rong nhà quét dọn vệ sinh thì bị một nhóm người từ trên trời rơi xuống kéo lên một chiếc
Rolls-Royce mang đi.
Ôn Noãn ở cổng chơi cùng với các bạn nhìn thấy cô “bị bắt đi” giống với mình lần trước, vội vàng vừa khóc vừa đuổi theo sau xe.
Thấy Noãn Noãn té ngã, Ôn Hân tức giận đùng đùng giơ tay cho Tả Tuấn
ngồi ở bên cạnh một bạt tai, tay đến được một nửa, lại bị Tả Tuấn giữ
chặt, “Cô cho rằng trong nhà có một em trai bản lĩnh tuyệt vời, còn có
một em gái không gây họa không sống được, thì người làm anh trai như tôi là đồ ăn để cô hai lần ba lượt động thủ với tôi ư?”
Hôm nay Tả Tuấn hiếm lắm mới đổi mặc đồ trắng ghé đầu dán vào bên tai Ôn Hân nói, hơi thở nóng rực và mùi cơ thể riêng biệt của anh ta truyền
đến, Ôn Hân cau mày, "Tả Tuấn, anh như vậy không khác gì lưu manh cả.”
"Lưu manh hay không lưu manh chẳng quan trọng, chỉ là cô đã đồng ý với
mẹ kế tôi rồi hôm nay phải đi cùng tôi để tham gia hoạt động này, tùy
tiện nuốt lời thật sự không phải là đứa, trẻ, ngoan, ha….” Mấy chữ cuối, anh ta cắn tai Ôn Hân nói xong, liền điều chỉnh ngay ngắn tư thế cơ
thể, giọng điệu trở lại bình thường, “Quả bóng hơi đó tôi đã tìm người
đến chăm sóc rồi, cô cứ yên tâm đi.”
So bản lãnh chơi xỏ lá với lưu manh, Ôn Hân nhất định thua thất bại thảm hại.
Hoạt động lần này của Hằng Vũ, nói là kỷ niệm thành lập tập đoàn, quy mô cũng không lớn, địa điểm là khu biệt thự Tả Trạch nằm ở ngoại ô thành
phố, nhà doanh nghiệp được mời tới lễ chúc mừng đều có máu mặt ở thành
phố C.
Bị Tả Tuấn ép vừa mua quần áo, vừa làm tóc, bận rộn hơn nửa ngày, lúc Ôn Hân bị anh ta ép kéo xuống xe, rất nhiều nỗi uất ức trong lòng mới miễn cưỡng vơi đi một chút.
Tả Tuấn nhìn chằm chằm Ôn Hân rồi lại nhìn những người thành công ở
thành phố C, vẻ mặt thỏa mãn giống như một người đang cực khát đột nhiên được đưa cho một ly nước, hơi thu lại nét mặt mỉm cười, Ôn Hân và cô
ấy, ngay cả sự tận tâm cho công việc rối tinh rối mù cũng giống nhau một cách lạ kỳ, lúc trước anh không rõ lắm, có anh nuôi, có anh yêu, người
kia làm gì còn phải liều mạng với sự nghiệp như vậy. Bây giờ Tả Tuấn lại nhìn Ôn Hân, dường như đã hiểu đôi chút, lại giống như chẳng hiểu gì.
"Ánh mắt kiềm chế lại chút đi, lát nữa đợi tới khi thấy Lý Khải Lập cẩn
thận con người rớt mất tìm không thấy đâu.” Lý Khải Lập là doanh nhân
quốc gia xuất thân từ thành phố C, sự nghiệp hiện giờ đã phát triển đến
quốc tế, người như Ôn Hân đối với Lý Khải Lập khẳng định là sùng bái đến chết.
Tả Tuấn đưa khuỷu tay ra, nhìn cô, ý bảo Ôn Hân khoác vào.
Cố ý dặn dò Carl vẽ cho cô kiểu mắt màu nước nhạt thịnh hành ở Paris
hiện nay, bóng mắt màu phấn hồng nhàn nhạt hơi chút ánh huỳnh quang làm
nền trên mặt Ôn Hân, ngay cả ánh mắt trừng anh cũng vô cùng quyến rũ.
"Tả thiếu gia, tôi chẳng qua chỉ đồng ý với mẹ của ngài tới tham gia
hoạt động, những thứ khác tôi không hứa hẹn gì hết, đầu óc anh lại nghĩ
ra trò bịp bợm mới mẻ gì đấy, phiền anh tìm người cao siêu khác!”
Ôn Hân mặc váy dài bó ngực, làn váy kéo đất, đứng sóng vai với Tả Tuấn
cũng mặc bộ vest trắng, người đứng từ xa nhìn, rất là bắt mắt, mà chỉ có người làm đứng ở cửa đón khách, còn phải cẩn thận từng xíu một mới phát hiện, mặt của đại thiếu gia lúc này…. Méo xệch.
Ôn Hân cười vui sướng, bộ váy đầm hôm nay và đôi giày cao gót có gót
nhọn cao mười phân này là cô vừa ý nhất, mặc dù đeo vào có đau, nhưng
cái người bị giẫm kia, xem chừng còn đau hơn!
Xa xa Nghiêm Mỹ đứng ở giữa sân, đã sớm nhìn thấy Tả Tuấn và Ôn Hân
xuống xe ở cửa, chẳng qua đang vướng năm ba tân khách ở chung quanh phải chào hỏi, nhất thời không đi qua được mà thôi, phải biết rằng, hôm nay
mời Ôn Hân tới đây thật ra là có chuyện lớn.
Nghiêm Mỹ thấy bọn họ, Tả Tuấn tự nhiên cũng có thể thấy bà, Tả Tuấn dẫn Ôn Hân trực tiếp đi về phía Nghiêm Mỹ. Đoạn đường này, Tả Tuấn khiến
không ít tổng giám đốc các công ty đứng trên sân cỏ mở rộng tầm mắt,
phải biết rằng, Tả đại thiếu gia của nhà họ Tả hiện nắm giữ hơn nửa
quyền quyết định trực tiếp những quyết sách, đừng nói là ít khi tham gia loại hoạt động thương nghiệp chính thức này, dù có tham gia, cũng chẳng để ai vào mắt, chứ đừng nói chi là bảo bọn họ đi giới thiệu tên tuổi.
"Đây là Quý tổng của Thiên Đạt, Nhạc tổng của Tường Vân, còn có vị này
là , Tường Vân nhạc tổng, còn có vị này là người phụ nữ đứng đầu giới
doanh nghiệp nổi danh ở thành phố C....Giang Hạ, Giang tổng." Nữ tổng
giám đốc ba mươi tuổi đầu nổi tiếng đã lâu được giới thiệu như vậy với
đại thiếu gia phong lưu, mặt Giang Hạ lập tức đổi thành Giang Hà, mắt
cũng ráng đỏ rồi. (江夏: là sông mùa hạ, 江霞: là sông có màu ráng mây đỏ. Ý của tác giả là Giang Hạ xấu hổ đỏ mặt trước Tả Tuấn)
"Tả thiếu gia quá khen, anh mới là tuổi trẻ tài cao...."
Âm thanh nũng nịu của tổng giám đốc Giang làm chút thiện cảm ban đầu của Ôn Hân nhất thời tan thành mây khói, trên người run lên, nổi cả da gà.
Không biết có phải nhìn thấu vẻ không được tự nhiên của Ôn Hân hay
không, Tả Tuấn không tán dóc cùng với đám người càng tụ tập càng nhiều
này
