vẻ thẳng thắn tinh khiết của cô cuốn hút sau? Sau từng ấy năm, anh luôn bên cô, lo lắng chăm sóc cho cô khiến cô mọi sự đều ỷ lại anh, vĩnh viễn không muốn một mình tự lập? Vậy thì tại sao đến bây giờ anh lại cảm giác mệt mỏi và phiền chán vì tính khí trẻ con vô tư của cô đến như vậy?
Cô ăn rất nhanh, từng món từng món, sau đó ngẩng đầu nhìn anh “Em ăn xong rồi, đồ ăn ngon lắm”. Tô Nghị gật gật đầu, sau đó gọi tính tiền
Lên xe, Tô Nghị vẫn như cũ giúp Khả Hoan thắt dây an toàn, bắt gặp ánh mắt trong suốt của nàng, anh khẽ xoa xoa tóc cô và không đợi cô mở miệng, anh đã ngồi thẳng và đánh xe ra đường cái
Khả Hoan nhìn cảnh phố phương quen thuộc, tươi cười nói: “Đây là đường về nhà”. Tô Nghị chuyên tâm lái xe, tuyệt không hề lên tiếng, Khả Hoan nhiều lần định mở miệng nói gì đó nhưng đều không dám nói. Dù sao thì cũng chuẩn bị về đến nhà rồi, chỉ cần Tô Nghị về nhà là mọi chuyện sẽ trôi qua, Khả Hoan cảm thấy tâm tình rất thoải mái đặc biệt là sau buổi tối ngày hôm nay.
Đến trước cửa khu chung cư Khả Hoan ở, Tô Nghị dừng xe. Khả Hoan cảm thấy hơi bất an, quay đầu nhìn anh, anh hít một hơi sâu rồi nói:
- Hoan Hoan, anh có điều muốn nói với em
Khả Hoan trái tim như nhảy lên, một dự cảm bất hảo ùa đến:
- Về đến nhà rồi, mình lên nhà nói chuyện sau.
Tô Nghị lắc đầu, cuối cùng cũng nhìn thẳng vào kl và dùng ngữ điệu êm nhẹ chậm rãi nói:
- Hoan hoan, từ nay về sau anh không thể ở bên cạnh em, em sẽ phải tự chăm sóc bản thân. Phải ăn uống đúng giờ, đừng có ăn kiêng đối với thân thể không tốt….”
Khả Hoan gắt gao nhìn chằm chằm Tô Nghị, nước mắt không ngừng rơi xuống :
- Mặt kệ em, mặc kệ em, anh đừng bỏ em đi được không….
Tô Nghị cảm thấy rất đau lòng, anh ôm Khả Hoan vào lòng, cô càng khóc thật thương tâm, không ngừng hỏi : “Vì sao, vì cái gì, em đã làm gì sai sao? Nếu em sai em sẽ sửa, anh đừng bỏ em đi được không? Anh đã nói là sẽ yêu em mãi cơ mà, em không muốn anh đi…”
Tô Nghị trấn an cô: “Hoan Hoan, là do anh không tốt, anh rất xin lỗi. Về sau em sẽ tìn dược người yêu em nhiều hơn anh.”. Khả Hoan liên tục lắc đầu, sau đó ngẩng mặt lên nhìn anh: “Có phải vì cô ấy không? Có phải vì con gái cục trưởng Chu Nhạc Nhạc anh mới rời bỏ em? Em kém cô ấy ở chỗ nào? Chỉ bởi vì cô ấy có cha là cục trưởng hay sao?
Tô Nghị có chút kinh ngạc nhìn cô:
- “Em nghe ai nói vậy? Không phải như em nghĩ đâu.”
- “Vậy vì sao anh lại chia tay với em? Anh còn muốn lừa dối em đén khi nào?”
Cô rơi lệ đầy mặt và trừng mắt hỏi anh.
Thực ra Khả Hoan cũng không biết nhiều chuyện liên quan tới Chu Nhạc Nhạc, là do 5 ngày sau khi Tô Nghị nói lời chia tay, tại giờ nghỉ trưa Khả Hoan vụng trộm đến Cục Vệ sinh chỉ để đứng đằng xa nhìn Tô Nghị, nhưng kết quả nhìn đến lại là hình ảnh Tô Nghị cùng một cô gái hình thức rất bình thường tươi cười cùng nhau đi ăn trưa. Nhìn qua cũng thấy Tô Nghị rất săn sóc cô gái kia, mà cô gái kia cũng không ngừng gắp đồ ăn cho Tô Nghị. Sau đó cô gái kia chào Tô nghị lên taxi đi, Khả Hoan cũng bắt taxi đi theo sau, thẳng đến vườn hoa của khu căn hộ, cô mới hỏi nhân viên bảo vệ ở đó và biết được tên cô gái kia là Chu Nhạc Nhạc, con gái của Cục trưởng. Anh bảo vệ còn nói thêm cho cô biết là Nhạc Nhạc tính tình ngoan ngoãn, không hề có tính khí cao ngạo tiểu thư con nhà giàu.
Khả Hoan tự so sánh mình và Chu Nhạc Nhạc thì thấy xét về mặt hình thức và dáng người thì cô hơn hẳn, hơn nữa cô cũng không tin là Tô Nghị sẽ vì nịnh bợ cấp trên mà tán tỉnh con gái của cục trưởng. Cô tự thuyết phục bản thân là hôm đó đơn thuần họ chỉ là đồng nghiệp hẹn nhau ăn trưa mà thôi, và cô so với Nhạc Nhạc không có gì thua kém cả. Cho đến hôm nay, khi mà Tô Nghị vẫn một mực nói lời chia tay, cô mới tỉnh ngộ vài phần, ảo tưởng kia vẫn mãi chỉ là ảo tưởng.
Tô Nghị cũng hơi bất ngờ trước việc Khả Hoan biết về sự tồn tại của Chu Nhạc Nhạc, anh không ngờ cô lại biết rõ ràng như thế. Theo những gì anh hiểu biết về cô thì cô vẫn luôn là một cô gái thanh thuần tinh khiết, không thể có việc cô âm thầm điều tra anh, nếu có chỉ có thể là ai đó kể lại cho cô mà thôi.
- Em nghe ai nói vậy? Tại sao em lại biết Chu Nhạc Nhạc?
Tô Nghị buông ra Khả Hoan, anh bỗng cảm giác Khả Hoan giờ đây có chút xa lạ, cảm giác này thật rất tệ.
- Như vậy…. anh và cô ấy thực sự là yêu nhau? Em…. em thật không ngờ anh là người như vậy?
Khả Hoan cảm thấy người nng dần lên, không dám tin nhìn Tô Nghị, trên mặt không giấu được vẻ bi thương.
Tô Nghị cắn môi, dù sao cũng đã tổn thương Khả Hoan rồi, cũng nên giơ dao chém đứt đoạn này tình duyên để cô có thể nhanh chóng bắt đầu lại; “Hoan Hoan, nghe anh nói này, mọi việc không như em nghĩ đâu. Anh không phải vì lấy lòng cục trưởng mà hi sinh tình yêu của chính mình, như vậy đối với Chu Nhạc Nhạc không công bằng. Anh thừa nhận hiện tại anh thích cô ấy, nhưng anh thích là bản thân cô ấy, không phải vì gia đình cô ấy, em có hiểu không? Cho dù cô ấy không phải là con gái của cục trưởng, anh cũng sẽ vẫn thích cô ấy.”
- “Không, không thể nào, không thể nào. Anh gạt em, tình yêu của chúng t