Không Thể Không Yêu

Không Thể Không Yêu

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324453

Bình chọn: 9.5.00/10/445 lượt.

an ủi để Mèo con đỡ lo lắng nhưng hiện tại hắn phải nhịn xuống, đây mới chỉ là khởi đầu mà thôi, về sau Mèo con còn phải đối phó với nhiều tình huống cam go hơn nữa. Nghĩ vậy Tạp Trát Nhân xoay người bước đi, Khả Hoan run run chạy theo.

Theo truyền thống Ả rập, một người đàn ông có thể lấy 4 vợ, mỗi bà vợ và con cái của mình sinh ra được ở một nhà riêng để tránh va chạm. Hắn đưa cô đến tòa nhà đầu tiên rồi đẩy cửa đi vào, nơi này thật lâu chưa có người ở nhưng đồ đạc vẫn rát sạch sẽ gọn gàng. Tạp Trát Nhân và Khả Hoan cởi giầy, bước chân vào phòng. Khả Hoan đến giờ này mới được chứng kiến phỏng ở của một lâu đài như trong thần thoại: cả phòng đều trải thảm Ba Tư trắng muốt; trên bàn là bộ tách trà mạ vàng, hai cây nến trạm trổ hoa văn; bốn vách tường treo 4 bức tranh lớn. Khả Hoan bước đến gần 1 bức tranh, trong đó là hình một người phụ nữ phương tây tao nhã, xinh đẹp. Bà có màu tóc nâu, uốn xoăn, làn da trắng nõn, ánh mắt ôn nhu động lòng người. Cô chuyển hướng sang phía Tạp Trát Nhân, bỗng nhiễn mới hiểu vì sao làn da của hắn không giống những người ở đây, hắn là con lai.

Tạp Trát Nhân cũng nhìn bức họa nói: “Bà là mẹ của anh”.

Khả Hoan tự đáy lòng nói: “Bà thật xinh đẹp”.

Tạp Trát Nhân dường như không muốn nói chuyện tiếp mà đi đến cạnh bàn ngồi xuống kéo chuông, tay vẫy vẫy Khả Hoan lại nói: “Chúng ta ăn cơm đã, còn rất nhiều chuyện phải làm nữa”.

Vài phút sau hai cô người hầu mang cơm canh tiến vào rồi rời đi, trên người các cô gái này đều lõa thể phần trên, chỉ mặt một chiếc váy che từ thắt lưng trở xuống mà thôi. Đồ ăn rất ngon nhưng Khả Hoan không còn tâm trạng đâu mà thưởng thức, cô lo sợ mai kia cô nhập gia tùy tục, cũng phải ăn mặc giống như mấy cô hầu gái đó. Riêng chỉ nghĩ đến đó thôi mà Khả Hoan đã thấy sởn cả da gà.

Ăn xong, Tạp Trát Nhân lại kéo chuông để hạ nhân mang bàn ăn ra. Hắn dắt Khả Hoan lên tầng hai, không quên xách vali đi theo. Phòng ngủ và phòng tắm đều rất rộng, đồ đạc trang trí đều tinh xảo cầu kỳ theo phong cách phương Tây, đây là di sản của lối sống theo hướng hưởng thụ của mẹ Tạp Trát Nhân lúc sinh thời. Chứng tỏ hồi đó Đức Lí Tư rất chiều chuộng sở thích của người vợ ngoại quốc xinh đẹp.

Tạp Trát Nhân đem đồ trong vali bỏ vào tủ, lấy sẵn bộ quần áo truyền thống trong đó mặc vào, áo dài thành mấy lớp, quần thụng, khăn trùm đầu từ trên xuống dưới, trên đầu đặt chiếc vòng hình ôvan, thêm chút trang sức trên cổ. Khả Hoan nhìn thấy vậy không khỏi trầm trồ, tạo hóa thật bất công, cùng là trang phục truyền thống Ả rập mà sao đao phủ mặc vào trông khí thế bất phàm đến vậy, khác hẳn những người dân nơi đây. Như đọc được ý nghĩ trong mắt cô, Tạp Trát Nhân cười nói: “Không cần tỏ ra hâm mộ như thế, ngày mai em cũng phải mặc một bộ y như thế”.

Khả Hoan mở to hai mắt. Hâm mộ ư? Cô không hề hâm mộ, trời nóng thế này mà mặc cả đống vải vóc lên người, đúng là điên rồi? Cô không muốn mặc. Tạp Trát Nhân cười lắc đầu, Mèo con dáng người nhỏ bé thế này mặc vào chắc trông buồn cười lắm.

Hắn ngắm mình trong gương, thu hồi nụ cười trên môi và nói: “Hôm nay em có thể nghỉ ngơi thoải mái, ngày mai sẽ phải làm nhiều việc đấy. Giờ anh phải ra ngòai một lát, đến khuya mới về, trong khoảng thời gian này em nên ngủ cho lại sức, hoặc thích làm gì thì làm. Tất nhiên là chỉ trong phòng này thôi nhé, đến giờ cơm chiều sẽ có người mang cơm đến đây. Nhớ là nghỉ ngơi cho khỏe nhé,hiểu chưa Mèo con?” Khả Hoan nhẹ nhẹ gật đầu, Tạp Trát Nhân nhìn cô một cái rồi mở cửa xuống lầu, cha hắn hẳn là đã tới nơi.

Đức Lý Tư về sau bọn họ một lúc, bước vào hắn lập tức hỏi quản gia: “Đứa con gái kia ở trong phòng nó à?”

Ba Lạp thở dài: “Thiếu gia không muốn hưởng dụng nô lệ kia ở phòng nô lệ. Ngài ấy nói nếu như tôi không đồng ý sẽ lập tức trở lại căn cứ. Tôi không còn cách nào nên đành chiều theo ý ngài ấy.”.

Đức Lí Tư trầm ngâm một lát, ông hiểu rõ tính tình của con trai, nếu không theo ý hắn thì hẳn là hắn sẽ rời đi ngay lập tức. Trát Phi nói thêm “Ba à, chúng ta cũng không ở đây lâu, vài hôm nữa tiến thủ đô rồi, lúc đó đưa cô gái đó về phòng nô lệ là được”.

Đức Lí Tư cân nhắc một lát rồi nói với Ba Lạp: “Như vậy đi, việc này chúng ta không thể dung túng nó mãi được. Đứa con gái đó chẳng qua cũng chỉ là nô lệ thấp hèn nên ngày mai cho cô ta đi ra nông trường làm việc”.

Cả buổi chiều hôm đó các nam nhân trong gia tộc họp mặt bàn tính chuyện tấn công thủ đô, Tạp Trát Nhân chỉ lẳng lặng ngồi nghe chứ không thêm thắt ý kiến nào. Đến chiều mọi người lần lượt cáo từ, Tạp Trát Nhân vươn người đứng dậy liền bắt gặp cái nhìn gắt gao của cha hắn. Đức Lí Tư vẫn duy trì ánh nhìn trực diện, nói: “Mày cùng đứa con gái kia ở chung ba không thèm để ý nhưng từ ngày mai trở đi cô ta phải ra nông trường làm việc như những nô lệ khác. Trừ bỏ buổi tối có thể ngủ trên giường, không được có thêm đặc quyền khác. Mày nhớ cho kỹ những lời ba nói, rõ chưa?’

Tạp Trát Nhân cúi đầu suy tư một lát, sau đó ngẩng lên đáp: “Được, nhưng con muốn nói cho rõ ràng, cô ấy có thể đi nông trường làm việc nhưng thân thể cô ấy chỉ t


XtGem Forum catalog