áo dài gia tộc quý giá như thế mà dám túm vào xắn lên, còn lộ cả đầu gối trắng nõn. Theo truyền thống, nữ nhân khi đã mặc áo dài rồi mà còn lộ da thịt trước mặt đàn ông thì hoặc là bị quy vào tội dâm đãng, hoặc là đang cố tình quyến rũ đàn ông. Đám nữ nô càng ghen tức nhìn cô, áo dài kia là mơ ước cả đời của các cô, vậy mà con nhỏ này một chút cũng không thương tiếc.
Khả Hoan lúc này rất thỏai mái, cô phủ phủi tay, với túi bông dở dang chuẩn bị làm việc tiếp thì nghe văng vẳng tiếng vỗ tay và tiếng cười ngạo nghễ của một người đàn ông. Bọn đốc công cũng nghe thấy tiếng cười nên quay lại nhìn, thấy người đàn ông đang tiến tới chúng lập tức thi lễ: “La Y thiếu gia”
La Y chính là người thừa kế thứ hai của gia tộc Cáp Lặc, là con trai cả của em trai Đức Lí Tư, gọi Trát Phi là anh họ, gọi Tạp Trát Nhân là em họ. Một năm trước hắn bị thương tại chiến trường, một chân bị thọt nên được gia tộc giao cho về quản lý nông trường này. Không phải ngày nào hắn cũng đến đây tuần tra, hôm nay nghe nói Đức Lí Tư về nên tới chào, ai ngờ đi qua đây lại chứng kiến trò vui thế này, hơn nữa còn phát hiện ra một cái mỹ nhân. Tuy hắn chưa nhìn rõ mặt mũi cô nhưng chỉ bằng việc cô để hở đôi chân trắng nõn nà đã đủ cho hắn biết mỹ nhân này không phải là người ở đây. Hắn hỏi: “Cô là ai? Sao lại ở đây?”
Tên đốc công lúc sáng đưa Khả Hoan đến đây xun xoe chạy lại nói: “Cô gái này là nô lệ mới đến, sáng nay quản gia giao cho tôi quản lý, yêu cầu hằng ngày đưa cô ta đến đây làm viẹc”.
Nô lệ à? Nô lệ mà lại được mặt áo dài gia tộc à, lại còn dám lớn mật làn hỏng áo dài? Làn da trắng nõn kia mọc ở đâu ra. Bao nhiêu câu hỏi lần lượt hiện lên đầu hắn. Vì thế, hắn thấy cực kỳ hứng thú đối với tiểu mỹ nhân này, hắn liếc nhìn Khả Hoan lần nữa rồi thử tưởng tượng mỹ nhân lõa thể nằm trước mặt hắn thì liệu có còn gì sánh bằng.
“Thôi được rồi, vậy cứ đối xử với cô ta như nô lệ bình thường, không làm xong việc không được ăn cơm. Ta đi bái kiến tộc trưởng một lát, các người coi trông mọi việc cẩn thận, hiểu chưa?”
“Vâng, thưa thiếu gia”
Khả Hoan cúi người rướn về phía trước hái bông, cô hô hấp gấp gáp, một tay nang quả bông, tay kia rút lõi, cả người ướt đẫm mồ hôi. Các ngón tay bị vỏ bông mài xước trở lên đau rát, thắt lưng mỏi nhừ, chỉ trong hơn một tiếng mà cô thấy đau nhức không đứng nổi. Muốn ngồi xuống một lát nhưng nhìn về phía bên cạnh thấy một cô gái nhỏ cũng mệt mỏi ngồi nghỉ liền bị ăn vài phát roi da, đang khóc thét lên, cô lấy làm sợ hãi nên cố đứng làm tiếp.
Theo quy định, cứ hai giờ một lần các cô được uống nước cho đỡ khát, Khả Hoan cũng xếp hàng theo đám nô lệ đi uống nước. Quan sát xung quanh cô thấy có rất nhiều cô gái mới tuổi vị thành niên cũng phải ra đây lao động, một số phụ nữ trung niên trông da dẻ nhăn nheo khô ráp, cô thoáng tưởng tượng một ngày nào đó mình cũng trở lên như thế, lòng không khỏi buồn đau ủ dột, hốc mắt lại đỏ lên. Đến phiên cô uống nước, vừa cầm bát nước lên thì sau lưng bị va chạm mạnh khiến cô lảo đảo suýt ngã, bát nước cũng bị hất lên nên bao nhiêu nước trong đó rơi tung tóe xuống nền đất khô cằn.
Khả Hoan phẫn nộ nhìn đám nô lệ đanh ác, ba nữ nô vừa đụng phải cô cũng nghênh ngang nhìn cô bằng ánh mắt khiêu khích. Cuối cùng Khả Hoan cúi đầu, cắn nhẹ môi để lại bát vào chỗ cũ, ba nữ nô kia thỏa mãn rời đi, nước mắt của Khả Hoan cũng theo đó rớt xuống
La Y vừa dừng xe, Ba Lạp đã chạy ra nghênh đón, đỡ lấy ba-toong cho hắn, kính cẩn nói: “Kính chào La Y thiếu gia, lão gia và Trát Phi thiếu gia, Tạp Trát Nhân thiếu gia đang chờ ngài ở trong nhà”.
La Y thân thiết kéo tay lão, sảng khoái cười to: “Ta lại nghĩ sáng nay bác và hai huynh đệ sẽ dậy muộn, chẳng phải người ta vẫn nói là cửu biệt thắng tân hôn sao?” Ba Lạp bất đắc dĩ lắc đầu.
La Y nhìn thấy lão có vẻ xấu hổ càng thêm khoái trá: “Thôi được rồi, Ba Lạp à, hôm nào theo ta đi chơi một đêm đi, lão cứ nghiêm túc như thế không thấy cuộc sống đơn điệu sao?” Ba Lạp khẽ lắc đầu khuyên nhủ: “La Y thiếu gia à, trước mặt tộc trưởng, ngài đứng đắn một chút được không ạ”
La Y gật gù tỏ ra hiểu ý, nghĩ nghĩ một lúc hắn bất ngờ hỏi: “À đúng rồi, con nhỏ nô lệ mới kia ở đâu ra thế, sao lại được mặc áo dài của gia tộc thế Ba Lạp?”
Ba Lạp tựa hồ càng có vẻ xấu hổ , lão không biết nói như thế nào cho khéo, sự tình liên quan tới danh dự gia đình và thể diện của gia đình tộc trưởng, lão phải rất cẩn trọng. Lão cẩn thận buông ra từ chữ: “Đó là Tạp Trát Nhân thiếu gia mang về, ách, là nô lệ chuyên chúc. Ngài và Tạp Trát Nhân thiếu gia cùng nhau lớn lên nên hẳn là biết tính khi của ngài ấy rồi đấy, Ngài ấy vô cùng ưa sạch sẽ, những đồ dùng người khác dùng qua ngài ấy không bao giờ dùng lại hoặc để ai khác dùng chung. Để cho cô ta mặc áo dài cũng là vì nguyên nhân này, không có đặc quyền nào khác”.
Trong lòng La Y như bị ai đó đánh mạnh một cái, trong mắt hắn hiện lên tia nghen tị hèn mọn, hóa ra là “đồ chơi” của tên “Tạp chủng” kia, từ nhỏ tới lớn Tạp chủng vẫn được người Bác tộc trưởng của hắn yêu thương và quan tâm hơn tất cả. Hóa ra Tạp chủn