nói thì cả kinh thất sắc: “Hai người này… Giấu giếm tuyệt kín kẽ!!”
Thuần Dương công chúa lúc ấy đang trên đường đến Đại Khánh cầu thân, biết chuyện cũng phải cảm thán: “Nam nhi trên đời làm gì có ai dám đem những loại chuyện này công bố thiên hạ? Phương tiểu hầu gia quả thật xứng danh một đại trượng phu đỉnh thiên lập địa! Thảo nào, nữ tử Đại Khánh hết thảy lập thệ, một khi xuất giá nhất định phải gả cho Phương tiểu hầu gia, lời này cũng không hề nói quá!”
Nhưng ở Bát Phương Thành, khi chuyện vừa xảy ra, phản ứng đầu tiên của hết thảy từ tướng lĩnh đến binh sĩ chính là… ngoác miệng cười to, đại khai tiếu hội.
Bởi một lẽ, Phương tiểu hầu gia khi còn ở Bát Phương Thành thường xuyên có những lời trêu chọc đùa giỡn mang hàm ý như vậy đối với công tử Vô Song, nên chư tướng sĩ cũng ít nhiều miễn nhiễm đối với việc thổ lộ kinh thiên động địa này. Hết thảy mọi người chỉ đoán già đoán non, phải chăng vì Phương tiểu hầu gia muốn tránh né việc tứ hôn của Bệ hạ, cố tình đem công tử ra làm lá chắn…
Cổ Mục Kỳ được toàn thể tướng sĩ tín nhiệm, thay mặt mọi người truy vấn Thích quân sư: “Quân sư, chuyện này là thật hay là giả?”
Thích quân sư trong lòng cười khổ: sự thật thì dù có nói đi nói lại ra sao, vẫn là sự thật…
Thích Vô Ưu úp úp mở mở hỏi lại: “Nếu như việc đó là xác thực, Cổ kỵ úy các ngươi nghĩ sao?”
Đôi chân mày rậm dày thô kệch của Cổ Mục Kỳ nhíu lại thành một khối nhăn nhúm giữa trán, những sợi lông mày vừa cứng vừa to bị xô ép lại với nhau một cách khó nhọc, đâm chìa ra ngoài như rừng chông, khiến cho gương mặt vốn chẳng được gọi là thanh tú lại càng trở nên dữ tợn đáng sợ, ông bặm môi trầm mặc, suy nghĩ cả nửa ngày mới lên tiếng: “Lão tử chỉ là đại hán thô lậu lỗ mãng, cái gì đạo lý cao siêu lão tử không biết cũng chẳng hiểu. Nhưng, nếu những lời đó dành cho công tử là thật sự, ta tuyệt đối tin tưởng toàn bộ Bát Phương quân đều có thể chấp nhận!”
Đúng vậy, nếu những lời đó đối với công tử là thật sự, Bát Phương quân từ trên xuống dưới đều có thể chấp nhận!
Thích Vô Ưu nghe như vậy thì lặng lẽ hít một hơi sâu rồi thở ra, nửa như thở dài chấp nhận, cũng nửa như thở phào nhẹ nhõm…
Hắn vỗ vỗ lên bả vai lão tướng Cổ Mục Kỳ: “Lão Cổ, hiện ta đang có hai tin tức, một tốt một xấu, ngươi muốn nghe cái nào trước?”
Trước vẻ mặt nheo nheo đang cố tình làm ra vẻ bí ẩn, úp úp mở mở đầy giễu cợt xem thường của Thích Vô Ưu, Cổ Mục Kỳ tức khí: “Xấu!”
“Được thôi, tin xấu chính là… Tiểu hầu gia vốn không phải loại người ưa nói đùa những lúc như vậy. Giữa hai người bọn họ thật sự có uẩn khúc không tiện nói ra!”
Cổ Mục Kỳ giật mình sửng sốt: Vậy mà ngươi còn cười vui hớn hở như vậy được sao?
“Còn tin tốt là gì?”
“Tin tốt là… Uhmm…” – Nụ cười tươi rói trên khuôn mặt Thích Vô Ưu lại càng không ngừng nở to ra, “Thích mỗ cá cược toàn thắng nha! Cả đổ phường chỉ có duy nhất Thích mỗ thắng bạc đó! Thiên hạ hết thảy đều thảm bại dưới tay Phương tiểu hầu gia! Chậc… Tiểu hầu gia quả nhiên không làm Thích mỗ phải thất vọng!”
Lại nói về ván cá cược của Thích quân sư, rốt cục Thích Vô Ưu thắng ít hay thắng nhiều, kiếm được bao nhiêu ngân lượng, chúng ta hoàn toàn không được biết đến. Bởi lẽ toàn thể Bát Phương quân từ trên xuống dưới đều đồng lòng nhất trí, giữ kín như bưng.
Hậu thế cũng chỉ có thể dựa vào một số manh mối mơ hồ được ghi trong sử sách mà suy đoán, cho ra một vài kết luận chung chung.
Tỷ như… Toàn bộ Bát Phương kỵ binh chỉ trong một đêm thay toàn bộ giáp trụ mới tinh…
Hay là… Tỷ như sau ba tháng hồi kinh, Phương tiểu hầu gia trở lại Bát Phương Thành vẻ mặt tươi cười mãn nguyện, từ đó về sau hắn không bao giờ còn phải phiền não lo lắng vì quân phí nữa…
Tóm lại, chỉ có thể dựa vào một vài dấu hiệu nhỏ nhặt mà võ đoán thôi.
Vì thế rất nhanh chóng, giữa một trời thiên hạ đàm tiếu chê bai, Bát Phương tướng sĩ đồng tâm hiệp lực, trên dưới một lòng hô vang, át tiếng gièm pha: “Can chi đến các ngươi?!!”
Dường như… các ngươi đối với chủ soái của bọn lão tử có điểm không đồng tình?
Không quan hệ, lưỡng quốc chúng ta chẳng ngại ngần gì mà không diễu võ dương oai, phô bày một chút thực lực xem như là diễn tập giao chiến đi, cũng nhân thể củng cố mối bang giao hảo hữu thâm căn cố đế giữa song phương vậy…
Nắm đấm ai mạnh hơn kẻ đó làm thủ lĩnh!
(Nên nhớ là Bát Phương quân vừa được tổng chỉnh lý quân trang quân dụng, khí thế đang ngùn ngụt)
Bởi vậy, kể từ lúc Bát Phương kỵ binh khôi giáp sáng lòa trấn giữ biên cảnh cứ lăm lăm gầm gừ nhìn sang Hung Dã như hổ rình mồi, mọi thanh âm to nhỏ tại vương đình Hung Dã lập tức ẩn sâu lặn kỹ, không còn nghe phong thanh gì nữa.
Có đôi lúc, sức mạnh vũ lực mới đích xác là đạo lý vững chắc chân chính nhất.
“Tiếu thừa tướng…” – Thái tử Phương Giản Huệ cất tiếng, trên môi là nụ cười khả ố, tỏ vẻ cung kính mà không thiếu gian ngoan hiểm độc, thong thả bước vào Ngự thư phòng, “Tiếu thừa tướng mấy hôm ở nhà bế môn tư quá, chắc phải khổ sở mà đếm từng ngày, cuối cùng cũng được Hoàng thượng tuyên triệu, thật là đáng mừng, đáng mừng nha!”
Lai giả bất thiện, thiện giả bất lai.
