Không Thể Không Yêu

Không Thể Không Yêu

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324683

Bình chọn: 8.5.00/10/468 lượt.

sẽ cố gắng”

Y Liên thu dọn đồ đạc chuẩn bị rời đi, bà nói: “Ngày mai tôi sẽ lại đến”

Những cơn đau nhức đã biến mất, Khả Hoan từ từ buông răng ra khỏi tay Tạp Trát Nhân, cả người vô lực xơ lụi nằm trong lòng Tạp Trát Nhân. Hắn không mảy may để ý tới vết thương ở tay mà khom cả thân mình ôm Khả Hoan thật chặt, nội tâm lúc này mới khôi phục được phần nào sự kích động lúc trước. Hắn thực sự sợ hãi, sợ mất đi Mèo con vĩnh viễn.

Khả Hoan lúc này cảm thấy vô cùng mệt mỏi, cả về thể xác lẫn tinh thần, cô không thèm để ý gì tới hắn. Tạp Trát Nhân cúi đầu xuống hôn má Mèo con ôn nhu nói: “Em còn đau không? Chỉ hai ngày nữa sẽ khỏi hẳn, em đừng sợ”

Thấy Khả Hoan không hề có phản ứng gì, hắn nói tiếp: “Em đói rồi phải không, để anh bảo người hầu mang cháo tới cho em nhé, hai ngày tới em chịu khó ăn nhẹ như thế thôi nhé?”

Khả Hoan im lặng một lúc mới nói: “Con đâu, em muốn gặp con”

Tạp Trát Nhân lật tức nói: “Em ăn cháo đi đã, ăn xong anh sẽ bế con lại cho em. Nhưng em chỉ được gặp con một lát rồi phải ngoan ngoãn đi ngủ. Những lời căn dặn của Y Liên em nghe rõ rồi đấy, em hiện vẫn đang ốm nên phải giữ sức khỏe. Anh đã tìm được bảo mẫu chăm sóc con rất tốt, con lớn lên từng ngày, em không phải lo lắng gì về con đâu”

Nước mắt Khả Hoan lại rơi xuống, cô yếu ớt nói: “Em muốn tự mình chăm sóc con, em không ngại bất cứ điều gì”

Tạp Trát Nhân ôm chặt Mèo con kiên quyết nói: “Lúc này thì không được, đợi em khỏe hẳn mình sẽ bàn tiếp. Với lại bây giờ em cũng không thể cho con bú, sữa của em còn chưa tốt, chờ hai ngày nữa được không?”

Khả Hoan im lặng nhắm mắt không nói gì, Tạp Trát Nhân nhìn bộ dạng dằn dỗi của Mèo con không kìm lòng được: “Người đâu, mang đồ ăn vào đây, rồi bảo bảo mẫu bế em bé lại đây”

Khả Hoan nghe đến thế mở to mắt vươn mình ngồi dậy, Tạp Trát Nhân đỡ cô dựa sát vào người mình.

Bảo mẫu nhanh chóng bế em bé vào trong, Khả Hoan mắt sáng lên vội vàng vươn tay ra phía trước đón lấy con. Bảo mẫu liếc nhìn Tạp Trát Nhân một cái rồi mới đem em bé đưa cho Khả Hoan, cô liền ôm chặt lấy tiểu bảo bối, áp vào ngực mình, va chạm khiến cho ngực cô một trận đau nhức nhưng cô không hề nề hà.

Khả Hoan tinh tế đánh giá em bé, chỉ vài ngày không gặp em bé của cô đã lớn lên trông thấy, nhìn qua đã thấy là vừa được bú no nên vẻ mặt rất vui vẻ, hai mắt long lanh nhìn mẹ. Khả Hoan ôm con sát lên miệng hít hà, vài ngày không gặp cô rất nhớ mùi của con, khóe mắt cô lại trở lên ướt át và chẳng mấy chốc đã tí tách rơi xuống.

Bảo mẫu nhìn thấy cảnh Khả Hoan ôm con xúc động khóc không tránh khỏi thương cảm, tuy rằng cô có nghe tới lời đồn đãi không hay về cô gái này nhưng xem ra cô ta đã bị trừng phạt đủ rồi.

Tạp Trát Nhân nhìn thấy bộ dạng này của Mèo con trong lòng nổi lên bao cảm xúc hỗn độn. Hắn thực ân hận vì trong lúc giận dữ không kiềm chế được mà gây cho Mèo con những tổn thương lớn như vậy về mặt thể xác và tinh thần. Hắn không nhịn được ôm lấy Mèo con và áp môi mình vào trán Mèo con, lại ngoài ý muốn phát hiện ra Mèo con đang đổ mồ hôi lạnh. Tạp Trát Nhân lập tức ôm lấy Mèo con vào lòng rồi nhìn bảo mẫu ý bảo bế em bé ra ngoài.

Khả Hoan lập tức mở to mắt và nhất quyết không chịu buông tay, nước mắt lưng tròng nói: “Đừng bX bé đi, đừng mà. Đó là con tôi, con của tôi. Cô buông tay ra, buông tay..” Vừa nói cô vừa dùng tay đẩy bảo mẫu ra xa. Hoạt động quá sức khiến ngực cô lại bị một trận đau đớn đánh úp khiến cô không khỏi rùng mình toát mồ hôi lạnh.

Tạp Trát Nhân lập tức nói: “Không bế đi, không bế đi đâu cả, cô ấy chỉ giúp em bế em bé một lát thôi. Em đang rất đau phải không? Nếu tiếp tục bế em bé sẽ làm em đau hơn. Ngoan nào, chúng ta ăn chút gì đó đã. Anh hứa là vẫn để con ở lại với em”

Khả Hoan vẫn lắc lắc đầu không chịu buông tay. Tạp Trát Nhân sốt ruột đành phải uy hiếp: “Nếu em không nghe lời, thân thể không khỏe hẳn anh sẽ không cho em gặp con nữa”

Khả Hoan cứng đờ người lại, cô cắn chặt môi, nước mắt rơi xuống càng nhiều. Tạp Trát Nhân nén nhịn cảm xúc trầm giọng nói: “Đưa con cho bảo mẫu bế đi”

Khả Hoan giằng co hơn 10 giây xong mới chậm rãi buông tay cho bảo mẫu bế lấy em bé.

Khả Hoan vừa buông tay xuống ngay lập tức cảm nhận được cơn đau nhức ở hai bầu ngực, dù rất muốn nâng tay lên vuốt ve em bé nhưng cô không thể cử động nổi. Cô đành chăm chú ngồi nhìn bảo mẫu cưng nựng và cho bảo bối của mình bú, ánh mắt một phút cũng không dời, thậm chí không nghe vào tai bất kỳ câu thủ thỉ êm ái nào của Tạp Trát Nhân.

Tạp Trát Nhân nhẹ nhàng đặt cô nằm nghiêng xuống gối, còn hắn nhanh chóng đứng dậy bê hai bát cháo đặt lên bàn. Mùi cháo thơm ngát tỏa đi khắp phòng. Hắn nhẹ nhàng nâng Khả Hoan dậy rồi ôm cô vào trong lòng, sau đó múc từng thìa cháo đút cho cô ăn. Khả Hoan vẫn chăm chăm nhìn em bé, cô không hề tỏ ra quan tâm tới những hành động chăm sóc của Tạp Trát Nhân.

Tạp Trát Nhân muốn cho Mèo con an tâm về em bé để ăn ngon miệng hơn, hắn quay sang bảo mẫu nói: “Cô ngồi xuống đi, ngồi gần lại chúng tôi một chút”.

Bảo mẫu theo lời hắn ôm em bé ngồi sát vào phía hai người, Khả


XtGem Forum catalog