Disneyland 1972 Love the old s
Không Thể Không Yêu

Không Thể Không Yêu

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325004

Bình chọn: 8.5.00/10/500 lượt.

, tôi không làm gì cả, tôi…” Câu nói kế tiếp của Khả Hoan hắn không có hứng nghe và hình như không muốn nghe bởi tất cả các phạm nhân lúc mới bị bắt đều chả ma nào nhận tội cả.

“Cởi quần áo ra”. Hắn khô khốc mệnh lệnh.

Khả Hoan theo bản năng lùi lại giữ chặt lấy quần áo, mắt hung hăng nhìn hắn nhưng ngay lập tức hắn lao về phía cô, tay túm chặt tóc cô mắt mũi trợn ngược lên gầm rít. Khả Hoan hoảng hốt vội chắp chắp tay ý nói sẽ làm theo.

Hắn lùi trở lại bàn, xé vỏ bao rồi xỏ tay vào một chiếc găng tay cao su, Khả Hoan cực kỳ sợ hãi vì cô biết hắn muốn làm gì. Cô lùi sát vào góc tường ý đồ phản kháng nhưng nghĩ tới cái thai trong bụng nên đành hô lớn: “Được, tôi cởi , tôi cởi”.

Cởi bỏ quần áo xong Khả Hoan xấu hổ đứng nép vào góc tường, tên sỹ quan tiến đến bóp cằm cô xem xét từ khoang miệng tới lỗ tai xem có cất giấu gì không. Tiếp đến hắn bắt cô nằm lên bàn để kiểm tra hạ thân và hậu môn. Bàn tay hắn không ngần ngại rờ rẫm chỗ kín của cô khiến Khả Hoan sợ hãi kêu thét lên nhưng còn chưa kinh khủng bằng việc hắn kiểm tra cả hậu môn cô xem có cất giấu gì bên trong không. Nghĩ tới cái thai Khả Hoan cay đắng làm theo bởi cô biết chỉ một phản kháng nhỏ của cô đều sẽ mang lại họa sát thân cho cả hai mẹ con.

Khám xét xong hắn vứt cho cô bộ áo tù và cho người đưa cô trở lại nhà giam. Nơi cô bị chuyển tới là nhà giam quân sự chuyên giam giữ phạm nhân đặc biệt, hầu hết đều là tù bình chiến tranh, quân phản loạn, khủng bố hoặc quân đảo ngũ. Khả Hoan là nữ phạm nhân đầu tiên ở đây nên lúc tiến vào nhà giam phạm nhân hai bên hành lang đổ xô ra nhìn.

Khả Hoan từ đầu chí cuối đều cúi đầu lẳng lẳng bước đi, đầu gối vẫn đau nhức vì cú đạp vừa nãy của tên sĩ quan hỏi cung. Rốt cuộc cô cũng tiến tới phòng giam của mình, Khả Hoan suy sụp ngồi xuống mặt đất, hai tay vẫn trong tư thế bảo vệ bụng, trong mắt lộ ra vẻ lo âu và tuyệt vọng vô bờ.

Phòng giam tối tăm nóng bức, tiếng rên rỉ xung quanh lầm lầm vang lên khiến Khả Hoan tuy đang trong trạng thái rất mệt mỏi và kiệt sức cũng không dám chợp mắt. Mãi đến nửa đêm cô mới hơi chợp mắt một lát thì đã bị một tiếng gõ cửa đánh thức, hóa ra là một tên coi ngục mang cơm cho tù nhân. Nghĩ đến em bé trong bụng Khả Hoan đành phải đứng dậy bước về phía hắn, đồ ăn chỉ là một thứ hỗn hợp không rõ màu sắc được đổ ở một chiếc bát đặt ngoài cửa. Chắc là sợ tù nhân cầm cả bát sẽ dùng nó làm vũ khí tự tử chăng nên không để tù nhân cầm bát lên ăn? Nghĩa là họ phải thò tay ra ngoài song cửa để bốc từng chút đồ ăn lên một?

Khả Hoan nhìn cảnh tù nhân tranh cướp nhau bốc thứ đồ ăn kinh tởm đó mà thấy buồn nôn, cô đang chần chừ thì đã nghe thấy tiếng loảng xoảng thu dọn đồ của mấy tên cai ngục. Thôi mẹ con cô đành phải nhịn vậy, nghĩ tới việc em bé bị đói Khả Hoan lại tủi thân rơi nước mắt, cô thu mình vào góc phòng cố ngủ một lát.

Chưa được một lúc một tên cai ngục đi tới trước cửa buồng cô lạnh lùng vừa mở cửa vừa nói: “Đi theo tôi”

Khả Hoan lập tức đứng dậy đi theo hắn, lòng vòng một hồi cô đi đến tầng 4 của một tòa nhà cao tầng, trên đường đi qua các căn phòng đóng chặt cửa cô không khỏi kinh hãi khi nghe thấy những tiếng kêu thét thảm thiết từ sau cánh cửa truyền lại. Cuối cùng hắn dẫn cô tới một căn phòng tối om mặc dù bên ngoài đang là ban ngày. Cô rét lạnh khi nghĩ đến màn thẩm tra con tin trước kia tại căn cứ.

Cô bị ấn ngồi xuống ghế thẩm tra, hai tay bắt chéo ra sau lưng và còng chặt bằng còng số tám. Lại các câu hỏi quen thuộc vây lấy cô: Tên, tuổi, bị ai bắt cóc, bọn bắt cóc trông thế nào, bao nhiêu tên, đã làm gì cô…. Bộ dạng hỏi cung rất áp chế khiến Khả Hoan trả lời như chiếc máy, cũng vẫn là những câu trả lời cô đã nói trước kia. Cô biện bạch thêm vì cô là con tin nên lúc nào cũng bị giam giữ trong phòng, bị bịt mắt khi gặp bọn khủng bố nên cô không biết gì về chúng cả.

Tên thẩm vấn không hề dễ dàng bỏ qua, hắn hỏi cô nếu luôn bị trói, bị bịt mắt mà sao lại có thể trốn thoát được? Khả Hoan không phòng bị tình huống này trước nên nhất thời rơi vào thế bị động, mồ hôi túa ra ướt đẫm. Đối phương nhìn thấy thế càng tiến lên bức bách, âm thanh dần tăng cấp lên khiến không khí trở lên căng thẳng ngột ngạt vô cùng.

Chúng một lần nữa mở miệng lạnh lùng: “Có lẽ chúng ta phải làm gì đó mạnh hơn chút, may ra cô ta mới chịu mở miệng” Vừa nói xong hắn kéo cổ tay Khả Hoan vốn đang bị còng chặt ra sức kéo mạnh. Cả thân người cô quỵ xuống đất, hai đầu gối bị chà sát xuống đất đau rát.

Khả Hoan quá đau đớn kêu la thảm khốc, bỗng rắc một tiếng, cՠtay cô bị trật khớp, trước mắt bỗng biến thành màu đen, cả người Khả Hoan mềm oặt ra, vô lực gục xuống. Chúng vẫn không tha, cầm tóc cô lôi túm lên, ép mặt cô đối diện một tên và trừng mắt hỏi: “Còn không chịu nói sao?”

Khả Hoan thều thào: “Xin hãy thả tôi ra, tôi thực sự không biết gì mà. Tôi đang có thai, đừng thương tổn con tôi” Sau đó khóc rống lên.

Hai tên thẩm vấn trố mắt nhìn nhau: Hóa ra cô ta kiên cường thế là do cái thai này, như vậy cũng tốt, coi như có điểm yếu đề khai thác. Chúng tiếp tục truy vấn : “Đừng cho chú