The Soda Pop
Khu Vườn Bí Mật

Khu Vườn Bí Mật

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325872

Bình chọn: 9.5.00/10/587 lượt.

hiền lành lương thiện xinh đẹp”, mẹ lại đưa cho tôi một vấn đề hóc búa nhất trong đời rồi. Cô gái vừa lương thiện vừa xinh đẹp…

Nhật ký bí mật của Joo Won

Suốt mấy ngày qua, tôi sống trong tâm trạng bị mang ra làm lá chắn sống trước mặt địch. Cứ như đang có chiến tranh nổ ra xung quanh. Tất cả mọi người dường như đều tấn công tôi. Đây là cuộc chiến không có người thắng, chỉ toàn những kẻ thua cuộc. Dĩ nhiên kẻ sống sót sẽ là tôi. Tôi biết điều đó. Tôi biết rằng nếu không từ bỏ Gil Ra Im thì cuộc đời tôi sau này sẽ chỉ toàn ngập chìm trong lửa chiến.

Cuộc chiến thứ nhất

Tôi đọc sách đến rạng sáng thì ngủ thiếp đi. Vì thế, đến tận sáng tôi vẫn chẳng thể nào tung chăn ra được mà cứ lang thang đi lạc trong giấc mơ. Tôi không nhớ chính xác đã mơ gì, nhưng nó chính là sự kết hợp hoàn hảo giữa mối bất hòa vì thái độ ức hiếp của Ra Im đối với tôi và tình trạng vô thức nhận ra mình đang ở trong phòng đọc sách. Hai thứ đó làm giấc mơ của tôi trở nên lộn xộn. Tôi định kéo mình thoát khỏi giấc mơ và chuẩn bị bỏ trốn thì mẹ tôi bỗng nhiên xuất hiện rồi ném giỏ quýt vào tôi. Tôi ngã xuống giữa phố như Đức Mẹ Maria lâm vào cảnh đường cùng. Nhiều người không biết ở đâu xuất hiện bắt đầu vây lấy tôi, ném quýt vào tôi và sỉ nhục tôi. Giữa lúc đó thì Ra Im chỉ lo bóc vỏ quýt ăn và nhìn tôi đang bị bắt nạt bằng ánh mắt vô cảm. Tôi tỉnh giấc với tâm trạng buồn bã và uể oải. Ngay lúc đó, tiếng thét sắc lẻm của mẹ vang lên.

- Mang giỏ quýt này vứt ngay!

Tôi dựng thân người nặng trĩu dậy rồi bước xuống lầu dưới. Mẹ tôi đang chỉ vào giỏ quýt để trên bàn và lớn tiếng với cô quản gia. Giỏ quýt đó là cách thể hiện sự kính trọng và tấm lòng của Ra Im khi cô đến nhà mẹ tôi lần trước. Rõ ràng là tấm lòng đó đã bị tôi và mẹ giẫm đạp một cách thảm thương. Tôi đem thứ đó về, nhưng ăn cũng không được mà bỏ đi cũng không nỡ. Tôi đã định sẽ không cho ai đụng đến nó và chỉ giữ nó để nhìn thôi. Mẹ lại hét lớn về phía cô quản gia lần nữa.

- Tôi bảo cô vứt đi ngay cơ mà!

- Cô cứ để đó đi. Đây là nhà con. Đồ trong nhà con hãy để con tự xử lý.

Tôi muốn nói với giọng cương quyết nhất nhưng do chưa tỉnh giấc được bao lâu nên giọng nói cũng chẳng hùng hồn được như ý. Mẹ nhăn mặt nhìn tôi và tuôn ra một tràng diễn thuyết.

- Ai bảo đây là nhà anh? Tôi chưa từng nói sẽ chuyển quyền thừa kế cho anh lần nào cơ mà! Nếu anh cứ tiếp tục như thế này thì tôi có thể đuổi anh ra khỏi căn nhà này bất cứ lúc nào đấy. Không chỉ những gia đình nghèo khó mới phải cực khổ chăm lo cho con cái họ đâu. Tôi đã để anh hưởng thụ những thứ mà người khác nằm mơ cũng không có, ít ra anh cũng phải làm gì cho tôi chứ. Như con ranh ấy đã nói đấy, nhờ sự tình cờ của ba bà mụ mà gặp được bố mẹ tốt, sinh ra đã ngậm vàng trong miệng thì không phải anh có nghĩa vụ bảo vệ và làm tăng số tài sản này lên sao? Những thứ anh khiến mẹ thất vọng từ trước đến nay mẹ sẽ quên hết, nên hãy đi xem mắt một lần nữa đi.

Cuối cùng tôi cũng bị ép làm theo ý mẹ và đến viện bảo tàng xem mắt. Đối tượng xem mắt của tôi là một cô gái trang điểm đậm, dùng nhiều nước hoa, gia đình cô ta là kiều bào có ảnh hưởng lớn ở Nhật còn cô ta thì đang học cao học tại trường Đại học Tokyo. Ngồi bên cạnh cô ta, tôi suýt ói cả ra vì mùi nước hoa nồng nặc. Cô ta nhìn tôi với ánh mắt hài lòng. Sao nào, chẳng có cô gái nào lại không rung động trước tôi cả. Những lúc như thế này tôi thực sự chán ghét cái sự thật rằng mình là một người đàn ông quyến rũ. Tôi bắt đầu dùng cách nói chuyện vòng vo để tỏ ý từ chối. Hình như cô gái đang theo học cao học này chẳng hiểu ý tôi muốn nói gì nên không còn cách nào khác, tôi đành nói thẳng với cô ta luôn. Thật may cô ta cũng là một cô gái có lòng tự trọng. Trước khi cà phê nguội, cô ta đã hất ngã ghế rồi bỏ đi.

Cuộc chiến thứ hai

Cuộc chiến thứ hai nổ ra ở trung tâm thương mại. Sau khi xem mắt xong, tôi đến văn phòng với tâm trạng không thoải mái lắm. Trên bàn là tài liệu PowerPoint về khu nghỉ mát và bản kế hoạch bữa tiệc cuối năm. Tôi xem qua đại khái rồi bảo thư ký Kim hãy chọn lại danh sách khách mời một lần nữa.

- Đây là danh sách khách mời VVIP cho bữa tiệc cuối năm. Tổng cộng có 473 người ạ.

Tôi nhìn chằm chằm bản danh sách thư ký Kim đã chọn rồi hỏi:

- Đây là kế hoạch tốt nhất à? Có chắc không?

- Tôi biết giám đốc sẽ hỏi như vậy nên đã đếm kỹ từng người rồi ạ.

Thư ký Kim nói như muốn cho tôi biết bản danh sách đã rất ổn.

- Thế mới nói, ai bảo anh đi làm mấy trò này chứ. Lại còn muốn nghe câu, “Rất tốt!” được thốt từ miệng tôi sao? Xác định lại thứ tự bằng doanh số mua hàng rồi rút danh sách còn 47 người cho tôi.

- Sao ạ?

- Tôi nói dùng ngân sách của 474 người để tiếp đãi 47 người. Để cho 47 người đó hiểu rằng dù đều là khách VVIP nhưng họ thuộc 10% trong vị trí cao nhất. Như vậy, số 426 người còn lại sẽ cắn răng nỗ lực cố gắng hơn nữa vào năm tới.

Tôi đóng bộp bản kế hoạch lại rồi đứng dậy, vừa lúc đó nữ thư ký bước vào và nói có một vị khách đến tìm tôi. Là Jong Su.

Jong Su hùng hổ bước vào như sắp xung trận và định nhào đến nắm lấy cổ họng tôi. Tôi ra lện