Không Thể Quên Em

Không Thể Quên Em

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325991

Bình chọn: 7.5.00/10/599 lượt.

nên trái tim anh trở nên yếu đuối lạ thường.

Chẳng lẽ mọi điều cô làm bao lâu nay thật sự chỉ muốn nhìn thấy anh đau khổ thảm thiết hay sao? Tại sao cô còn bảo anh đợi cô?

Lúc này đây, anh chỉ dám hít thở thật nhẹ, sợ hô hấp quá sâu sẽ khiến anh không gượng được, cố gắng để đầu óc trống rỗng, không nghĩ gì nữa, có thể trái tim mói không đau khổ như bị thứ gì đó đâm xuyên vào.

Anh đấm thật mạnh vào nhánh cây sà xuống trước mặt.

“Họ Thẩm kia, còn nhớ tao không?”, một giọng nói huênh hoang vang lên sau lưng anh.

Đang đắm chìm trong sự giận dữ, anh quay lại thấy một mái tóc vàng hoe, khiến anh nhớ đến cái đêm hơn một năm trước.

“Không nhớ ra à? Con gà của mày một năm trước đánh mấy anh em bọn tao, món nợ đó bọn tao chưa tính đấy”, nhăc đến chuyện đó, Chó Chết chỉ muốn ăn tươi nuốt sống anh.

Lạnh lùng nhìn bọn chúng một cái, anh quay người định bỏ đi.

“Muốn đi à, không dễ đâu”, Chó Chết đưa mắt ra hiệu cho mấy tên kia, chúng lập tức vây quanh anh, “Hừ, họ Thẩm kia, mày kiêu căng cái thá gì? Sinh viên giỏi trường H thì hay lắm à, thực ra cũng như bọn tao cả thôi”.

Chó Chết nói, máy tên kia cười hô hố phụ họa.

Cơn oán giận tích tụ bây lâu đã bùng nổ, anh như một con mãnh sư nổi giận, đôi mắt vằn đỏ tia máu trừng mắt nhìn Chó Chết tóc vàng hoe, rồi đột ngột đấm một cú vào cằm hắn.

Chó Chết lảo đảo, lùi ra sau mấy bước, đứng vững lại rồi chồm đến: “Chó thật, thằng bạch diện thư sinh này, không biết phải trái gì, chẳng trách người ta chỉ đích danh phải đánh mày. Vốn thấy mày cưa được con gái nhà giàu, muốn làm ăn với mày mà, mẹ kiếp, mày không biết điều, dám đánh lão đây à?”.

Chó Chết vừa chửi vừa lao đến, quần lấy anh.

Lần đầu tiên trong đời anh ra tay đánh người, mỗi một cú đấm đều mạnh và nặng như muốn xả hết mọi nỗi oán hận trong lòng.

Trong tích tắc, mấy tên kia cũng ập đến... Một thoáng, những cảnh tượng đau khổ nhất lúc học trung học hiện lên trước mắt, nhập lại thành một với trước kia...

Tang Du có nói với cậu rằng, nó không thích nam sinh theo đuổi mà nó thích theo đuổi ngược lại không?

Càng từ chối nó thì nó càng phải cưa cho bằng được. Tôi nhớ lúc học trung học, nó đã tốn rất nhiều công sức theo đuổi nam sinh, về sau cưa được lại đá người ta, tính ra thì cậu không phải là người đầu tiên.

Đừng nói với tôi là cậu vào được Hoàng Đình thì sẽ khiến tôi xem trọng cậu hơn. Tuy cậu có tài nhưng nếu không phải nhờ Tang Chấn Dương này thì cả đời cậu cũng không vào đó được. Có những thứ, là đen thì mãi mãi không thể biế thành trắng đâu.

Sao? Cậu không biết cậu đã vào được Hoàng Đình như thế nào à? Ha ha, con bé nhà tôi vì muốn theo đuổi cậu đã bỏ ra không ít công sức đâu.

Vậy cậu không nghĩ là để anh ấy yêu tôi rồi tôi đá anh một cú thật mạnh, kiểu tổn thương đó càng mạnh mẽ thì càng hả giận hơn sao?

Tôi chỉ có Tiểu Du là đứa con gái duy nhất, tương lai nó sẽ là người kế nghiệp Tang thị.

Bây giờ cậu và nó hãy còn trẻ, con đường đời vẫn còn nhiều thứ phải vượt qua. Nếu nó chọn cậu thì phải từ bỏ Tang thị, cậu có nghĩ cậu và Tang thị so ra thì nhất bên trọng, nhất bên khinh?

Cậu là một chàng trai tốt nhưng nếu cậu không có một gia đình như thế, có lẽ cậu và Tiểu Du đã có một tương lai tốt đẹp.

Cậu sắp đi du học rồi, đây là cơ hội tốt để quên mối tình này, thời gian có thể xóa nhòa tất cả, đến độ cuối cùng chẳng còn chút dấu vết nào.

Bây giờ cậu từ bỏ sớm thì có lẽ sẽ rất đau, nhưng còn tốt hơn là sau này cậu sẽ phải đau khổ cả đời.

Chúng ta có cần đánh cược không? Xem Tiểu Du ngày mai chọn đi đăng ký kết hôn với cậu hay là ở nhà?

Được, còn mười mấy tiếng nữa, chúng ta cứ đợi xem sao.

Anh đã nói, cho dù là chia tay thì anh cũng cần chính cô nói với anh.

Lúc nãy chắc chắn anh đã nghe nhầm, người nói trả thù anh nên mới theo đuổi anh không phải cô, người hôn Tăng Tử Ngạo không phải cô, nói ngày mai không thể đi đăng ký kết hôn với anh không phải cô, mọi thứ đều là ảo giác của anh... Như Ý, là vật đính ước của cô và anh.

Anh đã đồng ý đợi tuần sau cô quay về.

Anh co chặt nắm tay, giữ chắc chiếc nhẫn ấy – Như Ý.

Chó Chết giữ chặt anh lúc đó đã bị đánh đến không thể động đậy được, ghì tay anh hét lên: “Đưa nhẫn cho tao!”.

Bất lực là anh nắm quá chặt, Chó Chết cuống lên, nhặt cây gậy bên cạnh quất thẳng vào đầu anh...”Đại ca, có chết người không thế?”

“Không... không đâu”, Chó Chết khiếp đảm ném cây gậy đi, nhìn Thẩm Tiên Phi nằm bất động trên đất.

“Cái tên thiết kế kia cho bọn mình chẳng bao tiền, chúng ta đánh nó một trận là được, không cần làm hắn chết.”

“Đại ca, chúng ta đi mau, bên kia có người đến rồi kìa.”

“Đợi.. đợi đã, tao... tao lấy cái nhẫn... rồi đi.” Trong phòng khám, Mục Thát Lâm ngồi trước bàn làm việc, nhìn Tang Du vẻ mặt tiều tụy, trong lòng cứ nguyền rủa tên bạn Thẩm Tiên Phi vô nhân tính, một cô gái tốt như vậy mà cũng quên được thì hay thật.

“Nếu muốn khóc thì cứ khóc đi, thực ra khóc được rất có lợi với bệnh tình của cô”, đứng dậy đến trước mặt Tang Du, Mục Thát Lâm đưa hộp khăn giấy cho cô, “Thế về sau thì sao?”.

“Về sau... tôi cứ thế xông vào cửa kiểm soát, còn ẩ


XtGem Forum catalog