Insane
Không Thể Không Yêu

Không Thể Không Yêu

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324991

Bình chọn: 8.00/10/499 lượt.

ận ra không?”

Khả Hoan nhẹ nhàng lắc đầu.

“Bọn chúng không phải đã cưỡng bức cô sao? Nhốt cô lâu như vậy mà không hề xuất hiện trước mặt cô à?”

Khả Hoan miễn cưỡng nói: “Bọn chúng đều bịt kín mắt tôi nên không thể nhìn thấy mặt chúng”

“Nói như vậy cô cũng không biết căn cứ của bọn chúng ở đâu à?”

Khả Hoan mắt vẫn nhìn xuống cặp lồng gật đầu. Sau cuộc thẩm tra ngắn ngủi, bọn họ rời đi và ngay sau đó hành quân hướng thủ đô đi. Đến thủ đô bọn họ đưa cô vào một nhà gian nhỏ, chỉ có duy nhất một tấm ván làm giường, mỗi ngày binh lính mang cho cô ba bữa ăn.

Những ngày tiếp theo Khả Hoan chỉ có thể chờ đợi và chờ đợi mà thôi. Hiển nhiên trước khi xác định được chính xác thân phận của cô bọn họ không có lý gì thả cô đi.

Chờ đợi đối với Khả Hoan mà nói sớm trở thành thói quen. Phản ứng đầu thai kỳ ngày càng nghiêm trọng, nôn mửa và buồn ngủ cả ngày khiến cô rất mệt mỏi nên hầu hết thời gian đều là nằm trên giường.

Không biết bao nhiêu ngày trôi qua, cuối cùng một ngày có một tên lính mang giấy và bút đến yêu cầu cô tường thuật lại mọi sự bằng văn bản. Khả Hoan tội nghiệp nhìn hắn: “Thực sự tôi không biết bất cứ điều gì cả”.

Kiệt Sâm nhìn bộ dạng chật vật của Khả Hoan cũng muốn tin là cô vô tội nhưng những lời khai của các phạm nhân khác tựa hồ như có mâu thuẫn với lời khai của cô. Hơn nữa quân chính phủ không biết moi tin tức này ở đâu nên không ngừng gây sức ép buộc họ phải áp tải cô giao cho chính phủ.

Trước sức ép này, Kiệt Sâm cũng muốn moi được chút tin tức từ cô trước. Hắn nói: “Cô nên thành thật khai ra những gì cô biết, có như vậy cô mới sớm trở về tổ quốc được”

Khả Hoan lo lắng nói: “Tôi thật sự là người bị hại mà, xin các ông cho tôi gọi điện về nước, tôi lập tức sẽ tìm được người chứng minh tôi vô tội.”

Kiệt Sâm lắc đầu nói: “Tôi nghĩ cô hẳn là chưa rõ tình hình hiện tại, quân khủng bố vừa bị đàn áp, tất cả các phần tử liên quan tới chúng chúng tôi đều có quyền hoài nghi. Dù cô có thật là con tin đi chăng nữa nhưng trong thời gian qua ai biết cô ở đâu, làm gì… ngay cả quốc gia cô cũng không thể biết được, Như vậy ai sẽ có thể đứng ra bảo lãnh cho cô?”

Khả Hoan cơ hồ muốn té xỉu, nếu nói như hắn thì cả đời này cô không thể thoát khỏi tội danh này sao? Cô bối rối nói: “Ý của ông là phải có phần tử khủng bố đứng ra làm chứng tôi mới thoát tội sao?”

Trung úy nói: “Thực ra cũng không cần, chỉ cần cô có thể hợp tác với chúng tôi khai ra các tin tức liên quan tới phần tử khủng bố, chúng tôi có thể đảm bảo an toàn cho cô và nhanh chóng đưa cô về nước”

Khả Hoan ngây người một lát rồi lên tiếng với âm điệu đầy chua sót: “Tôi chỉ là một bác sỹ mà thôi, trừ bỏ chữa bệnh cứu người tôi không thể giúp gì các ông. Tuy rằng tôi bị bọn khủng bố bắt nhốt nhưng chúng không hở ra thông tin gì cho tôi, nếu không đời nào để tôi sống đến hôm nay. Thực xin lỗi vì làm các ông thất vọng rồi”

Trung úy nhìn Khả Hoan một lúc mới nói: “Tôi đã hi vọng cô thành thật một chút nhưng xem ra không được rồi. Ngày mai chúng tôi sẽ giao cô cho quân chính phủ. Cô nên biết nếu lọt vào tay họ thì rất khó toàn mạng trở ra”.

Tạp Trát Nhân cố gắng tỉnh táo lại, đây là nơi nào vậy, mình còn sống hay sao, cha và anh đâu rồi? Tạp Trát Nhân cố gắng nhớ lại những phút giây cuối trên chiến trường, hắn càng cố nhớ lại thì đầu óc càng đau đớn hơn. Mấy phút sau hắn mới tỉnh táo lại, cả người đều kín băng gạc, đùi phải còn quấn thạch cao kín mít, đau đớn khiến cho hắn thức tỉnh và ý thức được mình đang bị thương rất trầm trọng. Nơi bọn hắn đang trú ẩn là một vùng rừng núi hoang dã, Trát Phi cũng bị thương nằm trong lều cùng hắn nhưng thương thế xem ra nhẹ hơn.

Khả Hoan chậm rãi ngẩng đầu dậy, tối hôm qua cô cố sức vắt óc viết chút gì đó ra giấy nhưng sau đó cứ như thế nằm úp lên bàn ngủ qua một đêm. Ở trong mộng cô gặp lại anh, cô đã nhào vào ngực anh khóc lóc kể lể bị quân chính phủ chèn ép, anh vỗ về an ủi cô đừng sợ, có anh ở bên không ai dám tổn thương cô. Khả Hoan vừa nhớ lại giấc mơ vừa rồi nước mắt lại liên tiếp rớt xuốc. Anh đúng là đồ lừa đảo, đã nói là sẽ bảo vệ em mãi mãi nhưng giờ này anh đang ở đâu? Tạp Trát Nhân, anh ở đâu, anh không được chết đâu đấy, anh còn phải đến cứu em nữa cơ mà…

Một lát sau Kiệt Sâm bước vào hỏi cô lần cuối, cô vẫn kiên quyết nói mình chỉ biết chừng ấy. Sau một cái thở dài, Khả Hoan bị hai tên lính da đen gớm giếc mang đi, cô không ngừng la hét giãy giụa nhưng vô ích. Chỉ sau vài phút cô đã bị lôi lên một chiếc xe quân dụng.

Nơi cô đến đúng là ngục giam, nó còn khủng khiếp hơn ngục giam nơi căn cứ của Tạp Trát Nhân ngày trước, quả thật Kiệt Sâm hông có lừa cô. Cô nhanh chóng bị đưa đến phòng thẩm tra, nơi này đã ngồi sẵn một tên sĩ quan chuyên hỏi cung:

“Tên? Tuổi?”

Khả Hoan do dự, không biết có nên thể hiện là mình biết tiếng Ả Rập hay không, còn chưa suy nghĩ xong đã thấy đối phương vô cùng không kiên nhẫn đập tay xuống bàn rít lên: “Nói, thành thật vào!”

Khả Hoan sợ hãi theo bản năng ngoan ngoãn mở miệng: “Lâm Khả Hoan, 24 tuổi, tôi chỉ là bác sỹ, các ông tìm sao người rồi