Không đợi cô chìm đắm vào mùi hương đó

thì mũi cô dường như thấy đau đau.

Đang định nói “xin lỗi”, Kha Mộng Kì đột nhiên khe khẽ mở to mắt, người đó lại chính là Phương Văn Húc.

“Là em à!”. Phương Văn Húc cũng ngớ ra, đang định nói gì đó lại thôi. Vẻ mặt hơi tức giận dần dần biến mất, trở nên dịu dàng, hiền hòa, giọng nói hơi trách cứ: “Sao em đi đường mà không cẩn thận thế”.

Nói xong, anh dịu dàng vuốt tóc cô.

Kha Mộng Kì hơi nghiêng người, nghiêng đầu lệch sang một bên, vẻ mặt lúng ta lúng túng.

“Khụ khụ, mình qua bên kia đây”. Tiểu Vân khẽ ho một tiếng, tỏ ra rất biết điều.

“Anh cũng chọn môn này?”. Kha Mộng Kì tìm một chỗ, ngồi xuống.

Các anh chị học trước Kha Mộng Kì vài khóa thông thường sẽ không chọn môn này, họ đều không muốn lãng phí thời gian vào những môn kiểu này,

chỉ có những người mới bước chân vào trường, hiếu kỳ, thích những cái

mới mẻ như Kha Mộng Kì mới chọn.

Cho nên, chọn lựa của Phương Văn Húc được coi là kỳ lạ.

“Anh đã đến lớp học, chắc chắn là chọn môn này rồi, không em lại nghĩ anh đến đây chỉ để tìm em?”. Phương Văn Húc cười.

Tài ăn nói của anh quả thật xuất sắc, miệng nói một đằng bụng nghĩ

một nẻo, khiến người khác không tìm ra một điểm gì bất thường. Rõ ràng

là anh muốn ở bên người mình yêu nên mới chọn môn này, lại giả bộ làm

sinh viên ngoan ngoãn chăm chỉ học hành.

“Em đâu có cái vinh dự lớn lao đó ạ”. Kha Mộng Kì không cho rằng anh

lại đến tìm riêng cô, cũng không phải việc gì quan trọng. Nói xong, cô

xoa xoa chiếc mũi vẫn còn đang đau, giọng nói hơi mỉa mai, “Nhưng mà,

anh cũng đến đúng lúc quá!”.

“Còn đau không?”. Phương Văn Húc nhẹ nhàng xoa chiếc mũi nhỏ của Kha Mộng Kì, hỏi nhỏ.

Nét dịu dàng trong ánh mắt anh như mưa phùn liên miên không ngớt,

từng giọt từng giọt thấm vào tận sâu trái tim Kha Mộng Kì, biến thành

một hồ nước trong tinh khiết.

“Mũi em bị anh va vào sắp vẹo cả rồi này”. Kha Mộng Kì trách móc, sau đó, chỉ vào cái mũi đang đau buốt, nói: “Thành thế này rồi, dung nhan

bị tàn phá, sau này chắc chẳng ai thèm lấy nữa…”. Âm cuối rất thấp nhưng lại bị kéo dài ra.

Phương Văn Húc nghe lời nói phóng đại quá mức ấy của Kha Mộng Kì, không nhịn được bật cười.

Cười xong, Phương Văn Húc thì thầm bên tai cô: “Không cho phép em nói không ai thèm lấy. Bất kể sau này em biến thành hình thù như thế nào,

trong lòng anh em vẫn là đẹp nhất, em là cảnh đẹp mãi mãi không bao giờ

phai sắc trong lòng anh”.

Một câu nói đùa buột miệng của cô mà Phương Văn Húc lại trả lời thận

trọng như vậy, nằm ngoài dự đoán của Kha Mộng Kì, cô không biết phải làm thế nào.

Những lời đường mật thông thường sẽ trở thành lời nói dối, nhưng nghe rất lọt tai, khiến người ta như rơi vào chai mật ong, tình nguyện đắm

chìm.

Lúc này, trong không khí dường như phảng phất mùi hương ngọt ngào, khắp bốn phía, hương thơm ngây ngất lòng người.

Hai người ngồi cạnh nhau vô cùng thân mật.

Rất nhiều nữ sinh nhìn họ, ánh mắt không còn sự đố kỵ với Kha Mộng Kì nữa mà đã hóa thành ngưỡng mộ.

Khi Kha Mộng Kì trở thành nhân vật chính trong mắt họ, xung quanh cô

như có vầng hào q