Insane
Không Thể Không Yêu

Không Thể Không Yêu

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324760

Bình chọn: 8.00/10/476 lượt.


Tại vùng biên giới giáp ranh S quốc và Z quốc, trời tối đen như mực, đám lính gác lộ rõ vẻ mệt mỏi đờ đẫn nhìn con đường sơn đạo uốn lượn như xà. Trát Phi cùng thủ hạ rón rén như mèo cẩn thận bò sát rìa đường để vượt qua bên kia biên giới. Cố lê lết vài chục mét bọn họ tiến đến khu dân cư tị nạn ven đường, Trát Phi thở phào nhẹ nhõm chậm rãi đứng dậy đi thẳng.

Lều trại của dân tị nạn ở đây khá nhiều nhưng họ cũng quá mệt mỏi vì chạy nạn nên đặt lưng xuống là ngủ, không để ý gì đến mọi sự xung quanh, kể cả có người bước ngang qua thân thể họ cũng chẳng buồn để ý.

Trát Phi và thủ hạ đi nhanh qua đám tị nạn và chuẩn bị rẽ vào một lối rẽ nhỏ phía trước thì đột nhiên vài bóng người xuất hiện và nhằm hướng bọn họ đi tới. Trát Phi giơ tay làm hiệu lệnh cho thủ hạ nằm rạp xuống, trái tim Trát Phi không tránh khỏi căng thẳng đập thình thịch.

Đám người của đối phương gồm khoảng hơn mười người, họ đều mặc trang phục của dân bản xứ nhưng nhìn qua đều có vẻ không phải là dân thường vì bộ dạng rất rắn rỏi và phong trần. Chờ đã, đầu Trát Phi như “oanh” lêm một tiếng, người dẫn đầu kia bộ dáng rất hùng dũng và rất phần quen thuộc, không phải tiểu đệ Tạp Trát Nhân của hắn thì là ai đây?

Trong lòng Trát Phi không tránh khỏi kích động, chân của em trai hắn khỏi hẳn rồi sao? Hắn chậm rãi đứng thẳng dậy khiến đối phương cũng dừng chân dùng ánh mắt đề phòng nhìn lại. Nhưng chỉ trong ba giây ngắn ngủi Tạp Trát Nhân lập tức nhận ra anh trai và chạy ào về phía anh hắn. Trải qua bao phen đồng sinh cộng tử, Tạp Trát Nhân không ngần ngại ôm chầm lấy anh trai và siết chặt một lúc rồi mới hỏi: “Cha đã an toàn rồi chứ? Anh đang đi đâu thế này?”

Trát Phi hơi khững lại một lát, sắc mặt có chút mất tự nhiên sau đó mới nói: “Cha rất tốt. Cha đang chờ chút trở về, chú nhanh đi đi. Hiện tại đi qua biên giới khá nguy hiểm, bọn chú phải rất cẩn thận, đi chậm chậm thôi”

Trát Phi quay đầu hướng thủ hạ nói: “Alý, ngươi dẫn đường cho thiếu tá Tạp Trát Nhân an toàn trở về căn cứ ”

“Vâng thưa phó tư lệnh”

Tạp Trát Nhân nhìn vào mặt anh trai, tuy rằng bóng đêm mờ ảo nhưng hắn vẫn nhìn ra vẻ trốn tránh trong mắt anh trai. Nhất định anh hắn đang cố tình giấu hắn đi làm một nhiệm vụ nào đó rất nguy hiểm và cơ mật. Nghĩ vậy hắn nói: “Cứ để cho bác sỹ quân y đi cùng bọn họ trước, riêng em sẽ đi cùng anh”

“Không được”. Trát Phi lập tức hô to lên. “Chân của chú vừa mới khôi phục nên không thể đi đường xa. Chú cứ quay về nghỉ ngơi, anh chỉ đi vài hôm rồi sẽ nhanh chóng trở về”

Tạp Trát Nhân lắc đầu: “Em nghỉ ngơi thế là đủ rồi, mấy tháng này ngồi một chỗ em cuồng chân lắm rồi. Với lại em làm sao có thể về nhà nghỉ ngơi khi thấy anh đi đến chỗ nguy hiểm như thế này?”

Trát Phi ngưng thần suy nghĩ, nếu sau này Tạp biết mình gạt hắn đi xử lý chuyện của Khả Khả hắn nhất định sẽ cực kỳ phẫn nộ và có thể không bao giờ tha thứ cho mình vì điều đó. Hơn nữa, Khả Khả là nữ nhân của hắn, hắn có quyền được biết chân tướng sự việc và tự ra quyết định cuối cùng. Mới đầu mình còn lo lắng cho thương thế của hắn nhưng xem ra thân thể hắn đã trở về như ngày xưa rồi, đã như vậy cứ để hắn tự mình xử lý đi. Trát Phi nghĩ xong liền gật đầu: “Được rồi. Vậy chú đi cùng anh. Alý, ngươi dẫn bác sỹ và mấy người họ trở về, nhớ chú ý an toàn. Về gặp Tư lệnh thì báo cáo là ta và thiếu tá Tạp Trát Nhân đang đi cùng nhau”.

“Vâng thưa phó tư lệnh”.

Tạp Trát Nhân đi theo anh trai lầm lũi tiến vào màn đêm. Đến khi trời bắt đầu sáng bọn họ mới tìm được căn một nhà đất bỏ hoang, Trát Phi lệnh cho mọi người dừng lại nghỉ chân và ăn uống điểm tâm. Bọn thủ hạ ăn xong liền nằm xuống tranh thủ ngủ một lát, Trát Phi nhìn sang phía em trai lúc này cũng đang nhắm dưỡng thần trong lòng không khỏi thở dài. Hắn ghé đầu sát vào vai Tạp Trát Nhân rồi mở miệng nói rất nhỏ chỉ đủ cho hai người nghe thấy: “Tạp, chú có biết chúng ta đang đi đâu không?”

Tạp Trát Nhân mở to mắt quay đầu nhìn anh trai rồi chậm rãi lắc đầu. Hiện tại đang lúc nước sôi lửa bỏng, anh trai đến thủ đô hẳn là vì nhiệm vụ cơ mật nào đó không thể tiết lộ. Nay lại thấy anh trai tranh thủ lúc mọi người đang ngủ thủ thỉ với mình khiến cho hắn giật mình chăm chú lắng nghe.

Trát Phi vẫn dùng âm điệu chậm rãi nói: “Chúng ta đang đến thủ đô để tìm gia đình Tát Lí Phu”

Tạp Trát Nhân nghĩ một tí rồi cất giọng khó hiểu hỏi: “Không phải là ông ấy đã từ chức rồi sao? Chẳng lẽ trong tay ông ta vẫn còn binh quyền sao?”

Trát Phi lắc đầu: “Chúng ta không phải đi ám sát ông ấy mà đi tìm hai người…..”

Tạp Trát Nhân không nói gì mà chỉ giương mắt nhìn anh trai.

“Kì Lạc và….Khả Khả” Trát Phi nói tiếp.

Tạp Trát Nhân tưởng tai mình nghe lầm, hắn trừng mắt nhìn chằm chằm Trát Phi khiến Trát Phi tiếp tục thở sâu nói: “Có người nhìn thấy Kì Lạc cứu Khả Khả từ ngục giam ra, còn nghe nói hắn ta dùng cả gia sản để đổi lấy tự do cho cô ấy”

“Làm sao có thể như vậy được? Không phải là Khả Khả đã về nước rồi sao? Làm sao cô ấy có thể ở trong ngục được? Lại còn gặp được Kì Lạc nữa chứ?” Tạp Trát Nhân kêu lên.

Trát Phi nói không r