Không Thể Không Yêu

Không Thể Không Yêu

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324515

Bình chọn: 9.5.00/10/451 lượt.

g thích tiểu mỹ nhân này, vậy mình phải phá hủy cho bằng được.

Hắn bước vào, nhìn thấy Đức Lí Tư và hai con trai ngồi quanh bàn, La Y kêu to: “Bác”.

Mọi người đứng dậy chào hỏi theo đúng lễ nghĩa và cùng nhau ngồi ăn bữa sáng. Thực ra Đức Lí Tư cũng không phải là quá yêu mến người cháu này bởi ông biết bản tính của La Y rất phóng đãng và kiêu ngạo, nhưng vì hắn có cống hiến nhiều cho gia tộc, ở trên chiến trường anh dũng chiến đấu, thậm chí còn thụ thương nặng nên ông dần dần yêu mến hắn hơn. Ăn uống qua loa, Tạp Trát Nhân trở lại phòng hắn, vốn dĩ hắn không thích La Y, hơn nữa hôm nay hắn còn có vài kế hoạch quân sự phải làm, phải tính toán cho sớm để nhanh chóng tiến quân đi thủ đô. Ở đây thêm một ngày hắn không chắc Mèo con có chịu nổi nữa hay không. Hắn lo lắng không biết giờ này Mèo con chống chọi thế nào rồi…

Giữa trưa trời nắng gay gắt làm con người ta cảm thấy hoa mắt mũi, Khả Hoan hô hấp ngày một khó hơn, cổ họng khô khốc, túi bông hái mãi không đầy. Đốc công hò hét nô lệ mang bông lên đong đếm, ai đủ thì mới được ăn cơm uống nước nếu không thì đừng mơ tưởng đến miếng cơm giọt nước nào. Xa xa nhìn thấy một cô bé cầm túi bông còn nhiều hơn túi bông của cô đến trình diện đốc công, cân đo vẫn thiếu nên bị bọn đốc công giơ roi lên đập liên tiếp, Khả Hoan cả người căng thẳng, cô biết mình cũng sắp rơi vào kết cục y như thế.

Đám nữ nô kia đa phần đã đủ lượng bông quy định, được ăn cơm uống nước, ánh mắt ghen ghét vẫn nhìn Khả Hoan, bộ dạng rất muốn xem màn trừng phạt sắp tới. Vừa nhìn thấy túi bông của cô, tên đốc công đã vung roi lên cao nhưng một lúc sau không thấy roi rơi xuống. Lúc này hắn hơi do dự, áo dài gia tộc quý giá là thế, nếu hắn hạ roi xuống làm hỏng áo dài, nhỡ bị trách tội thì hắn làm sao có thể thoát tội. Con nhỏ này hẳn là nữ nhân trong gia tộc Cáp Lặc, như vậy nam nhân của cô ta hẳn là tộc trưởng hoặc các con trai của ông, nữ nhân trong gia tộc mà nói, kể cả có trừng phạt bằng roi đi chăng nữa thì cũng bắt cởi áo dài ra mới đánh chứ không trực tiếp quật vào áo dài bao giờ cả. Nghĩ vậy hắn đẩy ngã Khả Hoan xuống đất, lấy chân đạp mạnh và đầu gối cô, miệng mắng: “Đồ đàn bà ngu ngốc, đi làm việc đi”

Như thế đã là cực kỳ nhân nhượng với Khả Hoan, lúc này cô vẫn trong tư thế cuộn tròn người lại, hai tay che chắn đầu và mặt, xác định bọn chúng không định đánh cô nữa cô mới chật vật bò dậy, tiêu điều trở về ruộng bông. Đám nữ nô kia không được xem kịch vui, có vẻ thất vọng, hung hăng cắn mạnh mấy chiếc bánh ngô cho bõ cơn tức.

Khả Hoan hai mắt đẫm lệ ngồi xuống hái bông, ngón tay lại bị đâm đau rát, cô đưa lên miệng mút mút vào để bớt đau đớn. Cô hít sâu vài lần, lấy tay lau mạnh nước mắt, lúc này cô phải kiên trì, nhất định sẽ có ngày cô thoát khỏi kiếp sống trâu ngựa này. Nghĩ vậy, Khả Hoan dũng cảm đứng dậy, nhìn kỹ động tác bứt bông của mấy nữ nô bên cạnh, họ đều quỳ rạp xuống đất để tránh mỏi lưng, hai tay liên tục vừa kéo vừa bứt bông, tránh cho gai đâm vào tay, khi tay trái đầy nắm bông mới thả vào trong túi. Làm như vậy sẽ tiết kiệm được một chút thời gian. Khả Hoan bắt chước bộ dáng đó, chăm chút bứt bông, cảm giác đau lưng cũng dần mất đi. Buổi chiều còn có hai lần nghỉ ngơi uống nước nhưng Khả Hoan không uống vì cô biết đám nữ nô kia sẽ không bỏ qua cho cô, đành nhịn vậy, còn hơn là bị vũ nhục tập thể như lúc sáng.

Cả buổi chiều Khả Hoan lao động cật lực, tuy rằng học hỏi được kỹ thuật bứt bông mới nhưng túi bông của cô vẫn không đầy, cô vẫn tự tin mang túi bông tới trước mặt đốc công, chờ đợi hình phạt sắp tới. Đám nữ nô âm thầm kinh ngạc, nữ nhân này làm sao có thể can đảm nhường ấy. Tên đốc công buổi sáng dẫn cô tới cũng không trừng phạt gì cô, chỉ túm cánh tay cô ý nói đi theo hắn. Lâm Khả Hoan nhẹ nhàng thở ra. Trên đường đi, Lâm Khả Hoan tháo ống tay áo, buông khăn trùm đầu che lại mặt như lúc đầu.

Hoàng hôn buông xuống, trời nổi gió nhẹ, ống tay áo rộng rãi buông lỏng khiến cho gió lùa vào bên trong, cảm giác rất mát mẻ, Khả Hoan lúc này mới hiểu áo dài truyền thống của dân Ả rập hóa ra đều có ý tứ riêng cả.

Đến cửa sau cung điện, đốc công nói với cô 1 câu gì đó rồi rời đi, Khả Hoan chả hiểu hắn nói gì cả nhưng chưa kịp mở miệng hắn đã đi mất dạng. Khả Hoan bất đắc dĩ một mình đi vào đại môn. Tạp Trát Nhân đang ở trong phòng chờ, trên bàn là bữa tối với đầy một bàn đồ ăn thức uống thơm phức. Hắn ngồi cạnh bàn, tay cầm quyển sách cố tình ra vẻ đang đọc để che đậy sự lo lắng của mình.

Nghe tiếng bước chân và tiếng gõ cửa nhẹ nhẹ sau đó là tiếng người bước vào phòng. Tạp Trát Nhân lập tức đặt sách xuống, nhìn Mèo con đang chân trần đi tới, hắn mỉm cười hỏi: “Mọi việc ổn không, Mèo con?”

Không biết vì lý do gì, vừa bước vào phòng, nhìn thấy Tạp Trát Nhân, lại nghegiọng tiếng Anh quen thuộc, tiếng gọi “Mèo con” êm ái, bao nhiêu ủy khuất và vất vả dồn nén trong ngày bỗng dưng trào ra, cô lập tức rơi lệ, cơ hồ muốn nhào vào lòng hắn để được an ủi dỗ dành.

Loại cảm giác khi về tới nhà, nhìn thấy người thân đợi sẵn, trước kia chỉ khi trước mặt ba mẹ hoặc Tô Ng


XtGem Forum catalog