The Soda Pop
Không Thể Không Yêu

Không Thể Không Yêu

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324430

Bình chọn: 9.5.00/10/443 lượt.

huộc về riêng mình con, không ai được nhúng chàm”.

Trát Phi lắc đầu: “Cô ta chỉ là một nô lệ, nhỡ kỹ điều đó, Tạp”

“Cho dù là nô lệ thì thân thể của cô ta duy chỉ thuộc về em, nếu mọi người không muốn em làm mất mặt gia tộc thì hãy theo ý em mà làm”. Nói xong Tạp Trát Nhân rời phòng họp, không cho cha mình có cơ hội giáo huấn. Không khí rơi vào trầm mặc một lúc, Đức Lí Tư mới ra vẻ nhượng bộ: “Cho người mang cho cô ta một cái khăn trùm đầu”

Lúc Tạp Trát Nhân trở về phòng, Khả Hoan đã ăn cơm xong, Hắn ngồi xuống đối diện cô phía bên kia bàn, nói ngắn gọn: “Mèo con, từ ngày mai em phải ra nông trường làm việc. Căn nhà này nằm trong khu hậu viện, người ngòai không thể tự ý đi vào nên mối sáng em phải dậy lúc 5 rưỡi, một mình đi đến cửa sau cung điện, sau đó đi theo đốc công ra nông trường. Buổi chiều xong việc, em lại theo đường cũ trở về đây, hiểu chưa nào?” Khả Hoan gật gật đầu, cố gắng tỏ ra rất bình tĩnh.

“Đừng bao giờ có ý định chạy trốn, có trốn cũng không thoát đâu, hơn nữa nếu bị bắt lại sẽ lãnh kết cục rất bi thảm, còn thê thảm hơn so với ở doanh trại gấp trăm lần, hiểu không?” Khả Hoan lại gật đầu, cô trăm ngàn lần không có ý định này trong đầu.

“Ở nông trường, đốc công bảo em làm gì em phải làm theo, tuyệt đối không được chống đối hắn. À mà em làm sao mà chống đối bọn chúng được, em có hiểu tiếng ả rập đâu cơ chứ. Thế thì thật tốt”. Hắn tạm dừng một lát rồi nói thêm “Em cứ nhìn những người khác mà làm theo, họ làm gì em làm nấy”.

Khả Hoan nhìn hắn gật gật đầu, trong lòng bắt đầu bồn chồn. Lâu nay cô quen với việc chỉ có cô và đao phủ, ở bên hắn cô cảm thấy thập phần an tâm. Giờ hoàn cảnh phát sinh thế này, số mệnh của mình không còn nằm trong tay mình Tạp Trát Nhân nữa mà còn phụ thuộc vào rất nhiều thế lực khác, chính bản thân cô còn không có một chút quyền lựa chọn nào cả. Tạp Trát Nhân nhìn ánh mắt âu lo nhu nhược của Khả Hoan thở dài: “Chúa ơi, em lại làm cho anh “muốn” phát điên lên rồi, đi lên đây với anh nào”.

Châu Phi trời luôn sáng trước so với những vùng, Tạp Trát Nhân dùng đồng hồ quân dụng đặt giờ báo thức Khả Hoan, đúng 5 rưỡi chuông kêu, Khả Hoan vội vàng thức dậy đánh răng rửa mặt, mặc bộ quần áo dài kiểu truyền thống Ả-rập, bịt khăn che mặt để chuẩn bị đi làm. Cô nhanh chóng đi ra cửa sau của cung điện, ở đây tên đốc công đã cầm roi da đợi sẵn.

Hắn nhìn Khả Hoan từ trên xuống dưới, thầm đánh giá, cô gái này thân mình nhỏ nhắn mặc bộ áo truyền thống vào gần như lọt thỏm, chỉ hở ra hai đôi mắt đen láy và hai bàn tay trắng nõn. Hắn hơi kinh ngạc vì vốn tưởng rằng cô gái hôm nay hắn đưa đi nông trường là một trong số các thê thiếp của chủ nhân, vì vi phạm gia quy nên bị phạt, hóa ra không phải, cô gái này rõ ràng không phải người nơi này. Vậy sao cô ta lại được mặt quần áo dài và bịt cả mặt lại nhỉ, hắn thầm nghĩ. Ba Lạp cũng không có dặn dò gì đặc biệt về trường hợp này nên hắn cũng sẽ chỉ đối đãi với cô như những nô lệ ở đây mà thôi. Hắn vung vung roi da nói: “Đi theo tôi”

Khả Hoan lúc đầu có chút sợ hãi khi thấy hắn trâng tráo nhìn mình, sau mới thả lỏng đi theo. Đến nông trường quang cảnh chẳng khác gì so với hôm qua cô nhìn thấy, hàng trăm nô lệ cởi trần chăm chỉ nhặt bông, Khả Hoan không nề hà gì bắt tay vào lao động.

Nhưng chỉ một lúc cô mới biết thế nào là chật vật, bông rất khó hái, quần áo thì lùng thùng vướng víu khiến cô khó với lên hái bông. Mặt cô sớm đỏ bừng bừng vì quẫn bách, cũng may có khăn bịt mặt nên không ai nhìn thấy vẻ mặt cô lúc này. Đám nô lệ nữ gần như đổ xô hướng về phía cô săm soi, dù thân là nô lệ, luôn phải kính nể tầng lớp trên nhưng đối với tầng lớp này họ luôn có tư tưởng thù địch sẵn. Nhìn thấy cách Khả Hoan ăn mặc họ liền biết cô là nữ nhân của gia tộc, là lớp thượng lưu, chẳng qua phạm gia quy mới lưu lạc ra đây, nên họ gần như hả hê khi thấy bộ dạng chật vật của cô. Đúng là vui sướng khi người gặp họa.

Bọn đốc công cũng nhìn ra vẻ chật vật của cô, lúc đầu cũng tụm tụm lại cười, sau cũng thấy bình thường, quay sang giơ roi vừa quất vừa quát nạt đám nô lệ: “Làm việc đi, làm việc đi. Nhìn cái quái gì mà nhìn. Lát mà không đủ bông đừng hòng được ăn cơm”.

Đám nô lệ sợ hãi kêu ca một lúc rồi cũng ngồi xuống làm việc nhưng vẫn len lén lườm nguýt Khả Hoan bằng những ánh nhìn cay độc. May mà Khả Hoan được mặt bộ áo dài kiểu truyền thống ba bốn lớp vải nên roi da không làm cô đau đớn quá mức, thấy vậy bọn đốc công thô lỗ dùng gậy côn đánh mạnh một nhát vào lưng cô, cùng với khẩu khí nghiêm khắc: “Mày cũng nhanh làm việc đi”

Khả Hoan bất ngờ bị đánh, theo quán tính ngã sấp xuống đất, hại cả túi bông vừa lượm được cũng xổ tung ra. Tên đốc công bỏ đi chỗ khác, Khả Hoan lúc này mới cắn chặt môi, nén nước mắt xem xét lại thân mình. Để cho tiện lao động, cô buộc tay áo chặt vào trong, quần cũng túm lại rồi xắn lên, quấn khăn bịt mặt ra sau gáy cho gọn, xong xuôi thấy tự thỏa mãn vì lúc này cử động đã dễ dàng hơn, “sự nghiệp” lao động cũng vì thế thêm phần năng suất.

Bọn đốc công kinh ngạc hết sức, con nhỏ này sao to gan lớn mật đến vậy,