Lamborghini Huracán LP 610-4 t
Không Thể Không Yêu

Không Thể Không Yêu

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324703

Bình chọn: 7.00/10/470 lượt.

nh em hắn trở về trang viên bàn bạc với các trưởng bối trong tộc.

Là một thành viên trong gia tộc, đương nhiên hắn phải theo cha trở về, nhưng đó không phải là mục đích duy nhất của hắn, mục tiêu quan trọng hơn trong lần trở về này là vì Mèo con. Hắn sắp ra trận nên phải có một nơi thật an toàn cho Mèo con trú ẩn trong thời gian đó. Thực ra hắn biết trang viên không phải là thiên đường đối với Mèo con, nơi đó đầy cạm bẫy hiểm nguy, chỉ một sơ sẩy là Mèo con có thể mất mạng, trong thời gian hắn chinh chiến sa trường không biết Mèo con có thể an toàn vượt qua được không. Dù vậy, hắn vẫn phải đưa Mèo con về đó bởi ở lại nơi này Mèo con còn nguy hiểm hơn nữa. Nếu đưa Mèo con về trang viên, hắn sẽ phải rời xa Mèo con từ 2 tuần đến 20 ngày, nghĩ tới đó hắn lại bắt đầu tiếc nuối, nên trước đó hắn phải lưu lại trên thân thể Mèo con thật nhiều ấn ký, có như vậy Mèo con mới không quên được hắn.

Đôi môi Khả Hoan vốn đã bị sưng đỏ sau trận cuồng phong vừa rồi, giờ lại bị Tạp Trát Nhân mạnh mẽ cắn mút khiến cô đau đớn nhíu mày, theo phản xạ cô quay mặt đi nơi khác liền bị Tạp Trát Nhân kéo trở về. Khả Hoan đành phải mở mắt đối diện với hắn, đôi mắt mở to như nai vàng với bộ dáng thất thiểu đáng thương như đang cầu xin hắn buông tha mình, ánh mắt của cô làm Tạp Trát Nhân lần đầu tiên có cảm giác không đủ dũng khí trực diện đối mặt với cô.

Hắn nhặt chiếc khăn của Khả Hoan bị rơi xuống giường, xé đôi ra rồi bịt mắt cô lại, Khả Hoan hoảng sợ với tay kéo khăn bịt mắt xuống nhưng lại bị Tạp Trát Nhân bắt chặt hai tay và trói ra sau lưng. Khả Hoan kịch liệt giãy dụa thì nghe thấy tiếng Tạp Trát Nhân thì thào: “Đừng cử động.”

Nói xong một tay cố định đầu của cô, cúi môi xuống mút chặt bờ môi đỏ mọng đang sưng đỏ của Khả Hoan, tinh tế cảm thụ Mèo con đang run run, bắt buộc cô nuốt chính nước bọt của hắn. Khả Hoan hiện tại không nhìn thấy bất kì cái gì, bị Tạp Trát Nhân kích thích phát run. Tay hắn cầm nắm chặt hai bờ ngực cao ngất, Lâm Khả Hoan đau muốn hét lên, lại bị Tạp Trát Nhân hôn ngay chặn miệng, chỉ có thể phá ra âm thanh mơ hồ: “Ngô…Ô…..”

Tạp Trát Nhân càng thêm hưng phấn, hắn bắt buộc cô nghiêng người nằm ở trước mặt mình, một chân hướng trần nhà, một chân khác bị đặt ở trên giường. Hắn đi vào cô từ phía sau và mãnh liệt va chạm, Lâm Khả Hoan chỉ có thể phập phồng theo tiết tấu của hắn, bởi vì hai tay bị bắt chéo sau lưng, ngực cô càng bị đẩy cao hơn khiến cho Tạp Trát Nhân càng thêm mãnh liệt giày vò.

Cô thở hổn hển, kêu gào, giãy dụa nhưng Tạp Trát Nhân không chịu thả lỏng chút nào, hắn áp chế cô, chà đạp cô, muốn đem tất cả bực bội tích tụ trong lòng phát tiết lên cô. Lâm Khả Hoan rốt cục không khống chế được khóc kêu òa lên, chỗ sâu nhất trong cơ thể co rút mạnh khiến Tạp Trát Nhân gầm nhẹ và kết thúc.

Dư vị dần dần biến mất, Tạp Trát Nhân rút khỏi thân thể của Khả Hoan, nhẹ nhàng tháo mở dây trói sau lưng và dây bịt mắt cô ra. Hắn lại biến trở về vẻ lịch lãm ngày nào, ôm Khả Hoan vào lòng như đang che chở báu vật. Lâm Khả Hoan vô lực ngã vào ngực Tạp Trát Nhân, nghe từng tiếng tim đập, mơ hồ cảm giác ngày hôm nay Đao phủ dường như có tâm sự gì đó rất lớn. Trực giác cho cô biết sắp có chuyện gì nghiêm trọng xảy ra.

Bên ngòai trời đã hửng sáng, Tạp Trát Nhân nhẹ nhàng đứng dậy bước vào phòng tắm, Khả Hoan tuy rằng đang nhắm mắt nhưng thực ra cô không hề ngủ được chút nào. Tưởng hắn chỉ đi vệ sinh xong sẽ quay lại ngủ, hóa ra hắn dậy đánh răng rửa mặt, cô lấy làm lạ, hôm nay hắn có việc gì mà dậy sớm vậy. Theo phản xạ của một “nô lệ” chuyên chính, Khả Hoan ngồi dậy mặc váy vào đợi hắn bước ra. Tạp Trát Nhân bước ra, nhìn thấy Khả Hoan liền sửng sốt, sau đó khẽ cười véo má cô thoải mái nói: “Không thể tượng tượng em sung sức vậy, sáng sớm đã dậy rồi, biết thế tối qua tôi cố thêm một lúc nữa”.

Khả Hoan đỏ mặt hơi cúi đầu, thực ra cô đâu có khỏe khoắn gì, cả người bủn rủn bô lực, chẳng qua thân là “nô lệ” nên không dám ngủ muộn hơn “thiếu gia” mà thôi. Tạp Trát Nhân nói nhanh: “Đi rửa mặt đi, sau đó thu dọn đồ đạc, hôm nay chúng ta sẽ rời khỏi đây”.

Khả Hoan hơi giật mình nhìn hắn, chưa kịp phản ứng đã bị hắn kéo vào phòng tắm, cô nhanh nhẹn lấy túi thu dọn đồ vệ sinh trong phòng tắm, không quên cầm theo cả lọ kem hoa hồng hôm trước. Sau đó trở lại phòng cho đồ đạc vật dụng cá nhân vào túi to, xong xuôi cô xách túi đi vào phòng khách, thấy Tạp Trát Nhân đang soạn quân trang và sách bút cho vào một chiếc vali da.

Khả Hoan có chút ngần ngơ không biết làm gì nữa thì nghe Tạp Trát Nhân nói: “Mang túi của em lại đây, cho cả vào trong vali này đi”. Khả Hoan mới hoàn hồn hỏi: “Chúng ta đi đâu?”

Tạp Trát Nhân do dự một lát mới trả lời: “……về nhà”.

Từ “nhà” này đối với hắn thật khó nói ra khỏi miệng, Khả Hoan nghe qua đã càm thấy một tia không tự nguyện hàm chứa trong đó nhưng cũng không dám hỏi nhiều, trong lòng không khỏi dâng lên chút bất an. Tạp Trát Nhân cũng không nói gì thêm, kéo khóa vali lại, nhìn phòng lần cuối rồi kéo tay Khả Hoan bước ra khỏi phòng. Toàn bộ khu nhà vẫn im ắng, hàng lang v