Lamborghini Huracán LP 610-4 t
Không Thể Không Yêu

Không Thể Không Yêu

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324840

Bình chọn: 10.00/10/484 lượt.

u mọi việc vẫn tiếp diễn theo chiều hướng căng thẳng như vậy, Khả Hoan chỉ toàn tâm toàn ý chăm sóc em bé, chỉ lúc đó cô mới thể hiện sự ôn nhu hiền hậu, còn khi đối mặt với Tạp Trát Nhân cô vẫn giữ thái độ lãnh đạm và kháng cự, thậm chí còn trầm trọng hơn thời điểm bọn họ mới quen biết nhau.

Sau hai ngày ẩn nhẫn Tạp Trát Nhân chuyển sang lo lắng và tức giận, hắn có cảm giác Khả Hoan mà hắn từng yêu thương giờ đây như biến thành người khác, mà không, biến thành cái xác không hồn mới đúng.

Đến ngày thứ ba, Tạp Trát Nhân không thể kiên nhẫn hơn nữa, hắn không cho phép Khả Hoan tiếp tục đuổi hắn như đuổi tà thế này, hắn phải làm gì đó để phá vỡ rào cản vô hình giữa hai người cho dù có làm Khả Hoan thù hận hắn hơn. Tạp Trát Nhân bắt buộc Khả Hoan phải tiếp nhận sự ân ái và cầu hoan của hắn.

Khả Hoan vẫn phản ứng tiêu cực như trước, cô kịch liệt chống cự thậm chí là cắt nát môi Tạp Trát Nhân khiến hắn ăn đau và trở lên điên cuồng như thú hoang. Hắn hung hăng đặt cô nằm dưới thân mình rồi lạnh giọng chất vấn: “Không phải là em đã quen với sự đụng chạm của thằng đàn ông khác rồi nên mới cự tuyệt tôi sao? Còn dám nói là em và Kì Lạc là trong sạch sao? Đứa trẻ kia rốt cuộc là con của ai?”

Khả Hoan tuyệt vọng tới cực điểm, thân thể cô run lên. Phải một lúc sau cô mới buồn bã nhìn Tạp Trát Nhân: “Nếu anh đã không tin còn hỏi tôi làm gì nữa? Anh giết tôi hoặc là để tôi đi đi”

Tạp Trát Nhân càng nổi điên giơ tay giáng xuống mặt Khả Hoan một cái tát: “Muốn chạy sao? Được lắm, vậy hãy đi luôn bây giờ đi”

Khả Hoan cắn chặt răng không mở miệng, cô đứng lên ôm lấy em bé đang ngủ say rồi không khống chế được cảm xúc liền òa lên khóc: “Con yêu, mẹ đưa con đi nhé. Từ nay về sau chỉ có hai mẹ con mình mà thôi”

Nháy mắt Tạp Trát Nhân đã cướp được em bé trên tay Khả Hoan,hắn đứng thẳng lưng lãnh khốc nói: “Muốn đi thì cô đi một mình, đứa trẻ này phải lưu lại đây”

Khả Hoan run run ngửa đầu nhìn hắn: “Nếu anh đã không tin đó là con anh thì anh còn lưu nó lại đây làm gì?”

Tạp Trát Nhân nổi giận đùng đùng mở miệng: “Nó nếu là nghiệt chủng thì sẽ phải trở thành nô lệ thấp hèn nhất trong gia tộc. Tôi sẽ bắt nó sống và lớn lên giống một tên nô lệ, tôi sẽ tra tấn nó, đánh đập nó, cho nó biết tất cả các bất hạnh của cuộc đời nó đều là do người mẹ không có tiết hạnh của nó ban tặng”

Khả Hoan khóc như điên dại: “Anh trả lại con cho tôi, trả lại đây. Anh là đồ điên, đồ khốn…”

Tạp Trát Nhân đẩy Khả Hoan ra rồi gọi lớn: “Người tới”

Đạt La lăm lăm tiến vào, Tạp Trát Nhân lạnh lùng hạ lệnh: “Đưa đứa trẻ này đi. Từ hôm nay trở đi không có lệnh của ta người phụ nữ này không được phép gặp đứa trẻ dù chỉ là một phút”

Khả Hoan không tin vào tai mình, cô đứng dậy lao về phía Tạp Trát Nhân nhưng hắn đã giao em bé cho Đạt La, mặt lạnh lùng bồi cô thêm một cái bạt tai khiến Khả Hoan ngã lảo đảo trên đất. Cô hoảng loạn ôm chặt lấy chân Tạp Trát Nhân khóc lóc cầu xin: “Tôi sai rồi, anh trừng phạt tôi thế nào cũng được nhưng cầu xin anh hãy trả lại con cho tôi. Tôi mới là nô lệ của anh, anh tra tấn tôi đi, đánh tôi đi…xin anh hãy để con tôi lại, nó còn bé như vậy làm sao có thể rời xa mẹ được, cầu xin anh, trả lại cho tôi, trả lại… con của tôi, đứa con đáng thương của tôi…”

Tạp Trát Nhân nắm chặt nắm đấm, thở sâu, cuối cùng hắn cũng cứng rắn bỏ lại Khả Hoan quay lưng bước đi. Khả Hoan quỳ rạp trên mặt đất khóc rống lên.

Trát Phi nhìn thấy em trai mặt mũi hằm hằm đi theo sau Đạt La tiến vào phòng, trên tay Đạt La là đứa bé đang khóc ầm ĩ khiến hắn không nhịn được nhíu mày hỏi: “Chú mang nó đến đây làm gì? Ở đây có ai thừa hơi mà bế bồng nó đâu?”

Hắn và bọn thủ hạ đã chiếm lấy mấy gian nhà của Kì Lạc, còn hạ lệnh dựng thêm mấy căn nữa để ở cho rộng rãi vì Tạp Trát Nhân đề nghị tất cả phải ở lại đây chờ Khả Hoan hồi phục hẳn sau khi sinh mới rời đi, dự định là 2 tháng. Tạp Trát Nhân ngồi xuống bên bàn, hai tay xoa xoa huyệt thái dương nói: “Anh cho bọn họ đi hỏi xem trong thôn có người phụ nữ nào đang cho con bú không, nếu có thì mướn người ta cho đứa trẻ này bú vài ngày, em sẽ gửi tiền người ta”

Trát Phi ngạc nhiên hói: “Chú tức quá hóa hâm sao? Anh có thừa tiền cũng sẽ không phung phí vào tên nghiệt chủng này”

Tạp Trát Nhân lập tức trừng mắt nhìn Trát Phi, sắc mặt cực kỳ khó coi: “Em cảnh cáo anh, nếu em còn nghe được hai từ Nghiệt chủng, nghiệt chủng nữa thì….”

Sắc mặt Trát Phi cũng xanh lên vì tức giận. Tạp Trát Nhân nhìn thấy thế liền dịu giọng: “Thực ra em vẫn tin rằng đó là con của em”

Trát Phi không khỏi lạnh giọng cười nhạo, làm sao có thể có chuyện đó. Em trai hắn không phải lại bị cô gái kia mê hoặc lần nữa h sao mà lại phát ngôn như thế.

Tạp Trát Nhân biết anh trai đang nghĩ gì, hắn quay đầu bảo Đạt La đi làm theo những lời hắn căn dặn. Còn dặn thêm là người ta đòi bao nhiêu tiền thì trả bấy nhiêu, nếu vợ chồng họ có thể dọn đến đây ở thì càng tốt, giá cả bao nhiêu không quan trọng. Đạt La nhanh chóng nhận mệnh rời đi.

Trát Phi sắc mặt cực kỳ khó coi, lạnh lùng nhắc nhở em trai: “Anh cho thủ hạ ngày đêm