Old school Easter eggs.
Không Thể Không Yêu

Không Thể Không Yêu

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324741

Bình chọn: 8.00/10/474 lượt.

a lời: “Những chuyện này đến khi gặp người rồi mới trả lời được nhưng mà nghe người ta nói Khả Khả đang mang thai con của Kì Lạc..”

Tạp Trát Nhân nghe đến đó nắm chặt hai nắm đấm đấm mạnh vào tường: “Ai nói?”

“Là mấy tên binh lính ở trang viên. Bọn chúng định đi thủ đô tiếp ứng chúng ta nhưng khi bọn chúng đến nơi bắt gặp được tin tức này?

Tạp Trát Nhân đứng phắt dậy làm cho Trát Phi giật mình nhảy dựng: “Chú định làm gì?”

Tạp Trát Nhân nói: “Chúng ta phải đi nhanh lên thôi, mặc kệ đó có phải là sự thật hay không chúng ta cũng không thể trì hoãn một phút nào”

Trát Phi giữ chặt tay em trai: “Chú điên rồi, trời đã sáng thế này, nếu chúng ta tiếp tục đi nhỡ gặp phải quân chính phủ thì làm thế nào? Với lại mọi người đều đã mệt mỏi rồi, không bằng chúng ta ở đây nghỉ ngơi cho lại sức rồi buổi tối tiếp tục đi. Chắc chỉ trong 5 ngày chúng ta sẽ đến thủ đô thôi. Sớm hay muộn cũng đâu có khác nhau là mấy, an toàn quan trọng hơn”.

Tạp Trát Nhân nhìn chăm chăm vào đám thủ hạ đang ngủ say, hắn cau mày cắn răng miễng cưỡng ngồi xuống, trong đầu quay cuồng các câu hỏi: Vì sao lại thế? Chuyện gì đã xảy ra? Khả Khả đang mang thai con của mình vì sao lại biến thành con của Kì Lạc?

Trát Phi biết mấy ngày sắp tới Tạp Trát Nhân sẽ vẫn bị kích động như thế nhưng hắn vẫn cho là mình đã làm đúng khi thông báo cho Tạp Trát Nhân tin này. Như vậy Tạp Trát Nhân mới có chút thời gian suy nghĩ và thích ứng dần với sự thật, vạn nhất gặp tình huống xấu sẽ không bị ảnh hưởng nhiều đến tinh thần.

Với tốc độ nhanh nhất, bốn ngày sau bọn họ đã có mặt tại thủ đô. Đối với Tạp Trát Nhân mà nói thì bốn ngày đã là quá lâu. Đến trước nhà ở của Tát Lí Phu, Trát Phi cho thủ hạ giả danh Ba Lạp tới tìm thầy thuốc Kì Lạc có việc quan trọng cần thông báo. Một lát sau cửa nhà bật mở, Tạp Trát Nhân hồi hộp thót tim nhìn xem có bóng dáng của Mèo con xuất hiện không nhưng không hề thấy.

Cửa đóng, tên thủ hạ trở ra báo tin: “Báo cáo phó tư lệnh, Kì Lạc mang theo một người phụ nữ tên là Khả Khả đi đến nơi này, đây là địa chỉ mà bọn họ sai người hầu mang về cho Tát Lí Phu. Tôi chỉ cần nói là Ba Lạp có việc cần tìm thầy thuốc Kì Lạc họ lập tức đưa cho tôi sơ đồ, cũng không nghi ngờ gì cả”

Trát Phi cầm bản đồ xem xét trong khi Tạp Trát Nhân toàn thân đã trở lên cứng ngắc, trong lòng phát lạnh từng cơn, hai bàn tay nắm chặt có chút run run. Trát Phi cắn răng nói: “Chúng ta lập tức đi đến đó xem”. Cô gái này to gan lớn mật dám giẫm lên danh dự của gia tộc Cáp lặc, hắn quyết không bỏ qua.

Từ sáng tới giờ Khả Hoan cảm thấy không khỏe chút nào, bụng có triệu chứng co rút và âm ẩm đau. Khả Hoan hơi lo lắng vì cô mang thai còn chưa đầy 9 tháng, chẳng lẽ đây là triệu chứng sinh non sao?

Kì Lạc phát hiện là Khả Hoan đang toát mồ hôi lạnh, hắn cũng cuống cuồng lo lắng. Tuy hắn là thầy thuốc nhưng xưa nay việc sinh đẻ là do A Mạn Đạt phụ trách nên với loại tình huống này hắn không hề có chút kinh nghiệm nào cả. Hắn an ủi Khả Hoan: “Để tôi chạy ra ngòai hỏi xem ở đây có ai biết đỡ đẻ không nhé”

Khả Hoan mở miệng an ủi Kì Lạc mà cũng chính là an ủi cô: “Chắc là không phải đâu, cũng phải còn gần tháng nữa tôi mới sinh cơ, anh đừng lo lắng quá”

Kì Lạc vẫn lo lắng chạy đi tìm bà đỡ, Khả Hoan nằm một mình trong phòng một lúc thì bụng lại quặn đau, cô ôm chặt lấy bụng trong đầu hiện lên hình bóng của Tạp Trát Nhân.

Quá trưa Kì Lạc mới mời được một bà đỡ về đến nơi, Khả Hoan lúc này mồ hôi đã ướt đẫm chăn, cô không ngừng lăn lộn rên rỉ, váy cũng ướt sũng máu.

Bà đỡ vội kêu Kì Lạc đi chuẩn bị nước nóng và vải bông còn mình thì quỳ trước hai chân Khả Hoan. Kì Lạc đã từng có hai người vợ và cả hai đều đã sinh nở nên hắn cũng biết nữ nhân khi sinh nở sẽ rất đau đớn, lúc đầu đều kêu la thảm thiết sau đó sẽ khóc lóc om sòm. Nhưng sao lần này hắn ngồi đợi mãi mà không thấy Khả Hoan gào khóc như những người vợ trước của hắn, chỉ hơi phát ra tiếng rên nho nhỏ. Trong phòng chỉ vang lên tiếng bà đỡ: “Cố lên, rặn đi, nhanh nào…”

Khả Hoan lúc này đã gần như không còn chút khí lực nào, đau đớn quá, cô đã trải qua một lần đau đớn đó là lần đầu tiên bị sảy thai. Nhưng lúc đó bên cạnh cô có Tạp Trát Nhân luôn túc trực bên người, an ủi cô, ôm ấp cô, chăm sóc cô. Giờ đây thì sao? Tạp Trát Nhân anh đang ở đâu, có thể ôm em một cái không, em đau quá, đau quá, thật sự rất đau…

Bà đỡ thấy cô có vẻ sắp kiệt sức vội kêu lên: “Này này, đừng ngất, cô không thể ngất lúc này. Tỉnh, mau tỉnh lại đi…”

Kì Lạc ngồi ngòai như kiến nằm trên chảo, cứ đi đi lại lại, mãi đến chiều tối bên trong mới có tiếng trẻ con khóc nỉ non truyền ra.

Bà đỡ nhúng cây kéo vào nước sôi rồi cắt cuống rốn, sau đó quay sang Khả Hoan lúc này đang mơ màng nửa tỉnh nửa mê nói: “Xin chúc mừng phu nhân, là một cậu bé”

Khả Hoan không còn khí lực để mìm cười nữa, cô được bà đỡ đặt em bé bên cạnh và lau rửa thân thể. Khả Hoan nghiêng mình nhìn mặt con, đứa trẻ mới sinh ra mặt mũi còn nhăn nhúm nhưng đôi mắt trông rất to và dài, lớn lên hẳn sẽ rất anh tuấn. Khả Hoan vô cùng kích động không có lời nào