thích thì nhiều nhìn hai mắt, không thích liền đuổi trở về, có cái gì đáng
ngươi phí tâm tư?”
Ta xoay người nằm sấp áp đảo hắn, đem trọn nửa người trên đè ở trên ngực hắn,
hai mắt sáng lên: “Bệ hạ nói là thật? Những
cung phi này giống như trang sức trong cung?”
Hắn gật đầu: “Hoàng hậu chẳng lẽ còn ngại chép sách chưa đủ? Lại bắt đầu không
tin trẫm đi?”
Ta trừng hắn, bò dậy chuẩn bị rửa mặt, lại bị hắn đẩy vào trên giường rồng gặm
cắn một trận.
Hoàng đế bệ hạ và Bản
cung đang ở trên giường thì bị Điền Bỉnh Thanh và Nga Hoàng gọi dậy, rửa mặt
xong, ngồi xuống ăn đồ ăn sáng, một đám phi tần thì đang tắm nắng chờ đợi ngoài
Trọng Hoa điện.
—— các nàng đã tới nửa canh giờ trước.
Nga Hoàng nói, ta phải tự xưng Bản cung, mặc dù ta quả thật không thích xưng hô
này.
Hoàng đế bệ hạ không lên triều rất là nhàn nhã, ăn đồ ăn sáng vô cùng chậm, ta
nuốt mất ba cái há cảo tôm, mà túi canh gạch cua của hắn vẫn còn nguyên vẹn.
Ta xem không vừa mắt, gắp một há cảo tôm đưa đến bên miệng hắn, hoàng đế bệ hạ
sửng sốt một chút, mở to miệng cắn há cảo tôm nhẹ nhai nếm, bộ dáng rất là
thích ý.
Nga Hoàng và Điền Bỉnh Thanh nhìn nhau, cổ quái cười một tiếng.
Ta cảm thấy dáng vẻ hoàng đế bệ hạ ăn cơm u nhã đoan trang, sắc đẹp thay được
cơm, vì vậy ta cũng rất thích ý, không đành lòng thúc giục hoàng đế bệ hạ ăn
cơm nhanh chút.
Thay vì ủy khuất dạ dày của hoàng đế bệ hạ, tổn thất sắc đẹp ăn cơm, không bằng
ủy khuất hai chân của mấy vị cung phi bên ngoài điện.
Ta từ trước đến giờ trong ngoài rất rõ.
Thời gian ăn sáng khoảng gần một canh giờ, vì vậy khi những cung phi mảnh mai
kia ở dưới sự dẫn dắt của Đức Phi và Ngọc phi đi vào khấu đầu, những ngọc dung
đều trắng bệch, thở dốc.
Đợi các nàng oanh thanh yến gáy quỳ xuống rồi, làm lễ ra mắt với hoàng đế bệ hạ
và bản cung, Nga Hoàng nhất nhất đưa lên lễ ra mắt, ta rất có mấy phần hứng thú
quan sát một phen, thấy cung phi của hoàng đế bệ hạ hoàn mập yến gầy, có riêng
khác nhau, chẳng qua là thể chất hơi yếu, vì vậy nhiệt tâm đề nghị với hoàng đế
bệ hạ: “Bệ hạ, nô tì nhìn thân thể những cung phi này không đủ khoẻ mạnh, không
phải là trường thọ. Lúc trước khi nô tì về quê, nhìn thấy những nông phụ kia
thân thể khoẻ mạnh, không bằng đuổi cung phi đến nông thôn sống một đoạn thời
gian, không biết chừng cũng mạnh mạnh khoẻ khoẻ.”
Những cung phi kia nghe lời ấy, sắc mặt như tờ giấy. Đức Phi và Ngọc phi càng
thêm cặp mắt phóng hỏa nhìn chằm chằm ta.
Ta có nỗi khổ tâm, các nàng lại không biết điều, Bản cung thật là tiếc nuối!
Hoàng đế bệ hạ cười híp mắt gật đầu: “Tất cả liền theo hoàng hậu nói.” Phía
dưới nhất thời vang lên tiếng kinh hoàng.
Đức Phi gắt gao nhìn chằm chằm ta, rốt cục không nhịn được mắng: “***——”
Ta còn chưa phát tác, hoàng đế bệ hạ đã đổi sắc mặt: “Người đâu, Đức Phi vô lễ
với Hoàng hậu nương nương, vả miệng hai mươi!”
Đức Phi liều chết giãy giụa, trước gọi “Bệ hạ”, thấy hoàng đế bệ hạ không động
đậy, lại kéo dài giọng điệu buồn bã cầu khẩn: “Biểu ca... Biểu ca... Thục nhi
không phải cố ý muốn mạo phạm Hoàng hậu nương nương...”
Trái tim Bản cung thật là không vui.
Nhà dân chúng, người bỏ trốn hoặc là người kết thân, sáu bảy phần là quan hệ
biểu ca biểu muội, biểu ca và biểu muội chính là những người có tỉ lệ gian tình
cao.
Ta khẽ dựa vào Phượng Triêu Văn, nóng bỏng nhìn Đức Phi đang khóc đến mặt mũi
đầy nước mắt dưới đất, lại quay đầu nhìn chằm chằm hoàng đế bệ hạ: “Bệ hạ,
thiếp cảm thấy trong cung một chút cũng không dễ chơi, hôm nay đệ đệ cũng trở
về rồi, chính là thời điểm tốt để một nhà gặp nhau...”
Bệ hạ ngài nếu dám cho ta không thoải mái, ta khẳng định phất tay áo không làm
Hoàng hậu nương nương bỏ đi này.
Trán hoàng đế bệ hạ hung hăng giãn ra, nổi giận: “Đã điếc sao?”
Sau lưng xông tới bốn cung nhân, hai người đè Đức Phi, hai người bành bạch vả
miệng, không đến một khắc đồng hồ, gò má ngọc dung chỉnh tề của Đức Phi đã sưng
thành bánh bao.
Ta đứng lên thẳng cái lưng mỏi, không nhịn được oán trách: “Bản cung ghét nhất
biểu ca biểu muội gì đó!”
Hoàng đế bệ hạ khẽ mỉm cười: “Trong cung trẫm chưa từng có biểu muội!”
Bản lãnh trợn mắt nói dối này không ai sánh bằng!
Đức Phi nhất thời ngồi phịch ở dưới đất khóc om sòm.
Tiếp kiến cung phi, mất gần nửa canh giờ, vì vậy đi tới cung Thái hậu, đã gần
đến giữa trưa.
Thái hậu nhìn thấy ta và hoàng đế bệ hạ cùng đến, sắc mặt vui mừng, mở miệng
gọi một tiếng “Hoàng nhi” cực kỳ thân thiết, còn gọi ta tiến lên, lôi kéo tay
của ta sờ lại sờ, cực kỳ thương tiếc, nếu không phải đã biết nàng không phải là
mẹ ruột của Phượng Triêu Văn, ta thật coi đây là mẹ con một nhà.
Tương đối mà nói, Phượng Triêu Văn lãnh đạm rất nhiều, theo lễ tiết thỉnh an
xong, ngồi xuống không đến thời gian một ly trà, liền nói: “Hôm nay mẫu hậu
cũng lớn tuổi, nhi thần lại cưới thê tử, là thời điểm để cho thê tử trông coi
hậu cung, mẫu hậu dưỡng tuổi. Mấy năm qua nhi thần tuỳ hứng, không chịu cưới
hậu, cũng liên lụy mẫu hậu, thật là xấu hổ!”
Những nếp nhăn xinh đẹp tuyệt trần trên mặt Thá