ô bồng bềnh. Cô thở nhẹ
ra, chầm chậm đáp lại nụ hôn dịu dàng, ngọt ngào của Trình Vũ Kiệt.
Đây có thể là lần cuối cùng mình thân mật với anh, hãy cứ để mình đắm say một lần vậy… Cô tự thuyết phục bản thân.
“Kì, chúng ta yêu nhau nhé!”. Rất lâu sau, Trình Vũ Kiệt mới rời xa làn môi Kha Mộng Kì, khẽ khàng cất tiếng nói.
Kha Mộng Kì lắc lắc đầu, giọng đầy u buồn nói: “Quá muộn rồi”.
Kha Mộng Kì biết, không thể bị hạnh phúc tạm thời trước mắt làm cho mê muội, nhất định phải giữ bình tĩnh.
“Tại sao? Mình đã chia tay Lâm Phương Phi rồi”. Hạnh phúc vừa dấy lên trong tim lại bị đẩy xuống địa ngục, hơi sương đã tiêu tan giờ lại cuồn cuộn lên trong ánh mắt.
“Là mình… là do trong lòng mình đã có người khác”. Khó khăn lắm Kha
Mộng Kì mới thốt ra được mấy từ này, vừa nói ra khỏi miệng, tim liền đau đớn vạn phần.
Cô không phải không yêu cậu ấy…
Nhưng rốt cuộc cô đang nghĩ những gì? Sợ những thứ này đều chỉ là
hứng thú nhất thời của cậu ấy, sợ sau khi cậu ấy đã có được cô rồi lại
bỏ rơi cô không thương tiếc, như đã bỏ rơi Lâm Phương Phi chăng?
Đầu óc cô rối bời, hơi sương trước mặt như bao phủ, khiến cô không
nhận ra đâu là đường đi, càng nhìn không rõ phía cuối con đường. Điều
này khiến cô không thể không hoang mang, lo sợ.
“Không thể nào, cậu lừa mình!”. Đôi lông mày đẹp của Trình Vũ Kiệt chau lại thành một đường thẳng.
Trong lòng có người khác? Lẽ nào cô ấy đã thực sự thích Phương Văn Húc, đã bị anh ta làm cho cảm động rồi?
Vừa nghĩ đến đây, trái tim Trình Vũ Kiệt nghẹt thở, nỗi đau đớn cũng đến xâm chiếm.
“Cậu thực sự đã yêu Phương Văn Húc?”. Trình Vũ Kiệt nén nỗi đau trong lồng ngực, hỏi.
Kha Mộng Kì cảm thấy như có chất lỏng đang khẽ lăn trên mặt cô, lấy
tay lau đi, các ngón tay lạnh lẽo bỗng chốc nhuốm hơi ấm hổi, nóng lạnh
hòa vào nhau, khiến cô càng khó chịu hơn.
“Mình không tin! Mình không tin…”. Giọng nói càng lúc càng thấp đi,
pha thêm chút lạnh lùng, như những chiếc lá vàng khô bay trong không
trung.
“Kiệt…”. Kha Mộng Kì gọi nhỏ một tiếng, đôi mắt cụp xuống, những giọt nước mắt trong như những hạt trân châu lại rơi xuống. Tiếp đó, cô ngẩng đôi mắt long lanh lên, “Chúng ta… không thể nữa rồi”.
“Tại sao? Chính là vì tên khốn đó, hay là cậu không tin tưởng vào
tình cảm của mình dành cho cậu?”. Trình Vũ Kiệt đặt ra hàng loạt nghi
vấn. Cậu không ngừng nghĩ ngợi, suy nghĩ rối loạn.
Tin tưởng? Kha Mộng Kì không biết mình còn tin cậu ấy được bao nhiêu.
“Việc đã đến nước này, xin cậu đừng hỏi mình bất kì điều gì”. Kha
Mộng Kì nói, không còn chút sức lực nào, hai vai hơi thõng xuống.
Nói xong, cô chạy đi thật nhanh, chìm vào màn đêm sâu thẳm. Cô không
muốn ở lại trong bầu không khí này nữa, cho dù chỉ một giây. Cô sợ lòng
quyết tâm của mình không đủ, sợ bản thân sẽ lại mềm lòng.
Trình Vũ Kiệt muốn nhấc chân đuổi theo bóng người đang dần khuất xa ấy, nhưng như nặng tựa nghìn cân.
Cậu đứng nhìn bóng Kha Mộng Kì, ánh mắt sâu thẳm như biển sâu không thấy đáy.
Nỗi buồn trong đáy mắt dường như đi xuyên qua từng sợi dây thần kinh của cậu, khiến cho toàn thân cậu run lẩy bẩy.
Trong quán bar, chỗ nào cũng ồn ào, huyên náo.
“Phục vụ đâu, cho một chai rượu vang đến đây!”. Trong bầu không khí hỗn độn, một giọng nói chói tai vang lên.
“Thưa, rượu vang của chị đây ạ”. Lệ Lệ đưa chai rượu vang lấy từ chỗ quầy bar cho cô gái trước mặt.
“Mau gọi Húc thiếu gia của các cô ra đây!” Cô gái gục đầu xuống, nói.
Lệ Lệ nhìn trên bàn đã có mấy chai rượu rỗng, nghĩ chắc cô ta đã xỉn
rồi, nên kiếm chuyện, nói thẳng: “Thiếu gia của chúng tôi không có ở
đây”.
“Sao có thể thế được? Dám nói dối bản cô nương hả?”. Cô gái lập tức ngẩng đầu lên, giận dữ trừng mắt nhìn Lệ Lệ.
Lúc này Lệ Lệ mới nhìn rõ khuôn mặt cô ta, sợ hãi đến mức lùi lại hai bước, hai tay đan chặt vào nhau, nói nhỏ: “Lâm tiểu thư”.
“Ai tìm tôi?”. Một giọng nói dễ nghe xen vào.
“Húc thiếu gia”. Lệ Lệ thấy Phương Văn Húc đi đến, liền cung kính chào.
“Phương Phi?”. Phương Văn Húc nhìn Lâm Phương Phi đã say mèm, kinh
ngạc, sau đó quay người, vẫy tay về phía Lệ Lệ, tỏ ý bảo cô qua lại.
“Con chết tiệt kia ở đâu ra thế, dám nói anh không có ở đây!”. Lâm
Phương Phi giơ tay chỉ Lệ Lệ, hai mắt lờ đờ lườm cô ấy một cái.
“Cô ấy chỉ là nhân viên, cũng không phải điều tra viên, làm sao biết
được hành tung của anh”. Phương Văn Húc cố gắng làm yên lòng Lâm Phương
Phi.
“Lệ Lệ”. Phía quầy bar có người gọi.
“Em cứ ra làm việc đi”. Phương Văn Húc nói với Lệ Lệ.
Lệ Lệ cầm lấy chiếc ly mà cậu em pha chế rượu đưa cho, nhìn thấy Kha
Mộng Kì đang đi về phía trước mặt, khẽ nói: “Nhìn kìa”. Cô hướng ánh
nhìn về phía Phương Văn Húc.
Kha Mộng Kì nhìn theo ánh mắt Lệ Lệ, chỉ nhìn thấy Phương Văn Húc
đang ngồi bên cạnh Lâm Phương Phi, hai người đang nói chuyện gì đó, ly
rượu mà Lâm Phương Phi cầm lên bị Phương Văn Húc giằng mất.
“Có gì hay ho đâu?”. Kha Mộng Kì thu ánh mắt lại, tỏ vẻ không quan tâm, hỏi Lệ Lệ.
“Cô không thấy ghen hả?” Lệ Lệ thường thấy Phương Văn Húc đến tìm
riêng Kha Mộng Kì, buổi tối còn đưa cô về, nghĩ chắc chắn quan hệ giữa
ha