Disneyland 1972 Love the old s
Không Thể Không Yêu

Không Thể Không Yêu

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324473

Bình chọn: 7.5.00/10/447 lượt.

ấy có thể sống sót. Nếu không thông được thì chỉ có cách chịu đau đến khi chết mà thôi”

Chỉ nghe mấy câu giải thích sơ bộ đó mà Tạp Trát Nhân cảm giác như lục phủ ngũ tạng bị xé nát, hắn chưa bao giờ rơi vào cảm giác sợ hãi đến thế. Hắn cắn răng tự kiềm chế cảm xúc, sau đó mở giọng run run nói: “Bà hãy cứu lấy cô ấy, hãy dùng mọi cách có thể để cứu cô ấy. Cô ấy phải sống, tôi sẽ cho bà bao nhiêu tiền tùy thích”

Y Liên nói: “tôi sẽ cố gắng hết sức. Nhìn qua có vẻ cô ấy có rất nhiều sữa nếu không cũng không căng tức đến vậy. Cầu mong thánh Ala tha thứ cho cô ấy”

Tạp Trát Nhân ôm chặt Khả Hoan vào lòng, trong đầu hết sức hỗn loạn. Hắn đã đóan được sơ bộ nguyên nhân nhưng không đủ can đảm để mở miệng giải thích. Làm sao hắn biết trước được là không cho Khả Khả cho em bé bú Khả Khả sẽ bị trướng sữa đến mức này, lúc đó hắn chỉ muốn trừng phạt cô một chút không ngờ sự tình lại đi đến mức này. Hắn định là chỉ hai ngày nữa sẽ mang em bé trả lại cho Khả Khả và vẫn giữ hai vợ chồng bảo mẫu ở lại để chăm sóc em bé vào ban đêm để Khả Khả có thể ngủ an giác.

Nhưng tình hình đã có vẻ hơi muộn, Khả Khả giờ đây bị bệnh trầm trọng đến vậy, một mình phải chịu đau đớn dày vò, hắn không biết phải nói gì, không biết làm gì để chuộc lỗi với Khả Khả. Hắn biết trong lòng Khả Khả hẳn là đang rất thống hận hắn.

Nước sôi được mang tới rất nhanh. Y Liên lập tức lấy ít bột pha với nước sôi rồi nguấy đều thành một hỗn hợt như cháo loãng. Cả căn phòng đều bốc lên một mùi chua chua nồng nặc khiến người ta có cảm giác buồn nôn.

Tạp Trát Nhân lúc này chẳng ngửi thấy gì nữa, tòan bộ tinh thần hắn đều đặt trên người Khả Hoan, hắn ôm cô, nhìn cô, trong đầu cũng chỉ nhớ tới cô. Nhớ lúc cô nhăn mày cười, nhớ lúc cô quật cường chống đối, nhớ lúc cô u buồn, lúc cô tủi thân…Giờ đây khuôn mặt cô vì sốt cao mà ửng hồng trông thật gầy yếu, hắn nhìn cô mà thấy lòng đau như dao cắt.

Y Liên bưng chén thuốc tới gần rồi quỳ gối cạnh người Khả Hoan, bà kiểm tra lần nữa độ nóng của chén thuốc sao cho không bỏng da người rồi mới nói với Tạp Trát Nhân: “Ngài hãy ôm chặt lấy cô ấy. Áp chén thuốc này vào ngực, cô ấy sẽ rất đau nhưng cũng chỉ còn cách này mà thôi”. Bà nhìn thấy rõ trong mắt người đàn ông này sự đau lòng và dằn vặt.

Mồ hôi Tạp Trát Nhân chảy ròng ròng khi Y Liên cầm chén thuốc lăn đi lăn lại trên ngực Khả Hoan. Chỉ trong chốc lát Kì Lạc đau đớn thét lên thảm thiết, tuy cả người bị Tạp Trát Nhân ôm chặt nhưng cô vẫn theo bản năng giãy giụa và khóc ầm lên. Trong cơn đau đớn, Khả Hoan mơ hồ nhớ lại khuôn mặt giận dữ của Tạp Trát Nhân, nhớ tới việc Tạp Trát Nhân tàn nhẫn cướp đi con cô, chẳng lẽ giờ đây lại vừa nghĩ ra trò mới tra tấn cô hay sao?

Khả Hoan vẫn không hề thanh tỉnh chút nào, từ đầu tới cuối cô chỉ la hét và khóc lóc cho đến khi ngất xỉu đi, thậm chí cô không hề nghe được tiếng nói trầm thấp của một người đang ôm chặt lấy cô và cưng nựng “Mèo con của anh, Mèo con của anh cố lên…”. Cô chỉ cảm giác mình đang rơi dần rơi dần vào địa ngục.

Tạp Trát Nhân lúc này mồ hôi chảy ròng ròng, trên mặt và tay chân gân xanh nổi chằng chịt. Nhìn Khả Hoan đau đớn ngất xỉu đi hắn vẫn không hề thả lỏng, cả người giữ nguyên tư thế ôm chặt lấy cô, hai tay vẫn run run như lúc đầu. Hắn hả mồm thở hổn hển đề giảm bớt áp lực trong phổi vì nãy giờ hắn dường như quên hô háp. Đau đớn thể xác đã xá gì so với đau đớn về tinh thần mà hắn đang phải chịu đựng.

Trườm xong, Y Liên lại lôi ra hai túi plastic nhỏ để trùm lên hai đầu vú Khả Hoan, sau đó lấy nước nóng thấm vào vải rồi trườm tiếp lên ngực cô. Khả Hoan lại lần nữa đau đớn giãy lên, cô cứ hết ngất lại tỉnh không biết đến bao nhiêu lần, cuối cùng trời cũng gần sáng.

Y Liên dỡ bỏ miếng nhựa gắn ở hai đầu ngực của Khả Hoan rồi sờ nắn lại, phát hiện đã có dấu hiệu mềm mại hơn, trong ngực chỉ còn một vài chỗ vẫn đang cương cứng mà thôi, đầu vú bắt đầu tiết chút sữa.

Tạp Trát Nhân lo âu hỏi: “Sao rồi?”

Y Liên lau mồ hôi trả lời: “Đã có chút kết quả rồi, nhưng mà tôi còn phải giúp cô ấy bức sữa đọng và mủ ra ngoài hết đã”

Tạp Trát Nhân cúi xuống áp môi vào cái trán đầy mồ hôi của Khả Hoan, trong lòng thống khổ nói: “Thực xin lỗi, thực xin lỗi, Mèo con của anh”

Sau đó Y Liên lấy vải mềm và nước sạch lau hai ngực Khả Hoan sạch sẽ. Tạp Trát Nhân thấy đầu ngực Khả Hoan hôm qua cứng đơ là thế mà hôm nay đã có vẻ mềm mại hơn không khỏi cảm thấy nhẹ nhõm hơn một chút.

Mèo con nằm trong lòng hắn gần sáng cũng chậm rãi mở mắt ra, tuy rằng vẫn bị đau nên nhíu mày nhưng tinh thần có vẻ khá thanh tỉnh. Khả Hoan mềm rũ người vô lực nhìn Tạp Trát Nhân vốn đang ôm chặt lấy cô, cô không thèm để ý mà mờ mịt nhìn sang bà đỡ đang ngồi cạnh mình.

Tạp Trát Nhân chưa kịp nói gì Y Liên đã lấy một vòng nhựa hình tròn tiến lại, bà hướng Tạp Trát Nhân nói: “Ngài ôm chặt cô ấy vào, sẽ đau đấy”

Nói xong bà ốp vòng nhựa vào vú Khả Hoan rồi xoay tròn khiến cô một lần nữa đau đớn hét lên và lại bắt đầu giãy giụa. Nhưng thân thể cô đang bị Tạp Trát Nhân ôm rất chặt nên dù cố lắm cũng không thể thoát khỏi hai gọng