Không Thể Không Yêu

Không Thể Không Yêu

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324292

Bình chọn: 8.5.00/10/429 lượt.

hững gì vừa xảy ra, nghe thấy những gì Tạp Trát Nhân nói, cô buồn rầu hỏi: “Ông sẽ thả tôi đi chứ? Tôi muốn trở về nước”.

Tạp Trát Nhân lắc đầu: “Đến giờ thì cơ hội rời đi của em không còn nữa, chính em đã chối bỏ cơ hội này rồi, hôm nay tất cả các con tin đều đã bị hành quyết. Muộn nhất là ngày mai cả thế giới đều sẽ biết tin này. Em là một trong số các con tin, nên từ giờ phút này trên đời này sẽ không còn ai tên là Khả Khả nữa, hiểu chưa?”

Khả Hoan khiếp sợ nhìn Tạp Trát Nhân, hóa ra thân xác nàng còn trên đời nhưng thực tế trong mắt mọi ngừoi nàng đã trở thành hồn ma rồi hay sao?

“Không”. Khả Hoan lại rơi nước mắt, liên tục lắc đầu. Tạp Trát Nhân vuốt ve đôi môi mịn màng của cô, trong lòng không khỏi nhớ tới hương vị ngọt ngào của nó nên mỉm cười: “Chỉ cần còn sống sót sẽ còn hi vọng. Nhưng hiện tại em phải nhớ rõ thân phận của mình, ngoan ngoãn ở bên cạnh tôi, tôi bảo gì em phải làm nấy như vậy tôi mới có thể giúp em sống sót được, hiểu không?”

Cô không biết nên gật hay nên lắc, bởi cô không biết thân phận của mình bây giờ là gì nữa, cô chỉ biết rằng từ hôm nay trở đi cuộc sống của cô lại một lần nữa rơi vào trong cơn ác mộng mới. Cô có dự cảm xấu về việc này, có lẽ nếu cô bị giết như các con tin khác sẽ tốt hơn nhiều so với tình cảnh bây giờ. Tạp Trát Nhân biết cô cần có thời gian mới quen được việc này, hắn cũng không vội vã ép cô phải tiếp nhận hoàn cảnh mới nhanh chóng như vậy.

Hắn tao nhã đứng dậy bước vào nhà tắn, Khả Hoan nghe tiêng nước chảy mà tâm loạn như ma, cô không thể chịu nổi cái nơi quỷ quái này, cũng không muốn sống chung cùng tên đao phủ máu lạnh này, hắn chỉ muốn chà đạp lên thân thể cô chứ làm sao có thể là thần hộ mệnh của cô được. Cô quyết đoán ngồi dậy, không nề hà trước sự bẩn thỉu của bộ quần áo hộ sỹ ban nãy, bất chấp cả việc chân tay đang bủn rủn, cô đẩy cửa bước ra ngoài.

Tạp Trát Nhân nhanh chóng tắm táp sạch sẽ, hắn khóa vòi nước nóng xong chuẩn bị bước ra ngòai, đột nhiên nghe thấy tiếng động nhẹ như tiếng mở cửa, hắn tức tốc cầm khăn mặt bước ra ngoài, đúng như hắn dự đoán trong phòng trống không, Mèo con không biết đã trốn đi đâu mất, đến cả chiếc áo dài y sỹ bẩn thỉu cũng biến mất hút.

“Đáng chết!”, Tạp Trát Nhân nhỏ giọng chửi thề, lau nhanh thân thể xong vội vàng mặc quần áo vào chạy ra ngoài. Mèo con thật đúng là vẫn không biết trời cao đất rộng là gì, chạy loạn như vậy nhẹ nhàng cũng gặp vấn đề rắc rối, nặng ra thì có thể bị giết bầt kỳ lúc nào. Tạp Trát Nhân không quên cầm lấy súng, đeo bên hông rồi đuổi theo. Khả Hoan bối rối từ tầng 3 chạy thẳng xuống tầng 1, hai tên lính đứng gác bên đường vừa nhìn thấy cô đã lắp bắp kinh hãi, quay sang nhìn nhau vài giây rồi mới hét lên: “Đứng lại, đứng lại”. Khả Hoan càng sợ hãi, cuống cuồng chạy nhanh hơn, cô chạy tới ngã tư đường, không biết nên rẽ hay đi thẳng, lúc bị đưa từ nhà giam tới đây cô quá hoảng sợ để quan sát xung quanh, hơn nữa cô cũng không muốn quay về nơi nhà giam dơ bẩn đó, đằng sau hai tên lính đuổi đến càng gần, Khả Hoan rẽ bừa sang bên trái rồi lại cắm đầu chạy tiếp.

Hai tên lính thấy cô rẽ trái theo hướng sân thể dục thì thả lỏng ngay cơ thể, vì chúng biết phía sân thể dục là nơi tụ tập của rất nhiều binh lính, cô có lắp cánh vào cũng không thể nào chạy thoát được. Hơm mười giây sau, Tạp Trát Nhân đuổi theo tới nơi lớn tiếng quát hỏi hai tên lính: “Con tin chạy hướng nào ?” Hai tên lính sợ hãi cúi đầu trả lời: “Báo cáo Thiếu tá, con tin chạy về hướng sân thể dục ạ”. Tâm tình vốn đang căng thẳng, nghe xong, hắn càng nhíu mày lập tức bay nhay đến sân thể dục.

Tại sân thể dục, Khả Hoan cũng vừa chạy tới, nhưng đập vào mắt cô là một đám đông toàn binh lính đang trợn mắt nhìn cô như vật thể lạ, cô lập tức quay đầu định chạy trốn nhưng không còn kịp, bọn chúng đã bủa vây Khả Hoan vào giữa một vòng tròn.

Bọn lính đang buồn tẻ luyện tập tại sân, nhìn thấy cô gái nhỏ bé hớt hải chạy tới khiến chúng cực kỳ hưng phấn, giống như hổ đói lâu ngày không được ăn, tự nhiên lại có món ngon dọn sẵn tới miệng, đời nào chúng bỏ qua. Nên chỉ sau vài giây quần áo của Khả Hoan bị xé nát, thân thể trắng nõn của cô lại lõa lồ bày ra, trên người bao phủ chằng chịt vết hôn, chỗ kín vẫn chảy ra thứ chất lỏng mà ai cũng hiểu đó là dấu vết của sự hoan ái, điều này càng kích thích thần kinh của bọn lính. Chúng còn không kịp cởi quần liền lao vào cô.

Mấy tên quản lý cũng chứng kiến từ đầu tới cuối nhưng chúng cũng quen với những việc kiểu như thế này nên chỉ khoanh tay đứng ngòai xem trò vui. Dù sao thì cô gái này sớm muộn gì cũng sẽ bị hành hình nên chả tội gì mà không cho anh em hưởng thụ một chút.

Tạp Trát Nhân chỉ đến muộn có một phút đồng hồ mà đã thấy con Mèo con của hắn bị vây kín xung quanh bởi một đám cầm thú, đập vào tai hắn là tiếng Mèo con thét chói tai.

Trong lòng hắn dâng lên một nỗi tức giận cuồng loạn, bọn lính vẫn không thể ý tới sự có mặt của Tạp Trát Nhân, vẫn đang vui thú với trò chơi dâm đãng.

Tạp Trát Nhân gầm lên: “Dừng tay, tất cả dừng tay cho ta”. Quan quân chạy lại cúi chào hắn, b


pacman, rainbows, and roller s