Old school Easter eggs.
Không Thể Không Yêu

Không Thể Không Yêu

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324733

Bình chọn: 7.00/10/473 lượt.

hị cô mới cảm giác được, giờ đây như vỡ òa trong cô. Tạp Trát Nhân biết Mèo con hôm nay cực kỳ khổ sở, nhìn thấy nước mắt tuôn trào trên má Mèo con, gần như ướt đẫm khăn che mặt, trong lòng hắn ngập tràn đau đớn. Hắn vẫy vẫy Mèo con: “Lại đây nào, đến bên anh xem làm sao”.

Khả Hoan lập tức bước lại, ngồi chồm hỗm trước mặt hắn, thắt lưng đột nhiên mỏi nhức như sắp đứt đôi, cô kêu lên một tiếng rồi ngã xuống thảm.

Khả Hoan hai tay ôm chặt thắt lưng, đau đớn khiến co không thốt lên lời. Tạp Trát Nhân giúp cô gỡ bỏ khăn trùm đầu, sau đó bế bổng cô bước vào trong. Khả Hoan nhíu mày nhẹ giọng rên rỉ. Tạp Trát Nhân biết cô đang rất đau nên dùng tay xoa xoa nhẹ phía sau lưng giúp cô quên dần cảm giác nhức mỏi. Khả Hoan khẽ run lên, một lúc sau mới thả lỏng cơ thể, hai tay vô lực buông thõng xuống cạnh sườn.

Cảm giác đau đớn dần mất đi, Khả Hoan xoay người lại nhìn Tạp Trát Nhân. Hắn lấy tay lau nước mắt trên mặt cô, nhẹ giọng thở dài: “Có lẽ anh nên để em ở lại căn cứ thì tốt hơn”.

Khả Hoan liên tục lắc đầu, căn cứ là một nơi thực đáng sợ, còn có bọn lính ở đó nữa, cô tình nguyện ở bên cạnh đao phủ tại nơi đây, tình nguyện làm lụng vất vả tại nông trường còn hơn là trở về nơi khủng khiếp kia. Ít nhất ở bên cạnh hắn, cô còn có chút an tâm, bọn đốc công sẽ không dám hành xử giống bọn lính kia, đòi xâm phạm thân thể cô. Tạp Trát Nhân đỡ Khả Hoan ngồi xuống, ôm ấp cô vào lòng, hắn rót nước đưa tới bên miệng Khả Hoan, lòng co rút đau đớn khi thấy chỉ trong một ngày mà môi miệng Mèo con bị khô nứt hết.

Khả Hoan uống mấy ngụm rồi lại nhớ tới mấy bát nước bị đổ đi trong ngày hôm nay, trong lòng lại dâng lên nỗi uất ức, cổ họng như bị ách lại, thút thít nói: “Vẫn còn khát…”

Tạp Trát Nhân lại rót thêm cốc nữa cho cô, đồng thời nói: “Uống từ từ thôi, đừng uống nhanh như vậy”.

Khả Hoan nghe lời, chiếc miệng nhỏ nhắn chu ra uống sạch sẽ cốc nước thứ hai. Tạp Trát Nhân nói: “Ăn chút thức ăn đã, uống nước nhiều như vậy no bụng làm sao ăn được nữa. Em muốn ăn gì, anh lấy cho em”.

Khả Hoan cứ như vậy chỉ tay chọn từng món, Tạp Trát Nhân lấy thìa chậm rãi đút cho cô. Ngay lúc này đây chính Khả Hoan cũng không ý thức được quá khứ lại một lần nữa quay trở lại, ngày xưa cô ỷ lại Tô Nghị thế nào thì ngày hôm nay cô ỷ lại Tạp Trát Nhân y như thế.

Một ngày không được ăn cơm hay uống nước, lại phải lao động khổ sai nên Khả Hoan rất đói, cô ăn gần hết một nửa suất ăn dành cho hai người. Ăn uống no nê, cơn buồn ngủ lại kéo tới, chả kịp lên giường nằm, Khả Hoan cứ thế cuộn trong lòng Tạp Trát Nhân ngủ thiếp đi.

Tạp Trát Nhân cười khổ, Mèo con mệt đến độ này thì làm sao còn sức phục vụ hắn trên giường nữa đây?

Ngày hôm sau đồng hồ báo thức lại đúng giờ reo vang, Khả Hoan mờ mịt mở to hai mắt, mấy giây xong mới bật dậy. Cả người đau nhức giống như mới bị đánh đập tả tơi, cô tiến vào phòng tắm rửa mặt, hồi tưởng lại việc xảy ra tối qua. Cô chỉ nhớ là Đao phủ đút cơm cho cô ăn, sau đó chuyện gì xảy ra kế tiếp cô không thể nhớ được, chẳng lẽ tối qua đến tắm rửa cô cũng chưa làm sao?

Khả Hoan bất giác vơ tóc hít hà, rõ ràng có mùi thơm của dầu gội, thân thể cũng rất sạch sẽ, cô vụng trộm nhìn gương mặt anh tuấn của Tạp Trát Nhân, lúc này đang say sưa trong mộng đẹp. Có lẽ tối qua hắn giúp cô tắm gội, làm sao có chuyện một kẻ ưa sạch sẽ như hắn lại để cho thân thể đầy mồ hôi bốc mùi được ngủ trên giường hắn đâu. Dưới thảm cô thấy có sẵn một bộ áo dài giống bộ hôm qua nhưng biến thành màu đen, Khả Hoan ngoan ngoãn mặc vào rồi bước ra khỏi phòng.

Cửa vừa đóng, Tạp Trát Nhân đang nằm trên giường mở to mắt, hắn nhảy xuống giường đi về phía cửa sổ nhìn đau đáu thân ảnh nhỏ nhắn đang ngày càng xa dần. Mèo con của hắn thật giống như những gì hắn tưởng tượng vậy, quả thật là một con mèo con kiên cường.

Đêm qua chính tay hắn bế Mèo con vào phòng tắm gội, mới phát hiện bàn tay vốn trắng nõn mịn màng của Mèo con bị chằng chịt vết thương, làn da vì phơi nắng cả ngày trở lên đỏ ửng. Lúc hắn lau rửa, Mèo con chỉ theo phản xạ co người lại chứ không hề tỉnh ngủ, đủ cho hắn biết hôm qua Mèo con mệt mỏi đến thảm thương thế nào. Vậy mà lúc ăn cơm Mèo con không hề kêu rên kể lể gì, lại càng không có mở miệng cầu xin hắn cứu giúp. Thân ảnh thân thương đã đi khuất, Tạp Trát Nhân trở lại giường, Mèo con của hắn có khả năng thích ứng rất nhanh, hi vọng không có việc gì ngoài ý muốn xảy ra. Nghĩ vậy hắn nhắm mắt cố ngủ tiếp.

Khả Hoan đi ra cửa sau cung điện nhưng không thấy tên đốc công đợi sẵn như hôm qua, cô hơi ngạc nhiên nhưng nhớ lại chiều qua hình như hắn có nói gì đó với cô. Cô đoán là hắn dặn cô ngày mai tự đi đến nông trường, nghĩ vậy Khả Hoan lần theo đường cũ mà đi. Quả nhiên tới nơi đã thấy tên đốc công đợi sẵn, Khả Hoan nhận lấy túi vải và bước về phía ruộng bông. Một ngày lao động mới bắt đầu.

Đến gần trưa trời bắt đầu nắng gắt, giờ uống nước tới, lần này Khả Hoan quyết định cứ đi lấy nước như mọi người, cô có lỗi gì đâu mà phải chịu sự chèn ép vô lý của đám nữ nô kia. Nghĩ vậy cô chậm rãi đi theo đám người về phía nước uống