phong
cảnh thành phố bên ngoài bức tường kính.
Viên Cảnh Thụy nhìn cô, trong lòng thầm nghĩ tại sao anh có thể chọn được một thư ký tốt như thế này nhỉ.
3
Khi gặp Viên Cảnh Thụy cũng là lúc Đổng Tri Vy đang ở vực sâu nhất của cuộc đời cô.
Lúc đó cô vừa mất việc, đồng thời mất người bạn trai đã yêu nhau hai năm chín tháng – Ôn Bạch Lương.
Đổng Tri Vy quen Ôn Bạch Lương khi cô vừa tốt nghiệp trung cấp, lúc đó cô
đang cầm tấm bằng thực chất không đáng một xu chạy vạy tìm việc khắp
nơi. Các công ty lớn không thèm ngó tới hồ sơ của cô, thất bại không
biết bao nhiêu lần, cuối cùng cô bước vào một tòa nhà dân cư bình
thường.
Đó không phải là tòa nhà kinh doanh, tầng lầu cũ kỹ trước mắt khiến cô phải check lại địa chỉ không biết bao nhiêu lần mà cuối cùng
vẫn không dám tin. Bước ra khỏi thang máy, khắp nơi đều là đồ vật ngổn
ngang, Đổng Tri Vy cẩn thận bước qua chúng và đi tới trước cửa căn phòng số 1130. Lúc bấm chuông trong lòng vẫn còn do dự không biết bản thân
mình có nên quay đầu rời khỏi đây không nữa.
Nhưng lúc đó có tiếng nói vọng ra sau cánh cửa:
“Cửa không đóng, tự vào đi”.
Cô đẩy nhẹ, quả nhiên thế thật, cảnh tượng hỗn loạn sau cánh cửa vượt quá
sức tưởng tượng của cô. Vỏ hộp được xếp đầy góc tường, nền nhà, trên
ghế, thậm chí cả trên bàn, giữa đống lộn xộn ấy là một chàng trai trẻ
đeo kính, cổ đang kẹp điện thoại, tay thoăn thoắt gõ phím, thấy cô đứng ở cửa cũng không nói gì mà chỉ dùng ánh mắt ra hiệu cho cô bước vào
trong.
Mới bước được một bước cô đã giẫm phải đồ, cúi đầu nhìn hóa ra là một tập giới thiệu sản phẩm, cô cúi xuống nhặt lên xem, đó là tập
giấy và bản chữ in thô kệch, xấu xí, bên trên cũng không có câu văn hoa
mỹ bắt mắt gì mà chỉ là những dòng chữ đen đơn giản nhất, tất cả không
bắt mắt chút nào.
Ở nhà cô dọn dẹp mọi thứ quen rồi nên đã nhặt món
đồ thứ nhất lên liền tiện tay nhặt luôn cái thứ hai, thứ ba, trên đường
đi vào cô thu dọn hết những món đồ vứt lung tung trên sàn rồi xếp gọn
gàng lại với nhau.
Ôn Bạch Lương nói chuyện điện thoại một lúc rồi im bặt, bởi vì mọi thứ trước mắt như được hóa phép, những chiếc hộp mở nắp nằm lung tung giờ đã được đóng gọn gàng, sắp xếp có tuần tự ở trong góc nhà, những chiếc ghế lộn xộn cũng tìm được vị trí. Cô gái mặc chiếc váy liền thân nhạt màu đang nhanh nhẹn thu dọn mọi thứ trước mặt anh rồi đi tới trước bàn đặt tập giấy giới thiệu sản phẩm đã được sắp xếp gọn gàng lên trước mặt anh.
Chiếc điều hòa trong căn phòng đi thuê này không
tốt lắm, trời nóng nực, cô lại vừa đi từ ngoài vào, bận rộn thu dọn một
lúc là mồ hôi đã túa ra ướt đẫm. Thấy anh đang nhìn mình cô cảm thấy
ngài ngại, dùng tay quệt mồ hôi một cái, cô nhẹ nhàng nói:
“Xin lỗi, tôi nhiều chuyện rồi”.
Anh suýt đứng bật dậy rồi nắm lấy tay cô và lắc đầu.
Sao có thể chứ? Giây phút ấy anh cứ ngỡ mình nhìn thấy một nhà ảo thuật.
Sau đó Đổng Tri Vy liền làm việc ở công ty của Ôn Bạch Lương.
Đây là một công ty tư vấn đầu tư độc lập, Ôn Bạch Lương vừa là giám đốc
công ty, đồng thời kiêm luôn bán hàng, quảng cáo, kỹ thuật… nói thẳng ra thì, trước khi Tri Vy tới đây, anh chính là người duy nhất của công ty
này.
Sau khi tốt nghiệp đại học Ôn Bạch Lương đã từng làm việc cho
một công ty tư vấn đầu tư rất nổi tiếng, anh rất có năng lực và tài hoa, đã từng làm nhiều hợp đồng lớn gây chấn động trong giới. Thành công tới quá nhanh, anh lại đang tuổi trẻ khí thế, nên mau chóng cảm thấy bất
mãn với sự kìm kẹp ràng buộc của công ty, sau đó cãi nhau một trận tơi
bời với cấp trên đã cướp công lao của anh, anh quyết tâm từ chức rồi ra
ngoài tung hoành, va chạm xã hội, tự mình xây dựng một vùng đất mới.
Nhưng anh chỉ là con em xuất thân từ một gia đình bình thường, không có điều
kiện và ô dù. Khi anh còn làm việc ở công ty nổi tiếng kia, ai ai trong
giới gặp anh cũng đều tươi cười đon đả, người người xưng anh em, tay bắt mặt mừng, bá cổ bá vai. Sở dĩ anh quyết tâm từ chức lập nghiệp cũng vì
tưởng rằng bản thân mình đã đủ vây đủ cánh. Không ngờ, vừa quyết định ra đi xong mọi thứ đã thay đổi hoàn toàn, những người ngày trước cùng anh
nói nói cười cười giờ ngoảnh mặt quay lưng, những người còn chút lòng
tốt thì từ chối khéo léo trên điện thoại, kém tốt hơn một chút thì điện
thoại đều để thư ký nghe, còn bản thân họ thì chẳng bao giờ có thời
gian.
Khởi nghiệp có nghĩa là hôm nay là địa ngục, ngày mai là địa
ngục, ngày kia có thể mới là thiên đường, nhưng phần lớn mọi người đều
chết ở ngày mai. Khi Tri Vy gặp Ôn Bạch Lương chính là lúc anh đang là
kẻ khởi nghiệp chới với trong địa ngục. Sự nhiệt tình và tham vọng luôn
tràn trề nhưng bốn mặt đều va phải tường, không ngừng giằng co trong
thất bại, chỉ cần thỉnh thoảng có một tia sáng lóe lên cũng đủ khiến anh vui sướng mấy ngày liền.
Có thể có nhiều người cảm thấy dè bỉu, coi
thường giấc mơ một bước thành công của chàng thanh niên đầy nhiệt huyết
này, nhưng lúc đó Tri Vy thực sự bị cảm động. Cô trở thành nhân viên đầu tiên của Ôn Bạch Lương, nhìn ánh mắt lấp lánh của giám đốc miêu tả kế
hoạch tương lai