Làm sao anh có thể nói như thế được? Anh có biết Kì Lạc thầy thuốc đã cứu con của chúng ta… anh… sao anh có thể …lấy oán trả ân như thế?”
Tạp Trát Nhân nhìn chằm chằm vào Khả Hoan, cất giọng lạnh lùng trầm khàn truy vấn: “Vì sao hắn lại cứu cô? Vì cái gì mà hắn lại cứu con chúng ta? Tôi nhớ rõ lần cuối cùng tôi và cô cùng nhau còn chưa đến 9 tháng, vậy mà đứa trẻ đã được sinh ra rồi, thậm chí vừa rồi chính tai tôi còn nghe hắn xưng “Ba” với đứa trẻ này”
Vài giây sau Khả Hoan mới hiểu được chuyện gì thực sự đang xảy ra, vẻ mặt cô lúc này bừng bừng phẫn nộ, run run nói: “Anh, anh nói thế là ý gì? Anh làm sao có thể nghi ngờ…. nghi ngờ…. em cùng anh ta….”
Tạp Trát Nhân lạnh lùng ngắt lời cô: “Tôi chỉ biết một điều đó là một thằng đàn ông Ả rập sẽ không bao giờ vô duyên vô cớ nuôi con hộ thằng đàn ông khác, và hơn nữa, một thằng đàn ông Ả rập lại càng không bao giờ có thể thờ ơ trước việc người đàn bà của mình lao vào vòng tay thằng đàn ông khác”
Tiếng trẻ con khóc càng to hơn, em bé xem chừng bị khàn đặc cổ vì hết hơi, Khả Hoan đành cắn răng ôm lấy em bé từ tay Tạp Trát Nhân vỗ về cưng nựng. Cô đau lòng ngước mắt oán giận nhìn hắn: “Quả thật không thể nói lý lẽ với anh, nếu anh không tin em, em cũng không còn gì để nói. Nhưng Kì Lạc thầy thuốc là vô tội, nếu các anh đánh chết anh ta, sớm muộn cũng sẽ hối hận”. Nói xong nước mắt tràn mi rơi xuống, cô không rõ nước mắt này là do tủi thân hay do đau lòng cho Kì Lạc nữa.
Tạp Trát Nhân tức giận trừng mắt nhìn cô, lại còn vì tên khốn này mà khóc à? Hắn tức tốc rút ra khẩu súng lục bên hông, nhằm ngay phía Kì Lạc đang nằm chết ngất trên mặt đất lạnh lùng nói: “Tôi giết người chưa bao giờ hối hận cả. Trát Phi, anh tránh ra”
Trát Phi nghe thấy Tạp Trát Nhân nói vậy liền đứng dậy rồi lùi sang bên phải hai bước. Khả Hoan quá sợ hãi vội vàng hét lên: “Không, Anh điên rồi sao?”
Ngay sau đó là âm thanh chói tai của tiếng súng đập vào tai Khả Hoan bất chấp tiếng khóc của em bé. Thân mình cô chấn động kịch liệt, cô nhìn chằm chằm vào Tạp Trát Nhân và hắn cũng đang chằm chằm nhìn cô. Vài giây xong Khả Hoan bước lên phía trước, tay trái bế con, tay phải loạn xạ đánh đấm vào người Tạp Trát Nhân vừa khóc vừa nói: “Vì sao anh lại giết anh ta? Vì sao cứ phải giết người mới chịu được? Anh ta đã cứu tôi, cứu con của chúng ta, anh ta làm thế thì có gì sai cơ chứ? Làm sao anh có thể ra tay ác độc như thế? Làm sao có thể tàn sát người vô tội như thế?”
Tạp Trát Nhân không hề nhúc nhích, hắn chỉ cau mày đứng yên để mặc Khả Hoan đấm đá loạn xạ vào ngực mình. Trát Phi lẳng lặng từ phía sau nện một quyền vào gáy khiến Khả Hoan ngất xỉu đổ thân mình về phía Tạp Trát Nhân. Tạp Trát Nhân vội đưa tay đón lấy hai mẹ con, hắn ôm chặt lấy thân thể của người con gá mà hắn ngày đêm mong nhớ, còn đứa bé hắn giao cho Trát Phi bế.
Trát Phi miễn cưỡng tiếp lấy đứa trẻ đang trợn mắt khóc lóc thảm thiết không kiên nhẫn hỏi: “ Chú còn định giữ lại đồ nghiệt chủng này làm cái gì? Hay để anh dọn dẹp sạch sẽ luôn nhé”
Tạp Trát Nhân bế Khả Hoan xoay người bước vào phòng trong lạnh lùng nói: “Anh trông chừng nó cẩn thận cho em. Em muốn mọi việc thật rõ ràng trước đã….”
Khả Hoan nghe tiếng em bé khóc bên cạnh nên chậm chạp mở mắt, sao cổ cô đau như bị trật khớp thế này. Nhìn quanh một hồi cô mới nhận ra là trời đã tối đen. Tạp Trát Nhân đang ngồi cạnh chiếc bàn với chiếc đèn dầu leo lét sáng, hắn vẫn duy trì tư thế nhìn chằm chằm vào khuôn mặt đang say sưa ngủ của Khả Hoan nên khi cô vừa tỉnh hắn liền nhận ra ngay.
Khả Hoan mờ mịt nhìn vào gương mặt anh tuấn đã xuất hiện trong giấc mơ cô bao đêm, bao nhớ mong yêu thương dồn nén trong lòng đang trào dâng cô lại chợt nhớ ra chuyện xảy ra lúc chiều. Nỗi vui mừng khôn xiết trong một phút liền biến thành ác mộng, từ nay về sau làm sao cô biết đối mặt với hắn như thế nào đây? Yêu sao? Hận sao?
Khả Hoan buồn rầu chuyển ánh mắt sang nơi khác. Chợt nhận ra em bé đang khát sữa, Khả Hoan nhổm dậy chồm người qua Tạp Trát Nhân để bế em bé đang khóc đòi bú, sau đó quay lưng về phía Tạp Trát Nhân cởi bỏ áo ra cho con bú. Em bé bị bỏ đói mấy tiếng liền nên vừa ngậm được đầu vú mẹ ra sức mút vào, tiếng khóc ngừng hẳn, trong phòng chỉ còn vang nhẹ tiếng chùn chụt đáng yêu của con trẻ.
Tạp Trát Nhân dằn dỗi vươn hai tay xoay bả vai Khả Hoan bắt cô đối diện với chính mình. Khả Hoan lúc này đang rất phẫn uất và áy náy vì Tạp Trát Nhân đã giết hại Kì Lạc nên cô mặc kệ hắn muốn làm gì thì làm, không thèm liếc mắt nhìn một cái, chỉ chăm chú cho con bú.
Nhìn Khả Hoan phô bày hai bầu ngực sữa trắng nõn chăm chú cho con bú, Tạp Trát Nhân không thèm để ý tới thái độ của Khả Hoan lên tiếng hỏi: “Bình thường cô cũng cho con bú trước mặt Kì Lạc như thế này à?” Âm điệu của hắn không hề mềm mại chút nào, hắn không thể nào tha thứ cho việc Khả Hoan phô bày bộ ngực trắng muốt đầy đặn này trước mặt bất kỳ tên khốn nào cả.
“Không có”. Sau một lúc Khả Hoan mới nhẹ giọng nói. Nói xong cô lại nhớ tới việc Kì Lạc lâu nay đều rất ý tứ và nhẫn nhịn, không bao giờ phi lễ vớ